Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Những đôi dép chuối
Nguyên Hoàng

Tôi sống trong một căn nhà nhỏ, phía Đông giáp với biển. Quanh nhà tôi là một rừng chuối xanh biếc màu lá. Trường cấp I cách nhà 20 cây số. Mỗi ngày, tôi đều phải thức dậy từ tờ mờ sáng, đeo cái túi vải cũ Má khâu chéo qua vai, lầm lũi bắt đầu chặng đường dài đi bộ của mình. Vừa đi, tôi vừa lẩm nhẩm học bài, có khi hát hay kể chuyện một mình cho đỡ buồn, đỡ sợ. Đi miết rồi cũng quen, cũng tới.

Nhưng khi tan học, chặng đường về thật khủng khiếp. Mặt trời lúc này đã lên tới đỉnh sào và trảng cát trắng rộng mênh mông, mát lạnh lúc đi giờ đã trở thành một cái chảo khổng lồ nóng rát. Để chạy được qua đó, chân tôi phải phồng rộp lên, mỗi lần bàn chân chạm xuống mặt cát là mỗi lần muốn chảy nước mắt, đau đớn tưởng kéo dài mãi không thôi.

Ước mơ đầu tiên trong đời, tôi dành mơ một đôi dép nhựa. Nhưng Má tôi nghèo lắm, người không đủ tiền sắm dép cho tôi. Thay vào đó, người làm cho tôi một đôi dép chuối. Đôi dép là hai miếng bẹ chuôicón xanh cắt vừa chân, thêm sợi dây chuối khô chằng qua lại làm quai dép. Má dặn tôi bọc kín đôi dép lại, buổi sáng đi qua trảng cát, bới cát dưới một bụi cỏ lên, vùi đôi dép ở dưới để chúng khỏi khô vì nắng nóng. Trưa về, tôi bới dép lên mang, lúp xúp chạy qua trảng cát. Bẹ chuối giúp chân tôi nguyên lành trên chảo cát nóng. Và sáng nào Má cũng dậy sớm, cắt bẹ chuối tươi làm cho tôi một đôi dép như thế, nhựa chuối chát nồng dính đầy vết trên tay Má.

Một ngày, trên đường về, tôi gặp một ông bố đi chân trần cõng đứa con gái nhỏ băng qua trảng cát. Đứa con gái ríu rít kể chuyện, ông bố cũng tươi cười lắng nghe, nhưng cái kiểu bước đi dường như muốn nhảy nhổm lên vì nóng của ông chỉ có tôi hiểu: Nóng và rát chân quá. Bất giác, thay vì lẩm nhẩm hát một mình, tôi tự hỏi rằng Má tôi có giống ông bố kia không, người chịu rất nhiều vất vả vì tôi, nhưng lúc nào cũng tươi cười, dịu dàng với tôi. Sớm hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn nữa, phụ Má làm thêm hai đôi dép chuối. Khi đi qua trảng cát, tôi vùi hai đôi dép sơ sơ để ai cũng nhìn thấy nó trồi lên. Lúc trở về, chợt thấy mừng vì hai đôi dép đã không còn ở đó. Không biết những người dùng nó có cảm thấy mát chân hơn không? Những ngày sau, cũng có khi vẫn còn ở đó hai hoặc một đôi dép, nhưng những đứa nhỏ ở cách trường một trảng cát đã bắt đầu kể cho nhau nghe về những đôi dép chuối, và rồi, ai cũng làm dép chuối để vượt cát an toàn. Nhưng dù là ít hay nhiều người đi qua trảng cát đó, bạn tin không, vẫn có những đôi dép dư được vùi sẵn để tặng cho những người xa lạ. Và bây giờ, tôi vẫn tin rằng, dù tôi có một mình, dù tôi gặp khó khăn, ở đâu đó vẫn có những đôi dép chuối của Má tôi hay của những người xa lạ tốt bụng, giúp tôi đi những bước vững chãi trong cuộc sống này.

(Truyện do thành viên Beam Jade gửi đến Làng Xì Trum)

Bạn đọc bình luận:
Em thấy truyện chưa thật sự cuốn hút ng đọc. Vì ko có thực tế. Mong chtrình hãy làm hay hơn nữa nhé!
( 28/02/2006   Lehang )
Cám ơn câu chuyện của bạn. Nó đã mang lại cho mình niềm tin vào cuộc sống này. Câu chuyện thật có ý nghĩa đó
( 20/03/2006   le thi minh ngoc )
Truyện rất hay và có ý nghĩa. Cám ơn tgiả nha
( 26/04/2006   sau rieng )
thật sự chuyện chưa thu hút người đọc cho lắm song nó lại mang chút dân dã của một vùng nông thôn miền cát ,ghi lại một thời tuổi thơ đã đi qua
( 11/06/2006   me chua )
Ồ hay ghê hén!!! Một cậu bé thật dễ thương biết chừng nào! Chắc hẳn nếu mọi ng mà biết cậu bé đã để hờ đôi dép để giúp mọi ng thì họ sẽ có cảm xúc gì nhỉ??? Xúc động hay vui vẻ? Khóc lóc hay nhăn nhở cười đùa? Dù sao thì cậu bé cũng xứng đáng đc như vậy!!!
( 22/06/2006   chuột )
Hehhehe...Cảm ơn các bạn đã bình luận thật sôi nổi cho bài viết của mình. Nguyên Hoàng...(nick yahoo: lunguyennguyenhoang)
( 15/11/2006   NGUYÊN HOÀNG )
Bài viết này làm tôi vô cùng xúc động bởi nó đã làm tôi nhớ lại một kỉ niệm của tuổi thơ tôi. Khi ấy, tôi cũng chỉ 6,7 tuổi, quê tôi là một vùng quê bắc bộ. Ở đó. những ngày hè oi bức, trời nắng chang chang, đi ra ngoài mà không có dép thì cũng không thể bước nổi. Lũ trẻ con chúng tôi, tuy gia đình nghèo nhưng cũng vẫn đủ khả năng mua cho con cái những đôi dép nhựa để đi. Nhưng bọn tôi vẫn làm những đôi dép bằng bẹ chuối, làm rất nhiều (bởi dép bằng bẹ chuối đi được rất ít), chúng tôi mang nó cho bạn bè, cho những bác nông dân ra đồng giữa trưa nắng. Nhiều bác mắng chúng tôi là phá vườn chuối nhưng vẫn thầm mỉm cười rằng lũ trẻ con này vui thật, mà cũng biết thương người khác đấy chứ. Giờ đây tôi mới cảm nhận được đích thực tuổi thơ tôi tuyệt vời làm sao, chính nhờ những đôi dép chuối ấy. Cám ơn tác giả rất nhiều!
( 03/04/2007   Nguyễn Huyền )
Tớ rất đồng cảm với câu chuyện này, cảm ơn tác giả đã cho tớ niềm tin vào cuộc sống này.
( 29/07/2008   MINH PHONG )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Học cách lắng nghe
Những con số nổi loạn
Chúng ta là đàn ông! - Đăng Nguyên
Mất xe - Nguyễn Chí Hiếu
Nụ hôn
Đừng ngại ngùng - Stephan Zweig
Lòng biết ơn và niềm mơ ước
Mạo hiểm
Kiểm tra sự tự tin
Viết cho Ba
Câu chuyện của cây bút chì
Cơ hội của sự chối từ
Tờ bạc năm trăm - Me Sao
Để đọc khi con một mình
Tầng 80 - Quốc Khôi

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web