Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Mặt trời trên đầu, nụ cười trên môi, trái tim hùng mạnh
Nguyễn Quyến

Cuộc sống hiện đại náo nhiệt, thực tế đã làm mất chất anh hùng ca lãng mạn trong xã hội. Nhiều người đã nói thế và "yên tâm" sống như những kẻ tiểu nhân chỉ vì... chất anh hùng ca đã mất. Nhưng với các bạn trẻ, những người mà tự thân trong dòng máu "xuân thì" của mình đều cảm thấy rõ điều đó. Chất anh hùng ca không chỉ có trong thời chiến mà thời nào cũng có và tồn tại ở bất cứ mô hình xã hội nào từ cổ đến kim. Có điều nhiều khi con người không nhận thấy (hoặc không muốn nhận thấy) những lối sống hùng mạnh, đậm chất hùng ca ấy.

Ðể khẳng định rằng bản hùng ca của thời hiện đại không những bền bỉ toả sáng mà nó còn chỉ cho chúng ta thấy rằng, một dặm ngắn trên đường vinh quang ấy cũng hơn bay mệt mỏi ngàn năm trong cái cô độc, ích kỷ của những mưu lợi cá nhân, tôi muốn kể cho các bạn nghe hai câu chuyện đang diễn ra ngay trong cuộc sống hiện nay của chúng ta, ngõ hầu để các bạn nhận ra rằng ai cũng có thể sống theo lối sống hùng mạnh, đậm chất anh hùng ca dù đó là người nhỏ bé nhất. Trước hết, để những ai mơ hồ về lý tưởng anh hùng ca tôi xin khẳng định lại rằng, tinh thần anh hùng ca xuất hiện ở nơi khi con người hy sinh thân mình cho cộng đồng, cho người bên cạnh một cách trọn vẹn nhất và vô vị lợi nhất.

Ở Quảng Ninh có một người đàn bà già không có con cái. Nhưng bà không sống một mình mà nhận những đứa trẻ về nuôi (Ðài truyền hình đã làm một bộ phim về người mẹ này). Ðiều đáng nói là những đứa trẻ ấy đều bị nhiễm HIV. Chúng như thiên thần, chỉ sống với bà vài năm rồi lại ra đi. Bà đau đớn, lập bát hương thờ những đứa trẻ ấy. Ai có thể cầm lòng nghe những câu thơ xé ruột của bà "Mẹ nhìn con cười trong khói hương bay". Nguôi ngoai, bà lại tiếp tục nhận một đứa trẻ tương tự để chăm bẵm, chịu đựng tất cả nỗi dằn vặt bệnh tật của trẻ gây ra, rồi lại chịu đau đớn bất lực nhìn căn bệnh hiểm nghèo cướp thiên thần của mình đi.

Nếu theo cách tính toán thông thường thì bà sẽ nhận nuôi một đứa trẻ khoẻ mạnh để sau này về già thì có người nuôi nấng, chăm sóc trả ơn (Hầu như người bình thường đều làm theo cách này). Nhưng bà không làm vậy. Bà biết rất rõ về căn bệnh ấy, về sự mong manh của những đứa trẻ mình nhận nuôi. Nhưng bà vẫn dồn những đồng tiền (những đồng tiền ít ỏi định để dành cho sự yên ổn tuổi già) để nuôi chúng. Sự huy sinh của bà có thể ít người thấy được nhưng nó xứng đáng là một trong những bản hùng ca tuyệt đẹp của cuộc sống hiện đại đầy toan tính này.

Câu chuyện thứ hai về một người đàn bà buôn bán ve chai ở thành phố HCM (Ðài Truyền hình cũng làm một chương trình về cuộc sống của chị)). Chị Ðơn cũng có mấy đứa con nhỏ.Theo cách người bình thường "tính toán" thì gánh ve chai cực nhọc, mỗi ngày chỉ kiếm được mươi ngàn tiền lẻ như vậy chỉ có thể "co víu" tàm tạm những nhu cầu tối thiếu của ngần ấy con người. Ðiều này cũng đáng ngợi khen rồi. Nhưng có lẽ ngay lập tức chúng ta nhận ra được chất anh hùng ca trong cuộc sống của chị vì ngoài gánh nặng gia đình, chị còn là nơi cuối cùng mà mấy chục đứa trẻ lang thang cơ nhỡ nữa có thể nhận được một bát cơm, một miếng bánh... hàng ngày.

Hành động của chị Ðơn khiến cho những người ích kỷ, khép lòng với người khác không thể "thanh minh" cho sự ích kỷ, thiếu lòng nhân ái của mình rằng "Tôi còn có gia đình cần phải lo", hay"Tôi làm việc này (tự họ cũng nhận thấy là không tốt) cũng chỉ vì gia đình thôi". Những đứa con của chị cũng tươi cười, sẵn sàng chia mẩu bánh của mình cho một đứa trẻ khác.

Có thể khi mới đọc qua chúng ta không hiểu hết những hành động của hai người đàn bà anh hùng này. Có người chặc lưỡi rằng như thế cũng "bình thường" thôi, ai mà chả làm được! Ðúng! Hàng động như vậy thật "bình thường" nhưng ai làm! Sao không phải là tất cả chúng ta! Trong khi chúng ta có điều kiện, có khả năng hơn hai người mẹ trên để làm một cách rất nhẹ nhàng tất cả những điều ấy thì chúng ta lại nói rằng "ai làm" chả được nhưng không phải tôi!

Một người anh hùng ngăn sông lấp biển, xả thân vì lý tưởng của mình cũng giống như hai bà mẹ kia xả thân vì tình yêu nhân loại. Hành động của những người anh hùng đó có thể khác nhau nhưng lý tưởng bao la của tình yêu nhân loại của họ đều giống nhau và đều khiến cho mọi người cảm động và tin vào những điều thiêng liêng trong cuộc sống này.

Bạn trẻ! Hãy thức dậy từ cái tôi biếng nhác và ích kỷ của mình. Hãy bắt đầu một ngày mới với mặt trời trên đầu, nụ cười trên môi và tình yêu nhân loại nồng cháy trong tim. Bạn sẽ thấy khi bạn sống vì một người khác (như bản chất thiêng liêng của con người là thế), tất cả mọi người, tất cả cỏ cây, tạo vật sẽ mỉm cười với bạn và sẵn sàng trao cho bạn bí mật của cuộc sống. Niềm vui sẽ đến và đổ tràn trong tâm hồn bạn, trong cuộc đời bạn chính ở lúc bạn trao tặng niềm vui ấy cho một người bên cạnh.

Trích "Lá thư Hà Nội" (Mạng Vietnam Net) do bạn đọc Nguyễn Việt An (Email: ngvietan@yahoo.com) gởi đến Xitrum.net

Bạn đọc bình luận:
Tôi nghĩ mình chẳng bao giờ làm được như những người kia, nhưng tôi tin chắc rằng khi đọc truyện này, trong tôi sẽ có sự thay đổi. Tôi quen sống cho mình. Tôi sẽ biết nghĩ đến người khác, ít nhất là những người trong gia đình.
( 23/04/2003   anhne )
Cảm ơn tác giả đã cho mình 1 bài học, có lẽ bắt đầu từ hôm nay mình cần phải xem lại quan niệm sống của mình.
( 24/04/2003   minhhien )
Loan nghĩ rằng con người chẳng ai là không có tấm lòng, nhưng xã hội với cuộc sống xô bồ như hiện nay thì có lẽ hiếm thấy những tấm gương thương yêu như vậy, nhưng cũng không ít người cũng giúp đỡ nhiều người mà không cần tới sự trả ơn, thậm chí cũng có nhiều người chẳng biết ai đã giúp đỡ mình như vậy nữa.
Loan là 1 nguời trẻ tuổi, cũng có những suy nghĩ về mình hơi nhiều nhưng cũng luôn quan tâm tới mọi người, Loan nghĩ cũng không ít người như mình. Nhưng cũng không ít những bạn đồng lứa với Loan chẳng cần biết ai ngoài bản thân cả. Hy vọng rằng các bạn trẻ sớm nhận ra rằng "sống trong đời sống cần có 1 tấm lòng..."
( 28/04/2003   thuy loan )
Mình cũng là một người sống rất có lí tưởng đấy, nhưng bạn biết không sức ép của gia đình nè, những bộn bề lo toan của cuộc sống... đã làm cho mình phải nghĩ rằng: có lẽ mình sẽ chẳng thể thực hiện được những lý tưởng của mình, nhưng mình sẽ cố gắng củng cố đời sống vật chất cho thế hệ sau của mình để chúng có thể thực hiện lí tưởng của mình. Bạn nghĩ sao về điều này?
( 03/05/2003   Thi )
Lý tưởng đem đến cho bạn bản chất anh hùng và ý chí, nghị lực sẽ biến bạn thành anh hùng
Hãy quan sát cuộc sống này và suy ngẫm về nó với tấm lòng của hai người mẹ ấy, nó sẽ cho bạn những lý tưởng cao đẹp, và ý chí, nghị lực để biến điều đó thành hiện thực
( 04/05/2003   Trung Kien 1508 )
M cám ơn lời nhắc nhở của Ng Quyến. Chúng ta trẻ, chúng ta nắm trong tay tri thức và sức mạnh của thời đại. Nếu vì lòng vị kỷ mà phủ nhận trách nhiệm thì không đáng mặt sống trên trái đất này. Chúng ta không thể làm ngơ tất cả, cũng không thể chối bỏ cái khả năng của bản thân mình là có thể giúp đỡ được người khổ hơn mình. Hạnh phúc chỉ giản đơn như thế thôi, chúng ta không phải chờ để tích cóp đủ tài lực để làm việc lớn. Chất anh hùng ca sẽ lu mờ vì chúng ta quên mục đích của sự tồn tại của mình, mỗi người chỉ sống được hôm nay, không ai sống cho hôm qua và ngày mai được hết, và các bạn cũng như tôi thôi, đều muốn cho những giờ khắc ta đang sống bừng sáng và reo vui trong tâm hồn mình. Hãy cùng nhau và ghé một vai để gánh vác giang sơn này. Tôi không làm, bạn cũng không.... AI LÀM ???
( 15/05/2003   Văn Minh )
Trung cũng rất mong muốn có thể có can đảm để làm những việc mà những người dì trên đã làm
Dĩ nhiên trong mỗi con người, nhất là thế hệ trẻ chúng ta, ai cũng có một cái gì đó, có thể gọi đó là chất anh hùng ca chăng, ai cũng muốn đóng góp một cái gì đó cho xã hội, cho đất nước. Có một bài hát mà mình rất thích đã có một câu sau: "đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta mà phải hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay". Bản thân mình là một cán bộ Đoàn nhưng cũng có nhiều lúc mình cảm thấy hiện nay hình như cán bộ Đoàn vẫn chưa thể hiện hết cái phong cách của một người thanh niên cộng sản: "đâu cần thanh niên có, đau khó có thanh niên". Phải chăng tính anh hùng ca đã dần phai nhạt theo những sự phát triển của vật chất hay không?
Đã nhiều lần, tôi đã thấy các bạn Đoàn viên thanh niên đi tuyên truyền chỉ vì có tiền bồi dưỡng. Nhưng như những bài viết trên đã nói, tính anh hùng ca phải luôn được thắp trong tất cả con tim, dân tộc ta đã đổ rất nhiều xương máu để đổi được cuộc đời hạnh phúc như ngày hôm nay, vậy chính chúng ta, những người trẻ những người sẽ nắm trong tay vận mệnh của đất nước sau này, phải làm gì để nối tiếp sự nghiệp của các thế hệ đi trước, đã đang và phải làm gì để truyền khắp lòng nhiệt huyết, sự háo hức của tuổi trẻ để làm nên những anh hùng ca về cho dân tộc đây? Câu hỏi này xin để cho mọi người cùng trả lời
( 30/10/2003   Thanh Trung )
Mặt đất có chỗ cao chỗ thấp, lòng sông có nơi cạn, nơi sâu; con người ta cũng vậy. Có người giàu có, có người hạnh phúc, có kẻ nghèo nàn, có người bất hạnh.

Nhưng chúng ta không phải đống đất, chúng ta cũng không phải dòng sông, chúng ta là NGƯỜI. Nếu chúng ta biết san sẻ, cũng như đất sẽ nơi nơi bằng phẳng, hoa trái nảy nở vui tươi; cũng như sông sẽ êm ả đêm ngày hát ca mà không lo ứ đọng nơi lòng sâu, cạn dòng nơi lòng cạn.

Được sinh ra làm người đã là một vinh phúc vô cùng lớn lao, bạn và tôi, chúng ta đừng nên quá đòi hỏi, hãy để mặt trời trên cao soi sáng tâm hồn, sưởi ấm trái tim và hơn hết hãy cùng nhau chia sẻ ánh dương ấm áp.

Đôi khi mưa dông, chúng ta hãy tự hào rằng ít nhất chúng ta cũng có nơi che chở, ngoài đường kia biết bao người thèm khát được như ta. Hãy dang rộng vòng tay, tươi cười chào đón và một trái tim chân thành, mỗi chúng ta sẽ sẽ là những mặt trời nhỏ toả sáng và sưởi ấm nơi nơi.
( 29/08/2006   thuy )
Đối với cuộc sống của tôi thì cho đi hơn là nhận lại. Chỉ có cuộc sống vì ngươi` khác mới đáng sống all àh!!
( 16/01/2009   Bi )
Để nói ra một điều thật dễ, nhưng để thực hiện được điều đó thật không đơn giản chút nào. E thật sự rất khâm phục hành động của 2 người phụ nữ trên, không phải ai cũng có được tấm lòng bao dung cao cả như họ. Đọc bài viết này e thật sự thấy mình thật nhỏ bé, đọc để cố gắng sống tốt hơn ...
( 01/01/2010   octieu )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
14 điều bạn cần làm trước khi 20 tuổi
Cái bẫy chuột - Thương Huyền
Nhật ký những nụ cười
Lỗi hẹn với mình
Thư cho con gái
Bài ngữ pháp cho bạn trẻ
Gửi cô bạn của tôi
Bồ tèo, xin cảm ơn!
Chân thành - sự khôn ngoan cao cấp - Vệ Giang
Tôi là người rất xấu!
Cà rốt, trứng và hạt cà phê
Món quà của cha
Nếu ước mơ đủ lớn...
Thời điểm đẹp nhất trong cuộc sống
Nói với con về... tình yêu

Truyện được ưa thích
Thư viết cho... một con nhóc
Con rối muốn làm người
Hủ tiếu và cuộc đời
Tôi yêu
Cây, Lá và Gió
Phải lòng em
Lòng ái quốc
Cái nút áo
Chuyện đời thường
Câu chuyện bát mì

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web