Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Đừng ngại ngùng
Stephan Zweig

Hồi đó tôi học tại một trường Trung học Vienne. Anh bạn giỏi nhất lớp là một học sinh mười sáu tuổi có thiên bẩm đặc biệt về mọi phương diện. Rất siêng năng, có cao vọng, rất có giáo dục, đẹp trai, thông minh xuất chúng; hết thảy chúng tôi đều công nhận rằng tiền đồ của anh rực rỡ. Vì vậy chúng tôi mượn tên nhà ngoại giao đại tài Metternich để đặt biệt hiệu cho anh. Có lẽ người ta có thể trách anh một điều là ăn bận bảnh bao quá lúc nào cũng rất tề chỉnh: quần luôn luôn có nếp mới ủi, cà vạt thắt rất có nghệ thuật.

Những ngày mưa, người tài xế của thân phụ anh lái một chiếc xe lộng lẫy đưa đón anh. Nhưng mặc dầu sống xa hoa như vậy, anh vẫn rất giản dị, nên chúng tôi đều quý mến anh.

Một buổi sáng, mọi người ngạc nhiên thấy chỗ ngồi của "Metternich" bỏ trống. Tới bữa trưa người ta mới cho hay tại sao. Thân phụ anh là một nhà lý tài ai cũng biết tiếng mới bị bắt đêm trước. Công việc làm ăn của ông là một vụ lường gạt đại qui mô. Chỉ hôm trước hôm sau mấy ngàn người nghèo khó cực khổ ki cóp trong bao lâu bỗng bị bóc lột hết ráo. Các báo hàng ngày luôn luôn ham bêu xấu thiên hạ, đăng những tít to tướng làm rùm beng vụ đó lên, in hình thủ phạm và cả hình gia đình thủ phạm nữa trong bài tường thuật.

Chúng tôi hiểu anh bạn đáng thương đó tại sao nghỉ học rồi. Nhục nhã quá, anh không dám nhìn mặt chúng tôi. Chỗ ngồi của "Metternich" bỏ trống hai tuần lễ, trong hai tuần đó báo chí vẫn tiếp tục rêu rao, bêu xấu.

Rồi tới tuần lễ thứ ba, một buổi sáng, cánh cửa mở ra và "Metternich" bước vô. Anh cúi đầu xuống, đi lại chỗ ngồi, mở sách ra và gục đầu đọc liền. Suốt hai giờ học anh không hề ngước mắt lên tới một lần.

Nghe tiếng kiểng, chúng tôi ào ào túa ra hành lang để nghỉ giải lao. "Metternich " ra trước chúng tôi, quay lưng lại chúng tôi và đứng trước một cửa sổ, cô độc, bề ngoài có vẻ chăm chú ngó kẻ qua người lại ở ngoài đường. Chúng tôi biết rằng anh làm cái bộ dữ dằn, "nan du" như vậy chỉ để tránh cặp mắt của chúng tôi thôi. Anh đứng một mình trong cái xó của anh.

Chúng tôi bỗng nhiên mất vui, thấu nỗi cô độc ghê gớm của anh. Chúng tôi biết rõ rằng anh bạn đáng thương đó đương chờ một cử chỉ thân ái của chúng tôi. Nhưng chúng tôi rụt rè, ngại ngùng không tiến lại gần anh, không biết tỏ thiện cảm với anh cách nào để khỏi chạm lòng" tự trọng" của anh. Chúng tôi hèn nhát chần chừ hoài, không dám bước bước đầu.

Trong khi còn ngại ngùng do dự không biết nên có thái độ ra sao thì kiểng lại đánh, thế là hết giờ ra chơi. Nghe tiếng kiểng, "Metternich" quay phắt lại, chẳng nhìn chúng tôi, vội vã về lớp. Nhăn nhó, bực tức, môi nhợt nhạt, anh ngồi vào bàn rồi lại cúi gầm đầu vào cuốn sách.

Tan học buổi sáng, anh hấp tấp ra về liền. Chúng tôi cảm thấy khó chịu về sự nhút nhát của mình, cùng nhau tìm cách cứu vãn. Nhưng đã quá trễ. Cơ hội đã bỏ lỡ, không còn trở lại nữa. Sáng hôm sau chỗ ngồi của anh bạn chúng tôi lại bỏ trống. Chúng tôi kêu điện thoại về nhà anh thì hay rằng anh không có nhà. Tội nghiệp anh, ở trường về, anh thưa với má rằng anh bỏ học. Và ngay tối hôm đó anh rời kinh đô (tức Vienne), lại một thị trấn nhỏ, xin vô làm công trong một nhà bán thuốc. Từ đó chúng tôi không gặp lại anh nữa.

Nếu anh tiếp tục học thì chắc chắn anh em không ai theo kịp được anh. Hiển nhiên là tại chúng tôi ngần ngại, do dự, không biết ngỏ ít lời an ủi anh mà lúc đó anh rất cần, nên anh mới phá ngang làm hại tương lai của anh như vậy. Buổi sáng đó, chỉ cần một lời thiện cảm, một cử chỉ âu yếm thôi là anh đủ sức để vượt khỏi cảnh khốn khổ của anh. Mà chúng tôi không tỏ chút tình thân với anh, an ủi anh, không phải là tại chúng tôi thiếu hiểu biết, hoặc lãnh đạm, hoặc xấu bụng. Không! Chỉ tại chúng tôi thiếu can đảm. Rất nhiều khi chúng ta thiếu can đảm nên không tìm được lời thích hợp để nói đúng lúc. Đành rằng, lại hỏi chuyện một người lòng tự trọng đương bị thương tổn kịch liệt, là một việc khó khăn, tế nhị đấy. Nhưng kinh nghiệm lần đó đã cho tôi bài học là đừng bao giờ do dự, cứ nên theo xúc động đầu tiên của lòng mà lại cứu giúp một người đau khổ vì chính trong những lúc gian nan của người, một lời nói, một cử chỉ của ta mới có giá trị nhất.

(Nguyễn Hiến Lê dịch)

Bạn đọc bình luận:
Tôi nghĩ rằng cậu bé trong câu chuyện này là một người tự trọng rất cao đấy, cậu ấy không thể vượt lên trên dư luận để sống. Mà trong cuộc sống của chúng ta thì điều đó rất quan trọng, nó giúp mình vững bước hơn trong cuộc sống. Còn về phần bạn bè của cậu ta thì họ đã tự nhận xét mình rất đúng rồi đó.
( 03/11/2002   Doàn Thỉ Diểm Hương )
Đồng ý là trong cuộc sống chúng ta phải biết vượt lên dư luận nhưng đôi khi có những lời nói, dư luận quá mạnh mẽ, quá nặng nề khiến chúng ta không thể vượt qua được mặc dù đã rất cố gắng. Vậy trong trường hợp đó, chúng ta phải làm gì?
( 11/12/2002   mai )
Câu chuyện này làm mình vững tin hơn trước những điều mình không dám nói và dám làm, các bạn có bao giờ đứng trong hoàn cảnh đó chưa ? Hãy vững tin nghe bạn.
( 11/03/2003   vũ xuân vinh )
Theo tôi, thái độ của "Metternich" như vậy là kém cỏi. Đành rằng búa rìu dư luận là rất khó vượt qua, nhưng cách xử sự như của cậu ta như vậy sẽ đem lại lợi ích gì? Nếu cậu ta mạnh mẽ hơn một chút vượt qua khó khăn này biết đâu sau này cậu sẽ khôi phục được thanh thế cho gia đình. To live is to Fight!
( 13/03/2003   Fighter )
Tôi đã từng nghe ai nói rằng không ai tự tin với người khác mà bản thân lại không tự đứng được trên đôi chân của mình. Cũng như khi nói đến hoàn cảnh, chẳng có hoàn cảnh nào là giống hoàn cảnh nào, nhưng cái quan trọng là bạn đối mặt như thế nào với nó, và có lẽ cái người ta gọi là lòng can đảm và bản lãnh của mỗi con người cũng chính là xuất phát từ đây. Chẳng ai mong muốn mình tồi tệ nhưng dường như có những thứ ta chẳng bao giờ phủ nhận được đó là sự khó khăn của cuộc sống luôn luôn rình rập ở phía trước.Hãy đối diện với nó, cảm nhận nó như là hơi thở của bạn đôi khi cái ta cho rằng chẳng bao giờ có thể chấp nhận được lại trở nên dễ dàng và thoải mái hơn..Ta chẳng thể chối bỏ điều gì khi tất cả vẫn đang hiện hữu.
( 26/03/2003   Nguyên Nguyên )
Trong cuộc sống có những việc chúng ta không thể coi thường dư luận và cũng có những việc chúng ta cần phải" đạp lên" dư luận.Không thể nói là anh ta kém cỏi ,nếu là tôi chắc là tôi cũng "sốc "nặng .Nhưng tôi tin rằng nếu những người bạn của anh ta nói lời động viên,an ủi đúng lúc thì anh ta sẽ vững vàng hơn...
( 03/05/2003   )
Chúng ta đừng ngần ngại ở bên ai đó khi họ thật sự đang cần chúng ta.
Chưa bao giờ tôi lại thấy nhiều người bị tình cảm làm đau khổ như vậy. Bản thân tôi cũng đang bị mất phương hướng và suy sụp khi tình yêu trong tôi bị sụp đổ. Nhưng tôi đã lấy lại được tinh thần vì bên cạnh tôi có những người bạn thật tốt. Họ đã không ngần ngại ở bên tôi mặc dù trong lòng họ cũng đang đau như tôi.
( 03/04/2006   phuongthao )
Đọc xong bài này tôi cảm thấy như mình cũng là 1 trong số những "chúng tôi" đó. Tôi được học rất nhiều bài học ở trường cũng như trong cuộc sống về việc cần phải tự tin trong công việc. Nếu không tự tin thì chúng ta sẽ chỉ là những con người thấp bé trong xã hội, không được mọi người biết đến, khâm phục. Sau đó, tôi cũng tự hứa với mình là sẽ cố gắng trong những lần sau nhưng không sao làm đựơc .Và dần dần tôi nhận ra rằng nếu không tự tin thì chính ta đã tự làm mất quyền lợi của chính mình*_*! Trong năm học vừa rồi tôi có số điểm bằng đứa đứng nhì nhưng lại không được nhận phần thưởng của trường mà phải nhường cho lớp trưởng ,chắc vì có lẽ bạn gái đó là cán sự lớp và trong các tiết học tham gia phát biểu ý kiến nhiều hơn tôi nên được chọn đứng thứ ba. Và bây giờ khi đọc xong bài viết này thì tôi đã thêm phần tự tin để bứơc vaò năm học sau với tất cả sự năng động, tự tin của sức trẻ và hy vọng năm sau sẽ dành được tấm phần thưởng của trường và hơn hết là sự khâm phục của bạn bè và sự tự hào của bố mẹ. Cố lên Mơ ơi! Qua đây, tôi cũng muốn gửi thông điệp sau đến với tất cả mọi người: Hãy thực sự là chính mình!
( 31/05/2006   Lê Vũ Ngọc Anh )
Nếu tôi là cậu bé trong truyện thì tôi cũng sẽ có tâm trạng như câu bé ây .Tiếng nói của dư luận thật độc ác ,cậu bé có tội tình chi mà phải chịu cay đắng như thế cơ chứ. Thật tội nghiệp cho cậu bé ấy .Nhưng tôi cũng thật thán phục ý chí của cậu bé. Đó mơi chính là bài học mà chúng ta cần học theo .
( 04/06/2006   quynhmai )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Lòng biết ơn và niềm mơ ước
Mạo hiểm
Kiểm tra sự tự tin
Viết cho Ba
Câu chuyện của cây bút chì
Cơ hội của sự chối từ
Tờ bạc năm trăm - Me Sao
Để đọc khi con một mình
Tầng 80 - Quốc Khôi
Hạnh phúc
Mặt trời trên đầu, nụ cười trên môi, trái tim hùng mạnh - Nguyễn Quyến
14 điều bạn cần làm trước khi 20 tuổi
Cái bẫy chuột - Thương Huyền
Nhật ký những nụ cười
Lỗi hẹn với mình

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web