|
Một câu chuyện của Ấn Độ HHT
Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng dều khen ngợi.
Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò.
Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo,nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev.
Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo:
- Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi.
Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo:
- Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó.
Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất.
Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy.
Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói:
- Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng. |
| Bạn đọc bình luận: |
Tôi thấy câu chuyện này giúp cho tôi có thể hiểu rõ hơn trong việc đánh giá một người khác,(  04/08/2004  kim han ) |
Cách suy nghĩ này tôi sử dụng từ lâu. Đôi khi thấy mình kỳ dị. Đọc câu chuyện, tôi thấy vững tin hơn ... nghĩa là, tôi đã sống đúng. Cám ơn.(  05/08/2004  chimcanhcut ) |
Nhiều người cho rằng tôi lập dị khi có quan niệm " ko cần biết người khác nghĩ gì về mình mà chỉ cần biết mình là người như thế nào" va thực sư đã có những lúc tôi nghi ngờ về điều đó cảm ơn xì chum đã cho tôi có đủ tự tin để tin vào chính bản thân mình(  04/09/2004  ) |
có lẽ câu truyện này thì không ai có thể cãi là nó không hay được,mình rất biết ơn bạn nào đã đăng bài này(  07/09/2004  duy ) |
mình thấy câu chuyện đã giúp mình nhận thấy mình cần cố gắng hơn nữa. Để moi người châp nhân là rât khó(  08/09/2004  toet t2a ) |
bức thông điêp này đã làm cho tôi cảm thấy cảm phục sự thông thái và hiểu biết rộng lớn của người thầy cũng như sự tài giỏi của cậu học trò .Đọc câu chuyện này tôi có một cái nhìn tốt hơn về cuộc sống hiện tại .Tôi thật sự đăt niềm tin vào cách sống lý tưởng trong câu chuyện ngắn này ,cho tôi cái nhìn toàn diện hơn về cuộc sống hiện tại .Xin chân thành cảm ơn(  12/09/2004  trung nam ) |
nói gì nhỉ , câu chuyện rất hay , rất thu vị và tôi nghĩ tôi sẽ thật hạnh phúc biết mấy khi được đem theo câu chuyện trong hành trang của mình trên tất cả mọi chặng đường ma tôi sẽ trải qua , cảm ơn xitrum nhiều lắm!!!(  12/09/2004  khánh linh ) |
Truyện rất hay và có ý nghĩa, tôi rất thích ý nghĩa của câu chuyện này, hãy tự đánh giá mình, đó là thông điệp mà câu chuyện muốn gửi đến chúng ta(  20/09/2004  Nguyễn Quốc Vỹ ) |
tôi biết mình là ai, vì vậy mà không dễ nghe lời khen hoặc chê của người khác.Cuộc sống bây giờ lại càng cần sự quyết đoán của chính bản thân mình. với tôi thành công 1/3 la do bản thân, 1/3 là do số phận, 1/3 là do những người sống quanh tôi .tôi nghĩ chúng ta phải tự cân bằng lấy tỷ số này thôi.(  27/09/2004  xuyenchi ) |
có vẻ như hơi chủ quan đấy nhưng có lẽ câu chuyện về bức tranh không sai về mặt ý nghĩa nhưng nó cũng không đúng vì nó chi là môt sự đánh giá phiến diện mà thôi_một sự đánh giá chu quan tuong đối(  23/10/2004  trung ) |
đây như một minh chứng cho câu tục ngữ của Việt Nam:
Dù ai nói ngả nói nghiêng
Lòng ta vãn giữ như kiềng ba chân(  27/10/2004  minh tam ) |
Thật cảm ơn bài viết. Tôi đã học được một điều mới mà từ lâu tôi đã mất lòng tin. Nhân đây toi cũng xin góp một mẫu chuyện tương tự.
Ngày xưa có một ông vua nhờ một nhà điêu khắc nổi tiếng tặc cho ông bức tượng một con ngựa. Sau nhiều tháng miệt mài, bức tượng đã hoàn thành. Nhà vua bèn triệu tập quần thần để chiêm ngưỡng và nhận xét về tác phẩm. Lập tức có nhiều quan đại thần cho ý kiến: người thì bảo cái miệng dài quá, người thí bảo cái chân hơi to, người thì bảo bườm ngựa xấu... Nhà điêu khắc không nói gì chỉ xin phép nhà vua đem về làm lại. Nhà điêu khắc tự giam mình trong một phòng kín cùng con ngựa đá của mình, không cho ai vào cả. Suốt ngày người ta chỉ nghe tiếng đục, đẻo, tiếng búa chan chát. Sáu tháng sau hoàn thành, con ngựa được đem trình bày tiếp. Lúc này các quan đại thần đều tấm tắc khen con ngựa này rất dẹp: chân không còn to, miệng không còn dài... Nhà vua hỏi nhà điêu khắc: "Chỉ có sửa một vài chi tiết nhỏ mà sao nhà ngươi phải làm việc lâu như vậy?". Nhà điêu khắc thưa "Tâu bệ hạ, thật tình sáu tháng qua hạ thần không làm gì cả mà chỉ đập vào lòng đố kỵ của thiên hạ".(  30/10/2004  Đào Duy Long ) |
sau khi tôi đọc câu chuyện này tôi thấy mình ngày càng yêu quý và trân trọng cuộc sống này hơn!(  16/11/2004  truong ) |
Những người hay nói xấu người khác,hãy đọc truyện này và đừng bao giờ nói xấu bất kì ai sau lưng họ.Vì khi ấy,bạn có thể sẽ nói những điều ko thật,những điều bạn ko biết về người ta đấy.(  20/11/2004  congchua_bazaar ) |
Câu chuyện thật hay! Muốn sống cho chính mình, nhiều khi chẳng dễ dàng chút nào cả. Nếu bạn vững tin hơn về những gì mình đã, đang và sẽ làm trong cuộc sống, đừng để ý kiến bên ngoài tác động quá nhiều, quan trọng là mình cảm thấy không hổ thẹn và bằng lòng với chình mình...(  24/11/2004  Trần Minh ) |
Cảm ơn rất nhiều, đây quả là một câu chuyện hay, đây không chỉ đơn thuần là 1 câu chuyện mà là một kinh nghiệm và nó như một bài học vậy. CHúng ta khi làm một việc gì đó hãy nên kiên định với suy nghĩ của mình, còn mọi người trước khi đánh giá một ai đó hãy xem lại chính mình, tất nhiên không có một cái gì là hoàn hảo cả, khi một người có ý định làm một việc gì đó họ sẽ làm hết khả năng của mình, và chắc hẳn sẽ không tránh phải những sai sot, noi tóm lại, khi đã có ý định làm một việc gì đó hãy làm hết sức minh, bạn nhé!(  31/10/2005  Phạm Hồng Sơn ) |
đây là một bài học tốt đối với thanh niên thơi đại chúng ta
tôi rất biết ơn vì câu chuyen đã nói lên đúng ý nghĩ của chúng toi(  08/11/2005  nguyễn Đình Đăng ) |
Bài này rất hay. Xin chương trình hãy làm những bài hay như vậy. Viết về truyện cổ tích. Con rất thích truyện cổ tích.
Cám ơn!(  21/02/2006  Nguyễn Trần Lệ Hằng ) |
Xin chào, tôi cũng là người bình thường như bao người khác, và khi tôi đọc câu chuyện này tôi cảm thấy rất hay và rất phù hợp với những bạn trẻ như chúng tôi. Nó đã đưa ra cho chúng tôi một bài học bổ ích trong cuộc sống hằng ngày.
Tôi cũng muốn nói rằng chúng ta hãy luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu người khác.
Chúc các bạn vui vẻ và hạnh phúc.(  25/02/2006  tran huong giang ) |
Đôi khi nhưng gì mình làm đươc đã là một thành công nhưng tự tin với điều minh đã làm đươc mà không day dứt điều gì mới là thành công lớn nhất.(  08/03/2006  thuý ) |
Câu chuyện làm tôi cũng hơi xấu hổ, có lẽ trong đời không ai là chưa bao giờ đánh giá người khác, hay 1 công việc gì. Nhưng sự khác nhau giữa đánh giá và góp ý chân thành là ở chỗ nào..... Nếu thực sự muốn góp ý để giúp đỡ nhau thì có bị xem là đánh giá??????(  27/04/2006  lonely ) |
Cám ơn tác giả bài viết, cảm ơn người post.Tôi đã học được rất nhiều và tôi nghĩ mình cũng đã có những sai lầm của người đánh giá, có lẽ những lỗi này sẽ không tái phạm lại nữa đâu.Thành thật cám ơn rất nhiều!!(  19/05/2007  nhuquynh ) |
| Gởi bài bình luận của bạn |
|
|
|