Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Mẹ kế

Tôi thường nghĩ rằng “cha mẹ kế” là từ dùng để chỉ những người đàn ông và đàn bà lấy nhau khi đã có con cái riêng, lý do đơn giản là chúng ta cần phải gọi họ bằng một cái tên gì đó. Chắc chắn từ “kế” rất quan trọng nhưng người ta thường không nghĩ thế, với họ “cha mẹ” mới có ý nghĩa thực sự. Đó là những gì tôi cảm thấy khi trở thành mẹ kế của bốn đứa con chồng tôi.

Chúng tôi kết hôn đã sáu năm, khi các con anh vẫn còn nhỏ và bây giờ đang ở tuổi vị thành niên. Dù sống chủ yếu với mẹ ruột, chúng vẫn có nhiều thời gian sống cùng chúng tôi. Nhiều năm qua, chúng tôi đã học cách thích nghi với nếp sống mới của gia đình và đối xử tử tế với nhau. Chúng tôi đi nghỉ cùng nhau, dùng những bữa cơm gia đình, cùng làm bài tập, chơi bóng chày và xem phim bên nhau. Tuy nhiên tôi cứ cảm thấy mình giống như kẻ ngoài cuộc, tệ hơn là một kẻ xâm phạm gia đình riêng của người khác. Có một lằn ranh ngăn cách rõ ràng mà tôi không thể nào vượt qua được. Tôi không có riêng cho mình một đứa con nào, những kinh nghiệm làm mẹ của tôi chỉ giới hạn trong bốn đứa con của chồng và tôi thường tội nghiệp mình không bao giờ có được sợi dây liên kết thiêng liêng giữa mẹ và con.

Khi đám trẻ phải dời đến một thành phố khác cách năm giờ xe chạy, chồng tôi rất buồn và nhớ chúng. Nhờ có internet chúng tôi có thể gởi thư cho nhau, kể cả trò chuyện với nhau mỗi khi chúng tôi cùng vào mạng. Mỉa mai thay, những dụng cụ liên lạc hiện đại này cũng là những dụng cụ làm người ta dễ xa nhau hơn.Chúng tôi cần biết bao sự tiếp xúc trực tiếp giữa người và người không qua máy móc. Những khi bức thư trên màn hình chỉ đề “Ba” tôi thấy như bị bỏ quên, không ai nhớ đến mình. Còn khi tên tôi cùng xuất hiện với anh ấy, niềm vui không thể diễn tả được, tôi cảm thấy mình cũng là một thành viên trong gia đình họ. Tuy vậy cũng còn khoảng cách nào đó cần phải vượt qua, ngay cả trên đường dây điện thoại.

Một buổi tối cũng khá khuya, chồng tôi ngủ gà gật trước tivi, còn tôi đang kiểm tra mình có thư hay không, máy tính báo tôi có một tin nhắn. Đó là của Margo, con gái kế lớn nhất của tôi. Con bé cũng thức khuya, cũng đang ngồi trước máy tính ở một nơi cách năm giờ xe chạy. Giống như đã làm nhiều lần trước đây, chúng tôi trò chuyện qua lại, chia sẻ cho nhau những tin tức mới nhất. Khi chúng tôi tán gẫu như thế này, con bé không cần biết tôi hay là ba của nó ngồi phía bên kia bàn phím - nếu như nó không hỏi. Tối nay con bé cũng không hỏi và tôi cũng không cần nêu đích danh mình. Sau khi nghe xong kết quả thi đấu bóng chuyền, chi tiết về buổi khiêu vũ sắp tới ở trường, bài tập lịch sử phải nộp, tôi nói đã khuya rồi và nên đi ngủ. Margo trả lời: “Vâng ạ, lần sau chúng ta sẽ nói tiếp! Thương nhiều”.

Khi đọc dòng chữ này, cảm giác buồn bã xâm chiếm khắp người tôi. Hẳn là con bé nghĩ nãy giờ mình viết cho ba. Con bé và tôi chưa bao giờ dùng những từ thương yêu, đầy tình cảm như thế. Cảm thấy tội lỗi vì đã không làm sáng tỏ, nhưng cũng không muốn làm con bé xấu hổ, tôi gửi lại đơn giản: “Thương con! Chúc con ngủ ngon!”.

Tôi lại nghĩ về gia đình họ, về không gian riêng tư mà tôi là một kẻ xâm phạm. Một nỗi đau trống rỗng nhói lên trong tim tôi. Sau đó, ngay khi những ngón tay tôi chạm vào nút bấm, ngay khi màn hình chuẩn bị chuyển sang màu đen, tin nhắn cuối cùng của Margo xuất hiện: “Chúc ba ngủ ngon dùm con”. Nước mắt ràn rụa, tôi với tay tắt máy tính.

Bạn đọc bình luận:
Em rất hiểu sự dằn vặt của cô. Nhưng cuối cùng thì cô gái ấy đã biết được cô là người nói chuyện với cô ấy chứ không phải là ba của cô ấy. Đó cũng là một niềm hạnh phúc lớn cô ạ. Chúc cô vui và hãy quên đi sầu muộn mà hãy nhìn thẳng vào cuộc sống. Những gì cô đang có, cô hãy quý trọng và nâng niu nó nhiều hơn. Chúc cô thành công.
( 14/11/2002   ngoc anh )
Truyện thật là có ý nghĩa. Cái đáng nói ở đây theo tôi không phải là tình cảm của con người dành cho nhau mà là: đừng bao giờ tự mình chui vào vỏ bọc của chính mình để rồi nhìn mọi việc dưới một con mắt khác. Thật khó có thể hiểu được người đối diện với mình đang nghĩ gì, hiển nhiên, nhưng đừng bao giờ gán cho họ những ý nghĩ mà mình nghĩ là họ phải có. Điều đó không làm cho cuộc sống đẹp hơn và làm cho chính mình càng thêm cô độc.
( 14/11/2002   Ngo Tiem )
Theo tôi, thực sự cô bé nghĩ mình đang trò chuyện cùng ba và cũng như người mẹ kế cô nhận ra bà ở dòng cuối cùng, vì cha cô không bao giờ gởi cho cô lời yêu thương như vậy. Người mẹ kế đã mở lòng ra và đã được đền đáp.
( 22/11/2002   )
Câu chuyện chưa phải thật là hay nhưng rất cảm động, nhất là với người đồng cảnh. Người ta hay khắt khe với những điều mà họ thấy chứ không phải thực họ trải qua. Tôi có một "vĩ thanh" thế này, cô gái đó chưa nhận lấy ngay tình cảm của bà mẹ kế, mặc dù cô ấy biết. Chỉ nhiều năm sau đó, dù không mong muốn nhưng cô đã yêu người đàn ông cũng đã có gia đình, cô mới thú nhận muộn màng tình cảm của mình với mẹ kế - chuyện của bạn tôi đấy.
( 26/11/2002   TRAN MAI KHANH )
Tôi cũng có bố dượng nhưng bố dượng tôi rất tốt với tôi.Tôi nghĩ không phải bố dương, mẹ kế nào cũng ác cả đâu.Ai mà có bố dượng,mẹ kế thì hãy tìm hiểu tính nết của họ kỹ rồi hãy kết tội họ.
( 04/06/2004   hanh )
Dì của tôi cũng rất yêu tôi
sống trong gđ của dì dượng tôi có cảm giác như sống trong chính gđ của mẹ...
vì thế
mẹ kế hay ba kế gì với tôi thì cũng là ba mẹ....
( 12/05/2006   uyen nhi )
Dù bạn là mẹ kế hay là gì đi nữa thì bạn vẫn là một con người, vẫn đc quyền đón nhận tình yêu từ người khác,đc cho đi tình yêu và đừng bao giờ cho mình ra ngoài "cuộc chơi"vì ko phải ai cũng cho bạn ra vòng ngoài đâu,nhớ nhé!
( 16/05/2006   chuột )
Dù bạn là mẹ kế hay là gì đi nữa thì bạn vẫn là một con người, vẫn đc quyền đón nhận tình yêu từ người khác, đc cho đi tình yêu và đừng bao giờ cho mình ra ngoài "cuộc chơi"vì ko phải ai cũng cho bạn ra vòng ngoài đâu, nhớ nhé!
( 16/05/2006   chuột )
Tôi đã đọc bài " Mẹ kế" và tôi thực sự rất cảm thông với hoàn cảnh cũng như tâm trạng chị đang mắc phải. Có lẽ vì chúng ta cùng chung cảnh ngộ nên tôi dễ dàng đồng cảm với chị chăng? Tôi không biết tương lai mình sẽ ra sao, tôi sẽ có mối quan hệ tốt như chị đã và đang có với các con của người mình yêu hay không. Tôi cũng quen với một ngưởi đàn ông đã có vợ, hai con gái của anh cũng đã khá trưởng thành để có thể hiểu hai từ 'mẹ kế" là như thế nào. Nhưng dù thế nào thì chúng vẫn giữ một khoảng cách đối với tôi- người thứ ba giữa ba và mẹ chúng. Tôi yêu anh ấy rất nhiều và vì thế tôi cũng yêu các con anh. Nhưng tình cảm của tôi dù lớn gấp bao nhiêu lần thì vẫn khó mà thay thế được hình ảnh người mẹ ruột trong lòng bọn ttrẻ. Tôi cũng có những cảm giác day dứt và đớn đau như chị. Nhưng cuộc sống vốn là như thế. Mỗi người có một hướng đi và con đường riêng. Chị đã chọn cho mình một người bạn không hoàn toàn như những người đàn ông khác, nên chị cần mạnh mẽ và giàu lòng yêu thương hơn. Tôi khuyên chị cũng là tự an ủi và khích lệ chính bản thân mình. Chị và tôi, chúng ta cần kiên cường và yêu thương gìn giữ những gì mình đang có bằng tất cả trái tim,tấm lòng và tình yêu của một kẻ đến sau, chị nhé.
( 20/11/2006   nguyenhoang )
Tôi cảm thấy bà mẹ kế trong câu chuyện này thật đáng thương. Bà thực sự thương yêu những đứa con chồng của mình và mong muốn hoà nhập với chúng và gia đình. Bà đã đau khổ biết bao vì cảm thấy có một lằn ranh ngăn cách giữa gia đình và bà. Rồi cuối cùng, bà đã nhận được tình thương yêu tuy ít ỏi nhưng chân thành từ con gái cả của người chồng. Lằn ranh giữa bà và những đứa con của chồng bà như được xoá nhoà đi chỉ vì một câu nói đơn giản. Trong cuộc sống cũng có rất nhiều bà mẹ kế như thế. Tại sao chúng ta lại không thể đón nhận họ dù chỉ một lần? Tại sao chúng ta lại quá khắt khe với họ chỉ vì những nhận thức đã hằn sâu vào tâm trí chúng ta? Toi mong rằng bất cứ ai đọc được câu chuyện này sẽ có một nhân thức khác về những người mẹ kế. Hãy cho họ một cơ hội để hoà nhập với gia đình bạn.
( 14/01/2007   Thuỷ Trang )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Bạn có bao nhiêu người bạn?
Bản nhạc không bao giờ được nghe - Doris Hays Northstrom
Những đôi dép chuối - Nguyên Hoàng
Học cách lắng nghe
Những con số nổi loạn
Chúng ta là đàn ông! - Đăng Nguyên
Mất xe - Nguyễn Chí Hiếu
Nụ hôn
Đừng ngại ngùng - Stephan Zweig
Lòng biết ơn và niềm mơ ước
Mạo hiểm
Kiểm tra sự tự tin
Viết cho Ba
Câu chuyện của cây bút chì
Cơ hội của sự chối từ

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web