Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Nếu ước mơ đủ lớn...

Tôi vẫn thường nhìn cô bé đó từ cửa sổ nhà bếp và bật cười. Cô bé trông thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi. Trường học nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng ở bên cửa sổ, tay bận làm việc nhưng mắt vẫn nhìn đám trẻ đang vui chơi trong giờ giải lao. Một biển học trò, nhưng đối với tôi, cô bé vẫn có thể nhận ra được trong đám trẻ đó.

Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng rổ. Thật tuyệt vời khi cô bé chạy vòng quanh các đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay trên đầu của chúng. Những đứa con trai luôn cố cản cô bé nhưng không đứa nào làm được cả.

Tôi cũng chú ý đến cô bé vào những lần khác, cũng tại chỗ đó, với banh trong tay đang chơi một mình. Cô có thể tập đi tập lại dắt bóng và ném bóng cho đến khi trời tối mịt. Một ngày kia, tôi hỏi cô bé tại sao cô tập luyện nhiều như vậy. Xoay nhanh người, mái tóc đuôi gà nhún nhảy, cô bé nhìn thẳng vào mắt tôi. Không một chút do dự, cô bé nói, "Cháu muốn vào học Đại học. Cha cháu đã không thể vào Đại học được nên ngay từ khi cháu còn bé, cha đã thường nói là muốn sau này cháu phải học đại học… Cách duy nhất cháu có thể vào học được là phải có một học bổng. Cháu thích bóng rổ. Cháu nghĩ rằng nếu cháu chơi bóng giỏi thì cháu sẽ nhận được học bổng vào Đại học. Cháu sẽ chơi bóng rổ cho trường Đại học. Cháu muốn thành xịn nhất. Cha cháu nói với cháu rằng nếu ước mơ thật sự lớn, những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ." Sau đó cô bé cười và chạy đi tập tiếp.

Vậy đó, tôi cũng chào thua cô bé - cô bé đã tự định đoạt số mệnh của mình. Tôi đã theo dõi cô bé suốt những năm đầu của Trung học. Mỗi tuần, cô bé dẫn dắt đội bóng của mình chiến thắng. Thật là thích thú khi xem cô bé chơi.

Vào một ngày trong năm cuối cùng bậc Trung học, tôi thấy cô bé ngồi trên bãi cỏ, đầu giấu vào trong cánh tay. Tôi bước qua đường và ngồi xuống bãi cỏ cạnh cô bé. Tôi hỏi nhỏ chuyện gì đã xảy ra với cô vậy. "Ô, à không có gì," câu trả lời thật khẽ. "Cháu quá thấp." Huấn luyện viên nói với cô bé là với chiều cao thấp như vậy cô sẽ chẳng bao giờ chơi cho một đội hạng nhất được - chưa nói đến học bổng - bởi vậy cô nên bỏ ước mơ vào đại học đi.

Cô bé thật đau khổ. Tôi cảm thấy lòng mình thắt lại khi nhận thấy sự thất vọng của cô bé. Tôi hỏi xem cô đã nói cho cha cô biết chưa. Cô bé nhấc đầu lên khỏi cánh tay và kể rằng cha cô nói tất cả các huấn luyện viên đều sai bét cả. Họ không hiểu được sức mạnh của ước mơ. Ông nói với cô bé rằng nếu cô muốn chơi cho một trường Đại học tốt, nếu cô thật sự muốn có học bổng, thì không có gì có thể ngăn cản cô được ngoại trừ một điều - thái độ của chính mình. Ông nói với cô một lần nữa, "Nếu ước mơ đủ lớn thì tất cả những điều khác chỉ là chuyện nhỏ."

Năm kế tiếp, khi cô và đội của cô chơi cho giải vô địch Bắc California, cô đã được một huấn luyện viên chú ý đến. Cô được mời vào trường, với học bổng, để đến với một đội bóng rổ nữ trong giải hạng nhất của NCAA. Cô bé ấy được nhận vào học. Cô đạt được việc học đại học mà cô hằng mơ ước và cố gắng phấn đấu từ nhiều năm qua. Và cô bé đã được tham gia thi đấu nhiều nhất trong lịch sử nhà trường.

Vào một đêm nọ, cha cô gọi cô. "Cha đang bị bệnh, con yêu ạ. Cha bị ung thư. Không, con đừng nghỉ học và cũng không cần trở về nhà. Mọi việc sẽ tốt thôi con. Cha yêu con lắm."

Sáu tuần sau người cha - thần tượng của cô bé – đã qua đời. Trước đó, cô bé nghỉ học vài ngày để về an ủi mẹ và chăm sóc cha. Một đêm kia, trước khi qua đời, cha cô gọi cô đến bên giường. Khi cô đến gần, người cha nắm lấy tay cô và gắng sức nói "Rachel, con cứ tiếp tục ước mơ đi. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Hứa với cha đi." ông nài nỉ. "Hứa đi con." Trong những giây phút hiếm hoi còn được ở bên cạnh nhau đó cô bé trả lời "Dạ con xin hứa với cha."

Những năm sau đó thật là nặng nề với cô bé. Cô phải luân phiên giữa trường và ở nhà, nơi mẹ cô ở một mình với đứa trẻ mới sinh ra và ba đứa con khác. Sự đau đớn mất cha mà cô cảm nhận được vẫn còn đó, giấu kín trong lòng cô, vẫn chờ đến một lúc nào không ngờ tới được bùng nổ lên để đánh quỵ cô.

Mọi thứ dường như càng ngày càng khó khăn hơn. Cô phải chống chọi với sợ hãi, nghi ngờ và vỡ mộng. Khó khăn đã làm cho cô phải học mất 3 năm mới đủ chứng chỉ cho một năm. Những giáo viên trong trường không tin nổi rằng cô vượt qua được dù chỉ một học kỳ. Mỗi khi muốn bỏ cuộc, cô lại nhớ những lời cha cô "Rachel, hãy tiếp tục ước mơ. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Nếu ước mơ của con đủ lớn, con có thể làm mọi việc. Cha tin ở con." Và dĩ nhiên, cô luôn nhớ đến lời hứa của mình với cha.Cô bé đã thực hiện được lời hứa và hoàn tất chương trình đại học. Cô phải mất đến 6 năm, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô vẫn tiếp tục chơi bóng rổ vào những lúc chiều xuống. Và nhiều lần tôi nghe cô nói với bạn bè "Nếu ước mơ đủ lớn, những điều còn lại là chuyện nhỏ."

Bạn đọc bình luận:
Bạn biết không , cô gái trong chuyện trong khó khăn vẫn vươn dậy , trong đớn đau vẫn mỉm cười , và đây không phải là trường hợp hiếm có , và cũng thật lạ là trong cuộc sống này , bạn sẽ luôn bắt gặp những tình cảnh như vậy , đôi lúc bạn thốt lên :Tại sao họ có thể chống chọi nổi nhỉ ? tại sao họ làm được điều đấy ? họ làm điều đó như thế nào?
Thật ra sự kiên trì , sự cố gắng , bền bỉ nó có sẵn trong mỗi chúng ta , mỗi con người , nhưng nó tiềm ẩn ,cháy âm ỉ và đến một ngày nào đó khi bạn lâm vào hoàn cảnh khó khăn tưởng chừng không lối thoát nào đấy , kho tàng tâm hồn ấy sẽ bừng dậy , với sức sống mãnh liệt nhất , bạn cũng sẽ vượt qua và chiến thắng nghịch cảnh như cô gái trong truyện, chỉ cần bạn tin rằng : NẾU ƯỚC MƠ ĐỦ LỚN , MỌI CHUYỆN KHÁC CHỈ LÀ VẶT VÃNH !
( 12/06/2003   Lê Hoài Nhân )
Trước đây,tôi là 1 cô bé sống yếu đuối nhu nhược, cuộc đời tôi có lẽ cứ thế trôi đi với sự xếp đặt của ba mẹ tôi. Cấp 2 vào trường chuyên của thành phố, được học với những đứa trẻ xuất sắc nhất, trong khi tôi biết rằng nó quá khó so với tôi.... Rồi tôi còn hoảng sợ hơn nữa khi mẹ tôi thông báo năm sau tôi sẽ đi Mĩ du học... Cho đến bây giờ tôi còn nhớ cảm giác sợ hãi lúc đó thế nào, vì tôi biết mình thua kém rất nhiều so với những người khác,tôi ko có sự tư tin... Khi tôi chuẩn bị đi, 1 tai hoạ ập xuống gia đình tôi, ba mẹ tôi bị mất trong 1 tai nạn bất ngờ, những người họ hàng anh chị em của ba mẹ tôi ngày trước mang ơn của ba mẹ tôi rất nhiều thì đổ xô vào thay nhau tranh cướp tài sản mà ba mẹ tôi để lại...

6 năm trôi qua, ko phải là 1 thời gian dài nhưng đã đủ sức thay đổi tôi, tôi bắt buộc mình phải trưởng thành hơn, người lớn hơn để chống chọi với cuộc đời, tôi biết rằng mình sẽ làm đuợc 1 điều gì đó và tôi tự tin vào mình... Chỉ cần có 1 ước mơ thôi, chỉ cần có 1 mục đích cho mình thì ai cũng có thể làm được,phải ko các ban?
( 27/11/2003   KT )
theo tôi, điều quan trọng không phải là ước mơ lớn hay nhỏ mà quan trọng là bạn có dám theo đuổi ước mơ của mình hay không.
( 08/01/2004   baby )
Có lẽ ai cũng đã từng sống như thế. Một cuộc sống gặp phải bao nhiêu khó khăn. Theo mình, mình cảm thấy khó hiểu khi đọc đến câu nói “mọi việc sẽ làm được ngoại trừ thái độ của bạn”… Ừ, đôi khi cái gục ngã ấy, sợ hãi ấy rồi sẽ phải như thế nào? Cái thái độ nào mới là đúng và thích hợp cho mỗi con người?
( 22/02/2006   "Bi mat" )
"Nếu ước mơ đủ lớn, những điều còn lại là chuyện nhỏ", thật sự là chân lí với tất cả mọi việc. Rất cảm ơn
( 08/05/2008   Phương Nam )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Thời điểm đẹp nhất trong cuộc sống
Nói với con về... tình yêu
Một câu chuyện của Ấn Độ - HHT

Bạn
Cổ tích cánh diều
A Friend... định nghĩa qua 24 chữ cái...
Nói về BẠN...
Cổ tích về sự chia xa
Chú bé và con sò nhỏ
Vườn hoa
Bạn thân
Penfriend
Bạn có bao nhiêu người bạn?
Sắc màu của tình bạn
Người bạn qua điện thoại
5 cách giữ gìn tình bạn đẹp
Tình bạn

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web