Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Dù thầy không phải là cha

Hồi đó tôi chỉ là cậu bé 6 tuổi sống cùng cha mẹ ở Los Angeles. Cha tôi là thầy giáo, ông dạy môn văn tại một trường trung học.

Một buổi chiều cha trở về, mặt đầy phiền muộn. Ngồi vào bàn ăn ông chẳng nói lấy một câu, mẹ lựa lời hỏi: "Ở trường xảy ra chuyện à?". Trầm ngâm một lúc, ông khẽ trả lời: "Cậu David ở lớp anh bị bắt vì mang cocain vào trường... Trước kia nó là một đứa ngoan, tại sao nay lại đổ đốn như vậy...".

Ghen tị vì bị người khác chia sẻ tình cảm nên tôi đã thốt ra một câu mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn hổ thẹn: "Anh ấy đâu phải là con của bố mà bố rầu rĩ thế?". Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt thật nghiêm khắc: "Con không được nói như vậy... Bố thấy bất lực vì không làm tốt vai trò của mình, những điều tốt lành từ chữ nghĩa văn chương bố truyền thụ cho học sinh đã không có tác dụng...".

Rồi giọng ông trầm xuống như tự nói với bản thân: "David không còn mẹ, bố nó làm việc ở nước ngoài nên thỉnh thoảng mới ghé thăm con, nó thiếu tình thương... Năm nay là năm học cuối, không ai bảo lãnh, nó nguy mất...". Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy ông đã đi rồi. Mẹ bảo: "Bố đến đồn cảnh sát".

Năm năm sau cha bị tai nạn giao thông, ông ra đi không một lời trăn trối. Trong đám tang của ông có một người thanh niên lạ mặc bộ vest đen lịch sự. Anh nói lời chia buồn và tự giới thiệu với mẹ: "Em là David, học trò cũ của thầy George, em vừa từ New York bay về". Tôi còn được biết David tốt nghiệp MIT hạng ưu và được tuyển dụng vào một công ty viễn thông lớn.

Năm 16 tuổi tôi học nội trú xa nhà. Mẹ đã đi bước nữa, dù bà rất thương yêu và chu tất cho tôi nhưng giữa tôi và mẹ vẫn có một khoảng cách. Ở trường cô giáo dạy toán Annie là người tôi yêu mến nhất, đằng sau những dãy số khô khan được cô viết bằng phấn trắng trên bảng là một tấm lòng rộng mở, cô dành cho tôi nhiều tình cảm tốt đẹp.

Tuổi sắp trưởng thành đôi khi thật ngông dại. Vì a dua và muốn chứng tỏ bản thân nên tôi tập tành hút hít. Một lần cùng hai đứa bạn trốn khỏi trường và chui vào một khách sạn rẻ tiền, chúng tôi bị cảnh sát bắt giữ khi đang phê thuốc.

Ngay tối hôm ấy các bạn được cha mẹ bảo lãnh. Tôi không muốn gọi điện cho mẹ, bà còn có một gia đình để lo. Chợt nghĩ đến chuyện của David ngày trước, lòng xốn xang khó tả, tôi ước bố vẫn sống ở trên đời. Ngày mai khi ánh bình minh tỏa sáng, ai sẽ đến đón tôi trở về? Nước mắt giàn giụa khi tôi nghĩ người ấy sẽ là cô Annie...


Hoàng Hiệp dịch
Theo trang Quảng Đức
.

Bạn đọc bình luận:
Có vậy mới biết cuộc sống luôn có những con người nhân hậu và giàu lòng thương người. Cuộc sống luôn có hai mặt, một tích cực và một tiêu cực. Dẫu có sao đi chăng nữa, chúng ta hãy cứ luôn tin tưởng vào con người, vào những gì tốt đẹp mà cuộc sống mang đến cho ta, tự hào vì những gì chúng ta đang có bên mình. Đó không phải là dễ tin, hay mơ mộng, mà chính là bài học mà câu chuyện trên mang lại cho chúng ta! Hãy mỉm cười, và tự hào nói với mọi người rằng chúng ta xứng đáng được hưởng niềm hạnh phúc ấy. Hãy nhớ, đừng tự ti, mặc cảm về những gì chúng ta không có; mặt khác, hãy tự hào rằng chúng ta có những khả năng đặc biệt mà người khác không có...
( 30/08/2006   Ms. Thiên Nhiên )
Tôi cũng có một người thầy như thế. Và chính vì tôi yêu thương Thầy nên tôi mới đọc bài viết này và cũng chính vì thế tôi mới biết rằng trong cuộc sống này còn có những người tốt với nhau như vậy. "Và con mong rằng Thầy có thể đọc được những lời con viết".
( 11/09/2006   huyentrang )
Đọc câu chuyện này, mình thấy thật cảm động. Giờ đây, mắt mình ướt đẫm. Mong rằng mỗi chúng ta cũng có một người thầy như thầy George, một người cô như cô Annie.... thì cuộc sống này sẽ tươi đẹp biết nhường nào. Dù thầy không phải là cha, dù cô không phải là mẹ,... mình vẫn rất kính trọng và yêu thương họ. Mình tin rằng cuộc sống sẽ mang đến cho chúng ta thật nhiều điều tốt đẹp. Hãy cười lên và tận hưởng những phút giây hạnh phúc mà chúng ta đang có nhé ! Thời gian không chờ đợi ai đâu !!!!
( 01/11/2006   baby_lovely )
khi đọc câu chuyện này tôi hiểu ra 1 điều làm tôi thấy : không nên bao giờ ghen tị cái mà mình không bao giờ có ma phải tự hào cái mình đã có trong đời này và ko nên cố níu kéo đau thương o phía sau lưng chúng ta
( 07/11/2006   nhóc trẻ con )
Cuộc sống luôn mang đến những điều kì diệu nếu chúng ta tin tưởng...
( 12/07/2008   wacky315 )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Con nít... - Nhóc Ngốc
Chuyện của con ngốc - Nhóc Ngốc
Hạnh phúc tìm ở đâu?
Lời khuyên của cha
19 tuổi - Tôi viết cho tôi - Hải Đăng
Penfriend
Hãy đón nhận tình cảm người khác dành cho bạn
Niềm tin của người luôn thất bại.
Tình yêu trong mắt trẻ
Tha thứ
Mẹ kế
Bạn có bao nhiêu người bạn?
Bản nhạc không bao giờ được nghe - Doris Hays Northstrom
Những đôi dép chuối - Nguyên Hoàng
Học cách lắng nghe

Bạn
Cổ tích cánh diều
A Friend... định nghĩa qua 24 chữ cái...
Nói về BẠN...
Cổ tích về sự chia xa
Chú bé và con sò nhỏ
Vườn hoa
Bạn thân
Penfriend
Bạn có bao nhiêu người bạn?
Sắc màu của tình bạn
Người bạn qua điện thoại
5 cách giữ gìn tình bạn đẹp
Tình bạn

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web