Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Cây, Lá và Gió

Từ năm 2003, có một câu chuyện được gửi đăng và chia sẻ trên nhiều blog, website cá nhân.
Câu chuyện ban đầu được viết bằng tiếng Hoa, rồi sau đó được chuyển sang tiếng Anh, và rồi là tiếng Việt. Một câu chuyện khá hay về ba nhân vật: Cây, Lá và Gió...



Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã!


o O o


CÂY


Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi.

Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy. Tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và... tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói "Cứ tự nhiên!" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ…và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự “shock”, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi một ngày sau đó:

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại.


o O o




Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại...


o O o


GIÓ


Tôi thích một cô gái được gọi là Lá. Bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu"

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây"

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy "Em sao vậy, sao em không nói gì hết vậy?", cô ấy nói "Đầu của em đau lắm" - "Hả?", tôi không tin vào tai mình. "Đầu em đau lắm!" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng…

Và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp.

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?...

Bạn đọc bình luận:
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu người đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu người ta như thế nào.
( 22/05/2006   rambo )
Khi yêu ai, hãy can đảm đối diện với người ấy. Hãy cho người ấy biết được, dù có thể là bạn sẽ phải đau đớn đấy, nhưng thà một lần rồi thôi, còn hơn suốt đời cứ phải day dứt mãi khi tự đánh mất hạnh phúc của mình.
( 23/05/2006   thao nguyen )
Tôi cũng đang rơi vào trong hoàn cảnh như vậy ... đúng hơn là một cơn gió ... nhưng không biết có đủ mạnh để khiến lá rời cây hay không. Đó cũng là điều tôi băn khoăn .... nhưng tôi vẫn sẽ bên cạnh cô ấy ... vì tôi tin tình yêu thật sự sẽ là cơn gió mạnh để thổi chiếc lá của lòng tôi.
( 23/05/2006   Den )
"Lá rời cây vì gió cuốn đi , hay vì cây không giữ lá lại ?" Tai sao con người ta không biết cách yêu thương khi còn có thể, khi còn có thể ở cạnh nhau nhỉ ???
( 23/05/2006   hoahongvang )
Nếu gió giành được lá thì liệu lá có thể giữ gió cho mình không.
Liệu tình yêu có nảy sinh hay không hay lá nhờ gió để bay đi tìm ....
( 23/05/2006   Angel )
Đọc xong bài này tôi có cảm giác như chính mình đang trong tình cảnh đó. Tôi chỉ là 1 chiếc lá mỏng manh, tôi không biết mình còn kiên nhẫn chờ bạn bao lâu nữa. Bốn năm, đó không phải là 1 thời gian quá dài nhưng cũng không phải quá ngắn để chứng minh 1 tấm lòng. Một cơn gió đang mơn man thổi tới, chiếc lá tôi rung rinh 1 chút nhưng chỉ cần , ừ- chỉ cần 1 chút tin nhắn gì của bạn dành cho tôi thôi thì tôi sẽ lại đủ cứng rắn, đủ mạnh mẽ như tôi đã từng là thế trong suốt 4 năm qua. Ba năm nữa, đó là khoảng thời gian dài mà tôi phải vượt qua.
Có bao giờ bạn chợt nghĩ về tôi, dù chỉ là thoáng qua trong giây phút.....ừ.... chỉ là trong giây phút, trong khoảnh khắc....
( 23/05/2006   Diễm Quyên )
Tôi cũng như Cây, kể từ khi biết iu, tôi lun lun là kẻ thua cuộc nên cũng hiểu rõ tâm trạng những ng như cây
( 24/05/2006   Ha Tuan Hung )
Tạo hoá chỉ sinh ra con người chứ ko tạo cho con người sự hoàn thiện. Con người là vậy các bạn ah, có những cái quý giá thiêng liêng người ta nắm giữ trong tay nhưng người ta đau có biết trân trọng, nâng niu và gìn giữ. Chỉ cần 1 "cơn gió" nhẹ thổi qua thôi là những gì có trong tay sẽ bay theo và ko biết bao giờ mới trở lại. Khi mất đi lúc đó ta có ân hận thì cũng có thể là đă muộn rồi.Tôi nghĩ những cái mình có được, mình đã xây dựng lên, vun đắp lên trong tình yêu và tình bạn thì ta phải biết trân trọng và giữ gìn (cho muôn đời sau,hihi). Đừng để đến lúc tuột khỏi tay lúc đó ta có hối hận, có' bắc thang lên hỏi ông trời thì ông trời cũng sẽ trả lời rằng: Ngươi thật là ngu ngốc!!!
Tôi là thành viên mới mong được các bạn chỉ giáo.
( 24/05/2006   ttl_8x )
Tôi đang là một chiếc lá. Một chiếc lá yếu đuối và lúc nào cũng chực rơi nước mắt. Gió của tôi ơi, anh đang ở đâu?
( 24/05/2006   Snow )
Đây là một câu chuyện ý nghĩa, nhưng xét cho cùng chỉ đúng với con trai mà thôi.

Nếu bạn là một cô gái thì khó khăn hơn rất nhiều. Tôi đã nhận ra điềi đó vì chính tôi đã hai lần làm cơn gió và cho người ta biết mình thích người ta như thế nào. Lần đầu tiên tôi làm cơn gió trong 4 năm liền, luôn ở gần người đó nhẹ nhàng bày tỏ tình cảm của mình bằng những cử chỉ kín đáo mà cũng mạnh mẽ nhất mà một người con gái có thể làm. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự quan tâm của một người bạn hơi thân, người đó rồi cũng thích một người khác. Và tôi đành bỏ cuộc.

Lần thứ hai là trong gần một năm. Tôi đã thấm thía những gì nhận được trong 4 năm trước đó, nên lần này nghĩ mình phải mãnh mẽ hơn không chỉ là hành động cử chỉ, mà tôi đã nói thằng với người tôi thích. Nhưng rồi cũng giống như trước, tôi không nhận được gì ngoài sự quan tâm của một người anh trai.

Hai năm trôi qua, giờ thì có lẽ đã bình thường, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ lập lại một lần nữa những việc đó. Dù sao tôi cũng là con gái - và một người con gái thì luôn cần ở đúng vị trí của mình.
( 24/05/2006   angela )
"Lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây kô muốn giữ gió lại" - Em chỉ muốn hét lên rằng: "EM ĐÃ YÊU ANH BIẾT CHỪNG NÀO"

Nhưng đó sẽ mãi là bí mật của riêng em, ngay cả khi anh biết rõ điều đó!
( 24/05/2006   em là người ngốc nghếch )
Tôi cũng đang ở trong tình trạng như vậy... chính xác hơn là ... LÁ...

Tôi không đủ can đảm để ra đi hay vì không có cơn gió nào đủ mạnh để bứt tôi ra khỏi CÂY... Dù sao nhân vật LÁ trong chuyện cũng hạnh phúc hơn tôi vì bạn đã gặp được cơn gió của đời mình...
( 24/05/2006   langthang )
Nghe cảm động làm sao... còn tôi là 1 cái cây, nhưng yếu ớt lắm. Tôi ko thể nào ngăn chặn cơn gió kia, chính cơn gió đã thổi chiếc lá mà tôi quý nhất bay đi mất. Kể từ đó cây ko còn tươi nữa...
( 24/05/2006   Duy Linh )
Câu chuyện rất tuyệt! Đặc biệt tôi rất thích đoạn nói về "Lá". Nó làm tôi nhớ lại mình cũng đã từng một thời như vậy! Cám ơn tác giả đã gửi đến bạn đọc những câu chuyện đầy ý nghĩa như vậy. Nó thực sự giúp tôi và mọi người nhớ lại những gì đã qua, dù chỉ trong 1 giây...
( 25/05/2006   frog )
Mình nghĩ kg biết lá có hạnh phúc khi ở bên gió kg nữa ! Vì khi lá xa cây thì lá cũng sẽ úa tàn, liệu lá có quên được cây hay kg ???tình yêu trong 3 năm mà có thể dẽ dàng quên được sao ???
( 25/05/2006   trangtran )
Câu chuyện kết thúc đúng với một câu danh ngôn mà tôi từng biết và rất tâm đắc " Hạnh phúc của người này là giọt nước mắt của người khác". Câu chuyện kết thúc nhưng dường như còn lấp lửng , vấn vương một cái gì đó. Tôi chẳng là lá mà cũng chẳng là gió. Tôi là cây , nhưng là cây chỉ với 1 chiếc lá chứ không phải 5. Tôi với lá là bạn ,nếu tôi ngỏ lời thì lá sẽ phản ứng ra sao? Không chừng tình thương không có mà bạn bè cũng không. Còn nếu không nói thì sao ? Biết đâu 1 cơn gió lạ xuất hiện mang lá của tôi đi. Khi đó chẳng phải là :" lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lại" hay sao?
( 25/05/2006   Huỳnh )
Theo suy nghĩ của tui, thì tình yêu sinh ra con người và cũng giết đi con người, cái cây kia wá nhu nhược làm đau chiếc lá mỏng manh. Tui từng như chiếc lá, ko dzám lìa cành, đau đớn như dao cắt lòng, tui từng ko biết là nên thích hay là hận đây, mong một ngày một cơn gió nồng ầm sẽ đến đễ đưa lá đi tìm bến bờ hạnh phúc
( 25/05/2006   baby chuột )
Đọc xong bài này sao tôi thấy mình giống chiếc lá quá ! Tôi mong sao có 1 cơn gió dủ mạnh giống như trong câu chuyện này sẽ đưa tôi rời khỏi cái cây mà tôi đã dựa dẫm suốt 7 năm qua !
( 26/05/2006   Vu Thi Ngoc Linh )
Đọc xong câu chuyện này tôi cảm thấy dường như đang bắt gặp mình trong đó , tôi cũng như lá vậy nhưng tôi không may mắn như thế . Có lẽ là do tôi đã không biết quý trọng cơn gió đến với mình để rồi bây giờ khi cơn gió đã đi xa tôi mới biết nó quan trọng như thế nào . Điều mà tôi có thể nói bây giờ là tôi đang rất hối hận nhưng ngoài điều đó ra tôi không biết phải làm gì bây giờ
( 26/05/2006   lenci )
Tôi ko biết mình là cây hay lá nữa, có lẽ là cả hai_1 cái cây ngu ngốc làm tổn thương người mình yêu, rồi đến khi ko chịu nổi nữa, thổ lộ tấm lòng của mình trở thành chiếc lá với câu hỏi lúc nào cũng quay quắt trong đầu: Thật ra với người đó, mình là gì? Cơn gió nào đã cuốn lá bay đi hay là cây ko muốn giữ hay vì lá ko đủ manh mẽ để ở lại bên cây. Có lẽ ko cần gió để cuốn lá bay xa. Cây đã ko giữ lá, và lá lựa chọn rời cây để được thanh thản.
( 26/05/2006   cayvala )
Kinh nghiệm nhận đc của tôi, là những chàng trai hãy làm tất cả những gì có thể để giữ lại ty của mình, đừng do dự mà mất đi ng mình iu, kiên trì sẽ giúp con ng ta hạnh phúc... Còn những cô gái "nên chọn ng iu mình chứ đừng nên chọn ng mình iu!!"
( 26/05/2006   bigFlower )
Lá, Cây hay Gió cũng đều chỉ là những trạng thái của tình yêu - hay nói cách khác là biểu tượng cho tình yêu. Tôi đã từng yêu và đã từng thất vọng - thậm chí tuyệt vọng. Tôi đã bị coi là một gã ngu ngốc, đáng cười nên giờ đây thật sự tôi không dám tin vào tình yêu - Tôi luôn lo sợ mình sẽ bị coi là một gã ngốc lần thứ hai - Một cảm giác mà không ai có thể chịu đựng nổi. Thật thất vọng làm sao khi ta hy vọng. Để rồi chứng kiến cảnh người ta nói về mình như một trò chơi - và trong đó tôi là một tên hề ngốc nghếch. Có ai có thể phá vỡ lớp băng dày trong trái tim tôi . Làm sao để tôi hết cảm giác vừa Yêu vừa Lo sợ .
( 26/05/2006   Nguyễn Quốc Minh )
Thật ko thể hiểu nổi ty trên đời này là gì nữa. Hạnh phúc trong tầm tay mà ko biết nắm giữ, ko biết trân trọng những gì mình đang có, để rồi phải hối hận vì đã để nó vuột mất tầm tay. Tôi mong rằng mọi ng hãy biết trân trọng tình cảm của ng khác dành cho mình, hãy cùng nhau xẻ chia mọi niềm vui nỗi bùn và hãy để cảm xúc của mình đc bộc lộ 1 cách thoải mái nhất. Hãy làm những việc mà bây giờ bản thân có thể làm. Hạnh phúc ko chờ đợi ai đâu. Hãy biết giữ lấy nó
( 26/05/2006   huyen )
Tôi là cơn gió và đang cố sức thổi 1 chiếc lá rời khỏi 1 cây, cây này ko phải là 1 chàng trai mà là sự phong kiến của gia đình cô ấy. Thật là khó khăn, giống như câu chuyện trên đây vậy, cô ấy là 1 ng lun nghe theo gia đình mình và tôi ko biết tình cảm của mình có đủ lay chuyển cô ấy hay ko? Yêu và đc yêu là 1 hạnh phúc, nhưng nếu ko thể ở bên nhau thì thật là 1 sự nghiệt ngã phải ko các bạn?
( 26/05/2006   namtuoc )
Câu chuyện cảm động, mặc dù có kết cục buồn. Nó cũng la một bài học cho những ai không biết giữ những cái mình yêu quý, để đến khi mất đi thì hối tiếc. Tôi thấy thương cho anh chàng nọ. Nhưng kể cũng là nhân quả. Anh ta bị chỉ một lần đau khổ, còn người con gái yêu đơn phương kia thì lại đến năm lần. Hi vọng tôi không phải rơi vào hoàn cảnh của chiếc lá kia, và nếu tôi có là cây thì tôi sẽ không để chiếc lá thân thiết của mình rời xa.
( 27/05/2006   ttt )
Tôi nhận được đường link này từ 1 người bạn. Nó nói rằng " có thể mày sẽ thích đọc đấy". Hì, thật là trùng hợp khi tôi cũng là tên là "lá" :) . Và hiện tại, tôi cũng ở trong trường hợp như cái "lá" trong truyện.
Tôi ở trường hợp của " lá" nhưng tiếc là tôi chưa gặp gió. Hay nói đúng hơn, cơn gió đến với tôi chưa đủ mạnh để khiến tôi có thể rời cây.
Tôi băn khoăn ko hiểu người viết bài này có nói đúng những gì mà " cây " đang nghĩ hay ko? Vì nếu đúng thì bài viết này lại đang nhen nhóm trong tôi một hy vọng mới, rằng một ngày nào đó, cái "cây" quyết định nói với tôi điều gì đó.
Tôi luôn nghĩ rằng, người đó có dành cho tôi một thứ tình cảm đặc biệt, nhưng tôi ko dám chắc đó là tình yêu. Hiện tại lúc này, tôi thực sự ko chờ đợi một cơn gió. Và tôi vẫn chưa nghĩ đến việc rời cây. Dù rằng đúng là trái tim tôi cũng đã tổn thương quá nhiều và tôi cũng có ý định bỏ cuộc nhiều lần.
Ôi! Chuyện này cứ mãi như vậy. Nó như cái vòng luẩn quẩn. Cứ đi, cứ tìm mãi vẫn ko có lối ra.
( 27/05/2006   greenleaf )
Gió cuốn lá đi xa... nhưng hỏi liệu gió có mang lá đi trong suốt cuộc đời rong ruổi của mình?.... Hay là gió lại để chiếc lá rơi xuống 1 nơi xa?
khi ấy mình sẽ trả lời là: "Lá rất cảm ơn gió, gió mang lá đi. Có thể gió sẽ mang lá đi trong suốt cuộc hành trình của gió, như thế lá sẽ rất hạnh phúc. Còn đến khi nào đó gió không còn mang chiếc lá theo thì cũng cảm ơn gió vì gió đưa lá rời cây rồi sẽ có một con người đa cảm mang lá về và ép lá vào trong trang sách, như vậy thì lá cũng rất hạnh phúc"
( 27/05/2006   cô chổi rơm )
Tôi cũng đang yêu một người, nhưng tôi không biết là người đó có yêu tôi không nữa. Tôi xin là gió để chấp cánh cho em suốt đời
"anh yêu em nhiều lắm,10/08/1987 ơi"
không biết em có đọc những lời của anh không nhưng dù sao anh vẫn ở bên em
( 27/05/2006   vitinhta )
Lá sẽ rời cây nhưng ko phải vì cơn gió, lá sẽ rời cây khi ko còn nhựa sống. khi rời cây lá sẽ úa tàn, nhưng nó sẽ là nguồn dinh dưỡng để nuôi 1 mầm sống mới.
( 27/05/2006   VNN )
Thật sự tôi cũng nhận thấy rằng tôi chính là cây, 1 cái cây ko biết rằng chiếc cá của mình đang khô héo dần vì mình và đến bây giờ chiếc lá đó đã rời khỏi cây và bay đi mãi mãi. Nếu em có đọc bài viết này hãy cho anh xin lỗi <N ơi anh iu em lắm>
( 28/05/2006   snow_angel20053000 )
Lá, cây và gió. Chắc ai cũng đã từng ở trong những trạng thái như vậy. Đôi khi tôi thấy mình như cơn gió. Cũng đủ mạnh để khiến lá rung rinh, nhưng đó chỉ là trong quá khứ. Giờ đây, khi cuộc sống bắt đầu với những vòng quay của công việc thời gian, đồng tiền thì tôi đã chẳng còn là một cơn gió quá mạnh mẽ. Em như lá, lá không ở bên cành nhưng lá lại muốn đi theo những cơn gió mạnh mẽ, những cơn gió với tiềm lực tài chính hùng mạnh với một vị trí xã hội cao hơn. Với @, Dylan ..... Còn tôi, một chàng sinh viên mới ra trường lập nghiệp bằng 2 bàn tay trắng, hàng ngày hàng ngày nỗ lực để tăng thêm sức mạnh cho cơn gió - đi những miền xa để tích luỹ. Để khi quay về tôi chợt thấy rằng, lá đã xa cành nhưng cũng đã bay theo cơn gió khác...
Giờ đây chỉ còn cơn gió với bao nỗi dằn vặt trong lòng với vết thương tưởng chừng như không bao giờ ngừng rỉ máu.
( 28/05/2006   Guilliano )
Có những chiếc lá gió thổi với 1 trái tim nặng nề và sự dựa dẫm quá lớn vào thân cây. Nó ko thể rời xa thân cây đc. Đó là những chiếc lá rất iu quý thân cây của mình và biết dựa vào cây để sống. Nhưng có những chiếc lá chỉ cần 1 cơn gió nhẹ thổi qua, có thể là cơn gió đó ko đủ mạnh để làm cho chiếc lá rời thân cây, mà chiếc lá vẫn vô tình rơi. Khi chiếc lá rơi khỏi thân cây rồi, bắt đầu vàng và héo úa, lúc ấy chiếc lá mới hiểu rằng, mình đã xa rời nơi sinh thành và nuôi dưỡng mình 1 cách vô thức. Nhưng đã quá muộn để tìm lại nơi mà mình đã sinh ra lớn lên như là định mệnh. Mong rằng những chiếc lá sẽ ở mãi nơi nó đc sinh ra!
( 28/05/2006   vo van nghia )
Có đôi khi lá muốn đươc ở bên cây mãi mãi và cần cây biêt bao nhiêu . Nhưng cây lại cứ vô tình khiến lá cứ phải đau long , Giá như cây có thể hiểu đươc lòng của lá như gió đã hiểu thì chẳng bao giờ lá phải xa cây cả
( 28/05/2006   emcuarienganhl_t )
Tôi cũng giống như lá, nhưng tôi chưa gặp đc gió mà tôi vẫn mún chờ đợi anh ấy. Tôi biết rất khó nhưng tôi vẫn làm, tôi hy vọng là 1 ngày gần đây anh ấy sẽ trở lại với tôi
( 28/05/2006   BLT )
Tôi rất cảm ơn tgiả và các bạn đã đóng góp ý kiến vào trang này. Qua trang này tôi đã nhận ra đc 1 điều quan trọng, tôi thấy mình giống gió. Tôi cũng có yêu 1 ng, nhưng tôi lại dấu điều đó trg lòng 2 năm nay. Tôi ko dám nói ra. Sau khi đọc đc những lời bình luận trên, tôi đã nhận ra mình cần phải nói với cô ấy
( 28/05/2006   codonminhanh_271 )
Tôi tin rẳng lá sẽ rơi nếu gió cứ thổi , bởi tôi cũng đang là một cơn gió , và " chiếc lá " của tôi thì đang không thể rời xa " cây " mặc dù " cây " không hề ở bên lá . Tôi đã từng nghe ai đó nói rằng " Cứ đi sẽ đến , cứ tìm sẽ thấy , và cứ gõ sẽ mở " nhưng làm thế nào để mở cánh cửa trái tim một người đây ? Cô ấy biết rằng tôi yêu cô ấy , nhưng trái tim cô ấy lại đang thuộc về một bóng hình khác ở rất xa ... nhưng điều đó đối với tôi chẳng có nghĩa gì hết mặc dù nó đang làm tôi buồn rất nhiều , tôi vẫn sẽ làm cơn gió vì tôi luôn hy vọng rằng một ngày nào đó Lá sẽ từ bỏ cây ...
( 29/05/2006   Lê Xuân Lộc )
Sẽ rất đau khi nhận được câu trả lời từ người mình yêu rằng: "Mình chỉ coi bạn là bạn".Nhưng sau đó, bạn sẽ thấy rất thoải mái,thanh thản, hơn la cảm giác ngồi đó tự hỏi người ta có thích mình hay ko?người ta làm vậy là có ý gì?
( 29/05/2006   Koala_vn )
Tôi vừa là cây cũng vừa là lá

Tôi yêu 1 người suốt 5 năm. Có những ngọn gió thổi đến, có những lúc tưởng chừng tôi đã rời khỏi cây. Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn chưa rời khỏi cây

Đứng ở phương diện khác tôi lại là cái cây. Đã những chiếc lá đã rời khỏi cái cây tôi ...

Cuối cùng tôi là cây hay tôi là lá ???
( 29/05/2006   Mèo )
Nếu tôi là cây thì tôi ko để gió thổi lá bay đi. Gió chỉ đưa lại cho cây những...
( 29/05/2006   quang )
Nếu nói rằng thương 1 ng phải nói cho ng ấy biết thì chắc có lẽ tôi sẽ là lá. 1 cái lá lun chúc cây hạnh phúc, lun giúp đỡ gió nhưng sẽ ko bay theo gió. Trừ khi cây ko cần lá bên cạnh nữa. Vì thế tôi rất ngưỡng mộ những cô gái có khả năng nói ra lời của trái tim mình. Nhưng tui lun đồng tình với lá vì nếu là tôi, cho 1 lựa chọn tôi vẫn chọn là lá. Vì có lẽ, lá là lá, ko thê nào khác đc...
( 29/05/2006   bibi )
Đọc câu chuyện này, ai cũng thấy hình ảnh mình rong đó. Tôi không nghĩ đây là một câu chuyện buồn. Cái kết thúc của câu chuyện la điều tất yếu. Chuyện gì cũng vậy ngay trong tình yêu cũng thế, luôn có sự tác động của rất nhiều điều. Bạn không thể khẳng định rằng lá rời khỏi cây vì cây không giữ được lá và cũng không thể nói cơn gió đó thật mạnh... Nhưng dù với lý do gì thì câu chuyện đã để lại cho chúng ta một cái nhìn mới trong tình yêu cũng như trong chính bản thân mình.
( 30/05/2006   blackcat )
Tôi đã từng làm chiếc lá và cơn gió đã thổi chiếc lá đi với tôi. Đó có phải là nỗi đau ko, nhưng giờ thực sự trái tim tôi đã vô cùng thỏai mái khi nghĩ rằng "iu 1 ai đó là khi bạn mong mún cho ng ta hạnh phúc"
( 30/05/2006   van )
Cảm xúc sẽ làm giàu thêm đời sống tinh thần của bạn. Đó là lí do tại sao tôi có thể cảm nhận đuợc 'nỗi đau' của cây cùng niềm hạnh phúc của gió_cả hai đều rất xứng đáng với nó. tôi nghĩ tình yêu để đem đến cho con người ta niềm hạnh phúc chứ ko phải là sự đau khổ. Nó xuất phát từ trái tim và cuối cùng cũng dừng tại trái tim thôi mà. lá sẽ hạnh phúc-vì cô ấy xứng đáng được như vậy. Tôi chẳng phải là cây, chẳng phải là lá cũng chẳng phải là gió, tôi chỉ là một người rất quý trọng tình yêu. Có lẽ dưới con mắt của mọi người tôi là người ích kỷ, nhưng không phải đó là sự trung thành và trách nhiệm bảo vệ tình yêu của những người mà tôi rất yêu quý. bởi những giây phút yếu lòng thường dẫn đến những điều còn đau khổ và khủng khiếp hơn là những gì mà mọi người đã đi qua.
( 30/05/2006   H6174 )
Tôi ko quan tâm đến nội dung câu chuyện nhưng bản thân mỗi tựa đề của nó đã nói lên tất cả rồi!Cây thì cần có Lá,nhưng Cây lại ko đủ mạnh để giữ Lá ko rời khỏi cành.Lá thì cần phải dựa vào Cây,nhưng Gió ko cho Lá làm điều đó.Gió thì biết rằng Cây và Lá là của nhau nhưng Gió cũng biết là Cây và Lá ko thể ở bên nhau,nên Gió mới cuốn Lá đi...
( 30/05/2006   longbeomap )
Trái tim tôi giống như chiếc lá
Một ngày kia rơi xuống mặt đường
Gió sẽ thổi về nơi nào xa lắc
Ai nhặt được tình cờ giấu trong rương

Ai còn nhớ những chiều thu hiu hắt
Trong ngực tôi một chiếc lá đang run
Nó vọng lên vài câu thơ hi vọng
Gieo niềm vui thì gặt được nỗi buồn
Lẽ tự nhiên như 1 ngày nắng sớm
Gieo bình minh thì chạm được hoàng hôn

Trái tim tôi giống như chiếc lá
Dẫu xanh tươi cũng có lúc mỏi mòn
Đơn giản vậy cớ sao ai ko hiểu?
Chẳng giữ gìn chiếc lá lúc tôi trao
Ném lăn lóc trên mặt đường khô khốc
Tôi đi qua đau đớn cúi đầu chào

Rồi một ngày kia khi trở về trong đất
Chiếc lá đang khô sẽ tươi mới lạ thường
Trái tim tôi sáng ngời lên nhan sắc
Thêm trang thơ đựng giữa bốn mùa hương

Người bạn gửi cho tôi bài thơ này từ rất lâu rồi, trước khi tôi đc đọc câu chuyện này. Khi đọc xong tôi chợt nhớ đến nó... và đến anh.
Phải, tôi cũng là 1 chiếc lá... Vẫn biết rằng anh chẳng bao giờ yêu tôi , vẫn biết anh luôn coi tôi như 1 người em gái...nhưng tôi vẫn cứ im lặng.Tôi ko muốn nói với anh là nhiều lúc tôi cũng rất đau lòng khi biết anh đang nhớ đến 1 người con gái khác tôi. Và cũng như cô gái kia ko bao giờ tôi để cho anh biết là tôi đang buồn. Tôi ko mong co 1 cơn gió nào khác thổi tôi đi. Bởi tôi còn yêu anh nhiều lắm. Hơn những gì mà anh biết được. Nhưng tôi cũng ko bao giờ tin rằng tôi sẽ mãi chỉ yêu mình anh. Bởi anh với tôi khác xa nhau quá. Có lẽ đó là lí do tôi ko dám và cũng ko muốn bày tỏ tình cảm của mình với anh. Và còn nhiều nhiều lí do nữa ko thể nói hết đc. Chỉ buồn là anh ko hiểu điều đó mà luôn làm tôi phải khóc. Chỉ ko lâu nữa đâu tôi sẽ phải rời xa anh. Tôi rất trân trọng những giây phút ngẳn ngủn này nhưng anh ko hề biết điều đó.E m ko tin vào tình yêu của mình dành cho anh.Anh trai của em ah!
( 30/05/2006   hoa tuyết )
Tình iu chân thành muôn đời ko chết.
Sự thật là chiếc lá đó mún rụng xuống. Nếu là tôi, thì tôi sẽ ko ...bỏ cuộc. Nếu thực sự tôi iu ng đó
( 31/05/2006   phuongdung )
Lá sẽ rời cây,.. để lá có thể giãm đi một phần nhỏ đau khổ, bởi vì Lá biết mình sẽ không thể nào quên được cây (mãi mãi ko quên). Nhưng Lá rời cây ko phải vì Gió bây giờ và Lá cũng ko biết là mình có cần gió ko.
Gió có thể mang ấm áp đến cho Lá, nhưng sự ấm áp đó, ko thể làm cho Lá ấm lại được.
Dù có trôi dạc nơi đâu đi nữa, Lá cũng luôn nhớ cây.
( 31/05/2006   tảng băng )
Tôi cũng là một cơn gió,nhưng không biết tôi có đến trễ lắm không? Cây và lá chẳng biết có hạnh phúc không nhưng khi lá bị gió cuốn đi thì chiếc lá rất vui vẻ và hạnh phúc. Tuy nhiên sau khi vui vẻ với cơn gió thì nó vẫn muốn trở về với cây.Thế là cây, lá và gió cứ như một vòng quay... không gỡ ra được.
( 31/05/2006   Fanny )
Nếu lá bị gió cuốn đi thì gió có giữ được lá bên mình mãi ko ?
Và rồi một ngày kia ,một cơn gió khác lại cuốn chiếc lá đó hay chỉ là gió đã lặng rồi và để lá bơ vơ một mình trên mặt đất lạnh lẽo ...
( 01/06/2006   Jenny )
Tôi không biết một cơn gió như tôi có đủ sức giữ lá lại bên mình không nữa?Đôi khi tôi tự hỏi liệu có phải cây không đủ sức giữ lá hay chỉ vì chiếc lá muốn rong chơi bên cơn gió một chút,để rồi cuối cùng nó cũng trở về bên cây kia mà thôi?
( 01/06/2006   Fanny )
Trên đời làm chi có tình yêu, chỉ là ngộ nhận thôi
( 01/06/2006   Thu Sầu )
Gió cuốn lá đi ư? Hi vọng chiếc Lá đó luôn được cơn gió nâng đỡ. Chiếc Lá đó yếu đuối lắm ... Tôi là Cây, tôi đã không thể giữ được Lá - Em - mong Lá được hạnh phúc với sự lựa chọn của mình ...

H
( 01/06/2006   Hải Nguyễn )
Lá rời cây vì cây không muốn giữ lá và không đủ sức neo bám chứ không phải vì gió cuốn đi. Tôi cũng là một chiếc lá mỏng manh - không biết nói vậy có quá không - tôi đã yêu và dõi theo bước chân một người trong 9 năm kể từ ngày trở thành nữ sinh trung học và bắt đầu biết yêu. Tôi khóc nhiều khi cô đơn vì ôm ấp mối tình đơn phương. Như­ng tình cảm không hề lung lay, tôi mừng vui và cảm phục vì người ấy cũng có một mối tình bền vững trong từng ấy năm dù gặp trắc trở. Rồi bỗng nhiên người ấy tìm đến tôi tìm lời khuyên. Tôi thất vọng biết bao khi họ chia tay. Tôi trăn trở khi anh ngỏ lời. Và luôn bất ổn dù đã nhận lời nhưng cũng rất hạnh phúc và lý trí đã không cưỡng được tình cảm. Nhưng... thời gian trôi qua anh lại từ bỏ tôi và nói là vì tinh thần anh đã mất ổn định khi chia tay mối tình đầu.
Giờ đây chưa có cơn gió nào cuốn chiếc lá kia đi nhưng nó đã lìa cành.
( 01/06/2006   nongdan )
Tôi chưa bao giờ iu ai cả, đó chính là nỗi bùn của tôi, tôi cũng mún mình đau khổ, nếu phải iu đơn phương thôi tôi cũng chấp nhận. Nhưng tôi ko biết iu là gì, chưa ng con trai nào làm tôi rung động. Trg câu chuyện này, tôi ko thể hiểu nổi ng có tên là Cây đó, sao lại làm Lá khổ sở như vậy. Bao giờ tôi tự hỏi đến bao giờ tôi mới iu 1 ng con trai, tôi... thực sự tôi mún iu
( 01/06/2006   Nam )
Chiếc Lá rất yếu ớt. Nó có thể bay đi theo làn gió nếu gió rủ nó đi, và cũng có thể ở lại mãi bên cây nếu cây mời nó ở lại. Điều quan trọng là Cây hay Gió gửi lời mời trước. Người đến trước luôn là người quan trọng hơn và có thể giữ chiếc Lá đó luôn ở bên mình. Nếu có tình cảm với một ai đó thì nên bộc lộ tình cảm luôn, đừng để bản thân trở thành người đến sau, và phải luôn biết cách giữ Lá ở bên cạnh, đừng để Lá bị quyến rũ bởi anh bạn Gió nào đó đi ngang qua.
( 01/06/2006   vanveovn )
Gió ơi, gió hãy bay đi nhé...
Liệu gió có mang lá đi cùng?
( 02/06/2006   GFC )
tôi cũng từng là một chiếc lá . tôi đã khóc rất nhiều .tình yêu đơn phương là vậy , bây giờ tôi đã được một cơn gió thổi đi nhưng cfơn gió này tôi cũng chưa biết nó co mang tôi theo suất đường đi hay ko ? nhưng tôi vẩn đang cố găng gươbd5 ép mình bay theo nó , vì sao tôi cung quyết định bỏ cây rồi , nhưng cái cây của tôi lúc nào cũng ở ngay cạnh tôi để có muốn theo gió tôi củng không giành hết mình đươc. dẫu biết rắng sẽ không bao giờ cây giữ tôi ở bên cạnh vì cây còn một chiếc lá còn quý gấp vạn lần chiếc lá mỏng manh này. cây đâu biết lá vẫn theo dõi cây từng ngày,nhưng lá lại không thể làm tổn thương gió được vì lá tin rắng lá đã giành tình cảm cho dúng người rồi va sự hy sinh của lá sẽ ko bị uổng phí. mong răng sẻ ko bao giờ cây cảm thấy hối tiếc vì đả dế lá rời khỏi cây. chúc cây luôn hạnh phúc với chiếc lá kia .chiếc lá má lá nghĩ lá sẽ ko bao giờ rời khỏi cây.!!!!!!!!!còn cơn gió hãy tha thứ tất cả nhưng gì lá đả gây ra nhưng lá hứa với gió một điếu lá sẽ bay cung với gió suất cuộc đời này ! hãy tin vào lá nhé!
( 02/06/2006   trần thị kim anh )
Một chiếc Lá được làn Gió đưa đến dưới bóng Cây. Lá phải lòng Cây, Lá hài lòng được đậu dứơi gốc Cây. Lá không dựa vào Cây, không chờ đợi Cây. Cây vẫn hàng ngày toả bóng che chở cho Lá khi xuân qua hè đến. Lá không bao giờ tự hỏi, Cây toả bóng che chở vì Cây thương Lá hay đơn giản vì mặt trời đang toả nắng. Tình yêu Lá dành cho Cây là tình yêu không sở hữu.
( 02/06/2006   truc quan tu )
Tôi đã và vẫn đang là chiếc lá, hơn 10 năm.Tôi được gió cuốn đi, rồi tôi nhận ra chiếc lá tôi chỉ thuộc về cây mà thôi. Nhưng quá muộn để thay đổi. Nhưng tôi vẫn hài lòng, vì tôi vẫn đang bay cùng gió, làm gió hạnh phúc, dù trong sâu thẳm, tôi vẫn chỉ là một chiếc lá của cây như ngày nào. Tôi trân trọng tình yêu của tôi giành cho cây, như nguồn động viên tiếp sức cho tôi trên đường đời.
( 02/06/2006   mai mua xuan )
Ới giời ơi !
Có gì đâu mà, chuyện cũng bình thường thôi. Không việc gì phải buồn cả, cuộc sống còn nhiều điều vui vẻ hơn nhiều. Phải biết tìm hạnh phúc cho riêng mình chứ. Không việc gì phải khổ cả. Hãy quí trọng bản thân. Người tốt với ta, ta tốt với người; người không tốt với ta, ta cũng không tốt với người.
Chúc các bạn vui vẻ !
( 02/06/2006   Nam )
Tôi rất cảm động trong câu chuyện này vì tôi là một chiếc Lá... Tôi rời Cây vì một cơn Gió... Cây đã không giữ tôi lại dù tôi biết rằng Cây rất yêu Lá và yêu rất nhiều.. Tôi cảm thấy mình có lỗi với Cây nhưng Gió là tình yêu mà tôi luôn ước ao trong đời... Cây đã không giữ Lá hay vì Gió quá mạnh thổi Lá đi? Cây ơi, em xin lỗi anh và em biết anh sẽ rất ngỡ ngàng khi biết rằng chính Gió đã cuốn Lá khỏi Cây... Nếu ngày đó Cây chỉ cần nói rằng Cây cần có Lá thì mọi chuyện đã khác... Nhưng nếu có giây phút đó thì có lẽ bi giờ Lá chỉ sẽ là Lá trước thu, yếu ớt trên cành Cây...
( 02/06/2006   Chocolate )
Tôi căm ghét Cây, tôi ghét sự nhu nhược ở cây. Tại sao cây lại làm chính mình khổ như vậy. Cây ở trong bài là con trai cơ mà. Đồ hèn nhát. Sự hèn nhát và nhu nhược của cây còn làm lá khổ nữa. Nhưng mà chẳng hiều sao tôi càng ghét cây thì lại càng nhớ cây, càng yêu cây. Vì tôi là một chiếc lá sắp hết nhựa sống trên cây. Tôi mong có một cơn gió thật mạnh cuốn tôi đi thật xa, để không còn thấy bóng cây nữa. Một cái cây ngốc xít, không đáng được yêu như thế.
( 02/06/2006   Lá là la )
Tôi không biêt phải nói thế nào về câu chuyện này. Nhưng theo tôi trong ty đau khổ là chuyện thường tình. Cũng như tôi ,tôi đã yêu và đang yêu nhưng người tôi yêu sắp phải đi xa tôi cảm thấy rất buồn và lo sợ tôi sợ người ấy sẽ quên tôi nhưng phải làm sao được tôi đành phải chấp nhận sự thực thôi.
( 02/06/2006   phạm_Hoa )
Có những điều trên đời này không bao giờ theo ý muốn của mình được. Dẫu biết làm như vậy bản thân mình và người khác đau khổ nhưng người ta vẫn làm... Đời mà! Khi tôi đọc câu chuyện này, tôi cũng ghét Cây lắm và thương Lá bởi tôi tìm thấy mình trong Lá, nhưng tôi khác Lá là tôi chẳng có Gió và giờ cũng chẳng còn Cây. Tôi sống với nỗi cô đơn của mình nhưng tôi thích điều đó. Cây cũng đã nói với tôi rằng chúc tôi tìm được hạnh phúc, uhm thầm cảm ơn Cây về điều đó nhưng sao Cây không là người đem lại cho tôi hạnh phúc. Chính vì vậy tôi không còn thích chúc người khác tìm được hạnh phúc nữa khi bản thân mình không đem lại hạnh phúc cho người khác.
( 03/06/2006   hqn )
Một người bạn mà tôi gọi là tri kỉ đã gửi cho tôi câu chuyện này, cô ấy nhận mình là lá và xem tôi là cây khi tôi chưa đọc, tôi chẳng hiểu gì cả cho đến khi đọc nó và tôi nhận thấy rằng tôi đúng là một cái cây với rất nhiều lá. Cô ấy thật đúng khi xem mình là chiếc lá ở một cảnh cao chót vót trong tôi. Nhưng lá đâu biết mình là chiếc lá mà cây luôn dành nhiều nhựa sống nhất!
lá đã nói "sắp có một cơn gió thổi lá khỏi cây"
cây trả lời "lá sẽ rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không thể giữ lá lại"
( 04/06/2006   pataipro )
Đọc bài và tôi thấy mình cần viết gì đó.Tôi đã gửi trang này cho người ấy -TÊTÊ của tôi- và tôi mong những gì tôi viết người ấy cũng sẽ đọc được.Có lẽ giờ đây tôi đang là một chiếc lá còn người ấy là một cơn gió , có lẽ giờ gió vẫn chưa biết là lá đã rời cây và gió đang rất buồn .Gió ơi, lá muốn nói với gió rằng :''lá đã rời cây kể từ ngày có gió ,gió đã mang đến cho lá những niềm vui ,những nụ cười ,những hạnh phúc.Hãy luôn ở bên lá gió nhé và gió đừng buồn nữa,được ko?''
( 05/06/2006   thienthan0504 )
Trước đây tôi có một người bạn rất thân, đến nỗi gọi đùa nhau là Vợ-Chồng. Nhưng vì 1 hiểu lầm, chính tôi là người phạm sai lầm, tôi đã đánh mất bạn của mình. Khi ấy bạn tôi đã nói:"Nếu thật sự coi mình là bạn thì hãy giữ mình lại nha". Vậy mà tôi đã ko biết làm cách nào để giữ. Đến bây giờ thì tôi đã hiểu lới nói của bạn."Gió cuốn lá bay đi hay vì cây không muốn giữ lá ở lại...". Có phải đã quá muộn ko?
( 05/06/2006   Nguyenhuyen )
Nó không phải là lá, ko phải là cây, càng ko phải là gió. Nó thích những bài thơ về mùa thu, nó nghĩ đến những tên xy mà nó từng thích, nhưng tất cả chỉ như một làn gió nhẹ làm rơi chiếc lá vàng.
"Lá rời khỏi cây là vì gió cuốn di hay là vì cây không giữ lá lại"
Nó thực sự thích câu đó.
( 05/06/2006   zenda )
Không phải vì cây không muốn giữa lá lại vì lá đã muốn ra đi. Một khi lá đã muốn ra đi thì cây làm sao mà giữa được, người ta thường nói " lá rụng về cội" lá đã có nguồn cội mới rồi thì làm sao cây giữ được... sau bao nhiêu cố gắng để giữ lá lại./. ABC
( 05/06/2006   toicodon )
Lần đầu tiên em biết yêu; lần đầu tiên em tự nguyện làm một chiếc lá ước ao mãi mãi bên anh thì em lại phải rời xa anh. Yêu một người là phải làm sao để người ấy hạnh phúc phải ko anh ?!!!
( 05/06/2006   Miu khóc nhè )
Một câu chuyện,buồn. Vì mình là cây. Nhưng mình chấp nhận mình là cây, và người mà mình thương yêu cũng ko hẳn là lá. Mình đã nói cho người ấy tình cảm của mình, nhưng có lẽ cô ấy cần một ngọn gió. Mình biết, nhưng mình cũng mong răng cô ấy sẽ gặp. Nhưng chỉ mong rằng: Gió đừng lang thang, đừng phiêu bạt, và đừng bao giờ quên chiếc lá mà cây vẫn hằng yêu quí. Mong ước sao cả hai đều hạnh phúc, có như thế cây mới thấy niềm vui!
( 05/06/2006   ST )
( 05/06/2006 Nguyenhuyen )
Nó không phải là lá, ko phải là cây, càng ko phải là gió. Nó thích những bài thơ về mùa thu, nó nghĩ đến những tên xy mà nó từng thích, nhưng tất cả chỉ như một làn gió nhẹ làm rơi chiếc lá vàng.
"Lá rời khỏi cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại"
Nó thực sự thích câu đó.
( 05/06/2006   rockballad )
không có gì đặc biệt cả. Cuộc sống luôn có những điều mà theo người này nó là đặc biệt, và theo người kia nó là bình thường. Cuộc sống vẫn tiếp tục. Hãy sống tốt!
( 05/06/2006   life is always beautiful as it was )
Tôi đã là 1 ng như bạn đầu tiên đã nói! Tôi vô vọng khi ko thể giữ ng ta lại đc lúc này, nhưng tôi đã nghĩ lại khi thấy ng ta đc hạnhp húc. Ng ta hạnh phúc là nguồn an ủi với tôi, cho dù tôi rất bùn! Mong rằng ng ta sẽ lun hạnh phúc để tôi sẽ ko cảm thấy đau lòng nhìn ng ta bùn. Anh iu em Nhung ơi!
( 05/06/2006   Trauhucma )
Lá cây hay gió thì đều trở về với cát bụi mà thôi. Ty dù đẹp cũng có ngày tàn phai. Cứ phải day dứt nhìu làm gì cho cuộc đời thêm khổ lụy. Hãy tự nhiên và ko hối tiếc, cuộc sống sẽ ko còn những đau thương
( 06/06/2006   Lu khach )
"Lá rời khỏi cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại". Vì gió hay vì cây ???cái nào cũng đúng nhưng quan trọng nhất là "đến lúc lá phải ra đi".
( 06/06/2006   radi_khong_trolai )
Một câu chuyện thật tuyệt vời nó nói lên suy nghĩ của từng ng trong cuộc.
( 06/06/2006   chuột )
Nỗi đau ngọt ngào của tôi đó là vì tôi là 1 chiếc lá yếu ớt luôn có sự che chở chăm sóc và lo lắng của cây, cái cây mà tôi nghĩ rằng là rất hợp với tôi. Khi vừa biết yêu tôi chỉ là 1 chiếc lá non nhưng được nương tựa trên 1 cây đã già chính vì thế mà tôi luôn được che chở. Nhưng đến 1 ngày cây phải bỏ lá đi tìm 1 lá khác tốt hơn thế là chiếc non đó trở nên héo úa vá ngáy ngáy mong cây trở về nhưng thật sự là cây đã có 1 chiếc lá của riêng mình rồi, sự hi vọng và mong chờ của tôi đã tan biến. Tôi mong rằng sẽ có 1 cơn gió thật mạnh để có thể thôi tôi bay thật xa cái cây đó. Mặc dù là có rất nhiều cơn gió xung quanh lá nhưng không đủ để chiếc lá úa tàn có thể xanh tươi trở lại. "Khi chiếc lá rời cành lá không còn màu xanh". "Lá rời khỏi cây không phải vì gió cuồn đi mà vì cây không giữ lại lá"
( 06/06/2006   Nỗiđau_ngotngào )
Dù cây ko nói với lá. Nhưng lá iu cây biết chừng nào. Tôi ko biết nhưng tôi tin tình cảm của tôi thật chân thành sẽ làm động trái tim bạn. Và dù gió có mạnh đến đâu thì cũng chỉ làm tôi thêm iu cây mà thôi. Vì tôi biết chỉ cần 1 tin nhắn của bạn thì tôi sẽ quên đi tất cả bùn phiền...
( 06/06/2006   ntt )
Mùa xuân tôi trồng ba cái cây. Ba cây rất nhanh lớn, nhưng mỗi cây chỉ có một chiếc lá.
Rồi đến một hôm, tôi cắm điện vào một cái quạt máy lớn, luồng gió quá mạnh trong phút chốc đã là rụng chiếc lá của cây thứ nhất.
Tôi tắt quạt đi rồi lấy một cái quạt con cóc và một cái quạt nan. Một tay tôi cầm quạt con cóc rọi thẳng vào cây thứ hai và một tay tôi cầm quạt nan khẽ phẩy đi phẩy lại cây thứ ba.
Ở cây thứ hai, lá rung rinh dao động nhưng không thể dụng.
Còn ở cây thứ ba thì lá không lay động một chút nào.
Tôi tên là số phận.
( 06/06/2006   ilttmhang )
Lá rụng là vì cây ko giữ đuợc lá hay lá ko muốn ở lại hay vì gió muốn đem lá đi? Yêu một nguời mà ko dám nói ra thì thật là khổ nhưng nói ra mà ko được đáp lại thì còn khổ hơn. Bởi vậy nếu có một người nào đó thật lòng yêu bạn thì bạn nên trân trọng nó! Đúng ko conbohung,(^.^)
( 06/06/2006   phú khánh )
Bài rất hay nhưng bùn bùn làm sao ấy. Sống mà ko dũng cảm thì thật khó tìm đến đc hạnh phúc. Chúng ta hãy là gió các bạn ơi, lun tin vào tương lai vào bản thân và dám thổ lộ tất cả với ng mình iu như vậy gió đã đem đc hạnh phúc tới cho lá và cho mình hì hì, chúc các bạn được như gió.
( 06/06/2006   anh quân buổn )
Có lẽ mọi ng đã quá bị cám dỗ bởi ty chăng, đúng như có 1 ng (Thu Sầu) đã nói: "trên đời này làm gì có ty, chỉ là ngộ nhận mà thôi". Bởi vì nếu đã thật sự iu nhau thì sẽ ko thể dễ dàng rời bỏ mà chỉ thấy nhói ở trg tim, mà 1 ty thật sự thì tui nghĩ chỉ có trg phim thôi. Chứ còn thời buổi bây giờ, ty đồng nghĩa với tiền tài danh vọng. Sự thật nhìu khi đau lòng :((
( 06/06/2006   ông trời con )
Nếu bạn là Lá tôi tình nguyện làm Gió, dù vẫn biết Lá chẳng lìa cành. Còn nếu bạn là Cây và tôi là Lá,tôi xin làm "chiếc lá cuối cùng". Tôi ngoảnh mặt quay đi nhưng hồn còn ở lại,Cây có tươi xanh Lá mới tràn sức sống. Bạn là tất cả với tôi, chúc bạn hạnh phúc.
( 06/06/2006   baotuyet_sahara@ )
Tình yêu là thứ tình cảm thiêng liêng nhất ma thượng đế ban tặng cho mỗi con người . Trong chúng ta khao khát yêu va được yêu luôn thôi thúc chúng ta sông tốt hơn dể đi tìm cho mình được mọt tình yeu đích thực tôi muốn nhan với mọi người là :'' Nếu không thể thấp sáng thì đừng xuất hiện trong trái tim ngươi khác . Dừng đem lại cho họ niềm tin và hi vọng roi lại lấy đi nó bất cứ một lúc nào '' Nếu ai có can đảm lam nhu vậy thi họ sẽ không bao giờ có được tình yêu đích thưc của mình . Tôi chúc tất cả các bạn tim được tinh yêu cho mình để cuộc sống ý nghĩa hơn
( 07/06/2006   nguyễn thị kim dung )
Còn tôi, tôi đang ở trong trường hợp của Gió, thật là đau khổ khi yêu thưong 1 ai đó mà không được đáp lại nhưng tôi thật không đủ cam đảm để nói vì tôi và người ấy là bạn thân. Tôi không dám nói vì sợ rằng mình sẽ mất đi 1 tình bạn đẹp. Bây jò tôi không biết phải làm sao. Hix...
( 07/06/2006   Nguyễn Công Ba'ch )
Lá đau đớn vì cây không hiểu không tin rằng lá có thể mãi mãi bên cây. Chị - Lá chờ cho nỗi đau lòng qua đi, mãi nỗi đau chẳng qua, gió đến, gió thổi, gió tới, mang hy vọng và niềm tin tới, lá vẫn chờ, vẫn chờ cho nỗi đau có thể nguôi ngoai để gió có thể đủ sức mang được lá đi.
Cây ở đâu? Cây có muốn giữ lá lại không?
Thời gian sẽ trả lời mọi câu hỏi.
( 07/06/2006   Nhoccon19 )
Lá không cần gió nâng đỡ, lá chỉ cần tình cảm của cây, không cần gì nữa.
Cây sẵn sàng để lá đi ư?
( 07/06/2006   Hải Anh )
Lá rời đi không phải vì gió cuốn đi, cũng không phải vì cây không giữ lá lại mà vì lá tin rằng cuộc sống luôn rộng mở, không bao giờ tương lai đóng lại trước mặt lá trừ khi lá cứ đứng như vậy. Hãy tin vào cuộc sống, tin vào tình yêu thì sẽ có một tình yêu mà lá mong đợi.
Mọi thứ ở trước mắt, có thể tình yêu với cây bây giờ là điểm dừng, nhưng ai biết gió sẽ đưa lá tới một cái cây khác vững vàng, ở một vùng đất đẹp hơn, đầy nắng và gió. Ở đây lá có thể là tình yêu nhưng cũng có thể là sự tin tưởng và hy vọng.
Người ta chỉ có thể sống tốt khi có niềm tin và hy vọng vào cuộc sống. Đừng để lỡ làng mọi thứ như Cây, hãy như ngọn gió, thổi khắp nơi tìm lấy cho mình chiếc lá muốn đi ngao du cùng mình. Gió và lá sẵn sàng cố gắng và chấp nhận rủi ro để đạt được hạnh phúc, đừng như cái cây bạn nhé.
T
( 08/06/2006   NTTT 18 )
Tôi là một thân "cây", tôi đã không giữ được chiếc lá của mình không phải vì cơn gió nào mà chính là thân cây này quá lạnh giá. Tới lúc chiếc lá không còn bên tôi nữa. Tôi mới thấy lòng mình đã yêu rất nhiều. Tôi chỉ biết đứng một chỗ, trong 4 năm.. đếm từng phút.. chờ lá.. Nhưng cuối cùng chỉ là những giọt mưa lạnh giá.. Thời gian trôi.. Một ngày kia, có một chiếc lá, vô cùng vô tư đến bên tôi. Tuy rằng tôi rất muốn có chiếc lá đó, nhưng tôi không dám, tôi sợ rằng trái tim mình lại thêm một vết xước..
( 08/06/2006   *huyga* )
Lá rời cây không phải vì gió, cũng không phải cây không giữ được lá mà vì lá muốn cây đươc thanh thản cho ra nhửng mầm lá mới.
Dù gió có cuốn lá đi đến đâu đi nữa thì mãi mãi tâm hồn lá vẫn là của cây. Mãi mãi và mãi mãi....
Tôi là lá đã rời khỏi cây, nhưng không vì gió mà vì chính cây....
( 08/06/2006   muatim )
Hixhix thật là cảm động với câu chuyện Cây, Lá và Gió. Mình thấy những cô gái trong cả 3 tình huống đều thật may mắn là cuối cùng họ đều có được hạnh phúc bên người iu thương họ. Nếu ng con gái nào cũng có thể gạt đi tình yêu đầu tiên đã gây bao ưu phiền và lấy đi nhìu nước mắt thì cuộc sống này sẽ bình lặng biết bao ... và cũng đừng có "Theo tình tình phụ, phụ tình tình theo". Nếu iu và được đáp lại cho dù có mất bao nhiu thời gian cho sự chờ đợi đó bởi vì khi iu ng ta sẽ không còn phân định được thời gian và không gian và cho dù có đắm chìm trong bể khổ của tình iu mà lấy lại là luôn được hiện hữu trong trái tim của ng mình iu là điều hạnh phúc nhất nhất trong cuộc sống này. Người ta thường không tính thiệt hơn hay đem cân, đo, đong, hoặc so hơn thiệt tình iu bao giờ. Có thể những điều tôi nói về tình iu thiên nhìu về mặt cảm tính, nhưng nếu bước chân vào tình iu với cặp mắt mở to và lòng dạ không chân thật thì bảo đảm ng ý không ngửi bít được hương vị ngọt ngào của tình iu là thế nào đâu!!!!!
( 08/06/2006   *cùibắpnhóccon* )
Đọc xong câu chuyện này tôi cảm thấy thì ra bấy lâu nay tôi chỉ là một chiếc lá . Tôi đã yêu đơn phương 1 ng suốt bấy lâu nay mà ko co dịp thổ lộ vì cái cây đó đã có một chiếc lá khác. Lúc đầu cây đã mang đến cho lá thật nhiều hi vọng nhung càng hi vọng thì lại càng thất vọng .Cây đã làm cho lá rời cây chứ ko lá muốn vậy. Mong cây đọc đc những lời này (27/7/88)
( 08/06/2006   NNTH )
Tôi đã từng là Lá. Chiếc lá mà đáng ra phải lìa cây từ lâu rồi nhưng tôi đã ko đủ can đảm. Gió và ko chỉ 1 cơn gió đi ngang đời tôi mà rất nhìu vậy mà tôi càng hiểu rõ rằng: tôi ko thể lìa Cây. Nếu ko có cây tôi sẽ ko thể sống và tồn tại. Hơn nữa, "khi chiếc lá xa cành, lá ko còn màu xanh". Đó là lời của 1 bài hát mà hầu như ai cũng từng nghe tới. Nhưng rồi đến lúc cái gì đến thì nó cũng phải đến. Ko còn có cơn gió nào bên cạnh tôi cả. Vì tất cả các cơn gió đều đã bỏ cuộc. Họ đã bỏ đi và lúc đó cũng là lúc tôi nhận ra rằng lá nên rời xa cây. Thế đấy các bạn ạ! Tôi nghĩ rằng chúng ta hãy bản lĩnh hơn trg ty. Ko nên yếu đuối và mù quáng để ko nhận ra những cơn gió đến bên mình. Tôi ko may mắn vì ko gặp đc cơn gió tốt lành như trg câu chuyện nhưng tôi cảm thấy may mắn vì tôi đã nhận thấy mình làm như vậy là đúng. Tôi ko bao giờ ân hận hay hối tiếc vì đã xa rời cây
( 08/06/2006   rb )
Thật cảm động. Nhưng đau khổ nhất là không biết đươc mình là lá hay là cây tôi đang ở đâu hỡi cuộc đời mênh mông. Tôi chỉ là một hạt bụi trên sa mạc
( 08/06/2006   .......... )
Tôi cũng từng là một cơn gió,và cơn gió ấy đã thổi lá rụng khỏi cây.
Tôi tự tin nói vậy vì Tôi cũng muốn các ban hãy tự tin vào chính mình và vào tình yêu của mình. Hãy biết nắm bắt tình yêu nhé bạn, đừng vì một chút tự ti hay nhút nhát mà để tình yêu vụt mất, như vậy bạn sẽ hối hận ,nhưng hối hận có giúp bạn dành lại được tinh yêu hay ko. Hãy mạnh dạn bày tỏ nhé, cho dù có thất bại nhưng trái tim con người ko phải là sỏi đá, một ngày nào đó người ấy sẽ hiểu và tình yêu rồi sẽ đến thôi. Hãy tự tin nhé bạn
( 08/06/2006   thanh loi )
tôi cũng là Lá, nhưng tui chưa muốn rời xa anh, 0 biết anh đối với tôi như thế nào nhưng tôi vẫn muốn là 1 fần bên anh, vẫn muốn thấy anh cười cho dù bên cạnh anh có ng con gaí khác, hạnh phúc khi thấy anh thành công, anh biết tình cảm của tôi nhưng anh vẫn thế, vẫn 0 rõ ràng, nếu anh ghét tôi thì hãy cho tôi biết, tại sao anh vẫn tốt với tôi như thế, vẫn diụ dàng với tôi, 1 nửa tôi muốn rời xa anh nhưng 1 nưả lại muốn ở lại bên anh, nếu cứ như thế thì có lẽ tôi sẽ chờ anh 1 thời gian nữa thôi, tôi sẽ ra đi để 1 ngày nào đó gặp lại tôi có thể mỉm cười mà nói rằng ngaỳ xưa TÔI THẬT SỰ YÊU ANH RẤT NHIỀU!
( 09/06/2006   giao thuy )
Tôi đã đọc đi đọc lại rất nhiều lần bài này, tôi tự nhận mình là một chiếc lá - một chiếc lá nhờ một cơn gió mới rời khỏi cây - cái cây tôi đã cố níu kéo 2 năm trời. Cơn gió ấy đã đến bên tôi khi mà tôi cần ai đó nhất và có lẽ gió cũng biết cái cây kia ,nhưng gió đã ở bên tôi khi tôi cần nhất ,giờ tôi biết ai là người cần cho tôi .Bây giờ khi tôi ra đi cái cây kia mới muốn giữ tôi lại ,nhưng tôi biết đã quá muộn để lá trở về với cây .Giờ lá chỉ mong cây sẽ vui vẻ và tìm được cho cây một chiếc lá mới. Lá giờ đã có gió ở bên rồi.
( 09/06/2006   thienthan0504 )
đây là những dòng suy nghĩ của mình có cùng tâm trạng của nhân vật Cây!...................
...........Chào em có muốn biết suy nghĩ của anh kô. Đọc xong anh thấy mình thật nhỏ bé, anh chưa làm điều gì là lớn lao cả. Vậy mà cứ tưởn là minh đã làm rất nhiều. Đối với họ, anh còn kém rất xa nhi! Nhưng cũng giống anh! anh chỉ làm cho em khóc! Những lúc em cần anh thì anh không ởbên em, Anh đãlàm cho em mất niềm tin ở anh! Anh thật vô dụng.
Lá chẳng bao giờ biết là Cây yêu lá rất nhiều! Gió kô giám nói lên tình yêu cũng có thể là Gió nói lên tình cũng muộn roài. .... Anh hơn gió 1 cái, anh đã nói với em tình cảm của anh mặc dù là đã muộn rồi. hihi
Nếu như Lá cũng nói cho Cây biết về tình cảm của mình nhi! hay chỉ là biểu hiện gì đó thôi. Chỉ cần như vậy thì Cây đã có thể can đảm hơn rồi đúng kô em!
Còn em thì sao hả ? hãy viết lên suy nghĩ của em nhe!
Anh nhớ em!
( 09/06/2006   Hoang Gia )
Ty của Gió thật tuyệt vời, bởi nhờ ty đó, trái tim của Lá trở lại bình yên và sống 1 cuộc sống ủca mình. Thầm trách Cây tàn nhẫn và nhu nhược trước ty thật sự của mình. Ko có việc gì là quá muộn, giá như cây giữ Lá lại... Có phải bởi Cây còn giữ lại trg mình sự tự cao, tự ái của 1 ng con trai... Gió đã ko như vậy... Và vì thế Gió đã có đc Lá, đã iu và đc iu 1 cách xứng đáng...
( 09/06/2006   greenrose )
Cây thật là tệ, iu mà ko dám nói để cho lá phải bùn như thế. Nhưng lá phải can đảm và vững vàng lên chứ, sao lại bỏ cuộc dễ dàng thế.
( 09/06/2006   chi )
Tình yêu là thứ thiêng liêng mà đôi khi ta phải lao đao vì nó. Không có thuốc mê mà làm cho ta mê mẫn, không có bùa lú mà làm cho ta không còn lí trí chỉ biết sống để yêu và được yêu. Khi yêu người ta sẻ gởi vào đó tâm hồn cho và nhận. Cho cả tâm hồn như gởi lá vào không trung mà ko cần lá quay trở lại. Nhận được niềm vui của người ấy mà không cần đền lại. Tinh yêu là thế mà mấy ai vươn vào mà thoát ra đươc.
( 09/06/2006   thành tài )
lá rời khỏi cây vì cả 2 lý do: vì cây không muốn giữ lá và vì gió thổi lá đi. Tôi nghĩ còn thêm 1 lý do nữa là lá muốn rời khỏi cây, muốn khép lại những ngày không vui của mình. Vâng, lá chưa bao giờ nhận được sự quý mến và kính trọng của cây. Không biết lá có đủ "dũng cảm" để rời khỏi cây mà không cần cơn gió trong lành nào không? Lá có thể làm mà, đúng không!!!lá hãy luôn vui, hãy thương mình và trân trọng mình, luôn có những cơn gió bên cạnh bạn, mở lòng ra bạn nhé. chúc may mắn.
( 10/06/2006   Cathy0211 )
Đây là một bài viết để lại cho tôi một cảm xúc khó tả, tôi rất thích bài viết này. Tôi đang tự hỏi phải chăng mình cũng giống như nhân vật lá trong chuyện.
Cây là một người bạn thân từ hồi cấp 3 của tôi, nhưng tôi chỉ mới nhận ra tình cảm của mình giành cho cây gần đây thôi. Tôi nghĩ cây cũng biết được một phần tình cảm của tôi dành cho cây. Tôi chờ đợi câu trả nói của cây, dù chỉ là câu hãy đợi cây một thời gian vì hiện giờ cây và tôi đều còn lo cho việc học, nhưng cây vẫn không nói với tôi dù bất cứ câu nào. Sự chờ đợi của một người con gái là có hạn. Tôi sợ một ngày nào đó sẽ có một cơn gió nào đó cuốn tôi đi và tôi cũng sợ mình sẽ rời cây như nhân vật lá. Tôi phải làm sao đây tiếp tục chờ cây hay chờ một cơn gió cuốn đi ???
( 10/06/2006   biển xanh )
Nếu vì tính tự cao, tự ái đàn ông mà Cây ko giữ Lá lại thì Cây là đồ tồi, Cây chẳng iu ai cả, Cây chỉ iu có bản thân mình mà thôi. Con gái iu ko dám nói thì còn có thể hiểu đc, chứ 1 ng đàn ông iu mà ko dám nói, lại còn làm khổ ng mình iu như thế thì có xứng đáng làm 1 ng đàn ông ko? Lá cũng quá yếu đuối nên mới đến lúc có Gió mới rời Cây, 1 ng đàn ông như thế ko xứng đáng để đợi chờ lâu đến vậy. Trên đời này, nhìu khi mất đi rồi ng ta mới thấy đó là quan trọng. Lúc đấy thì đã quá muộn rồi
( 10/06/2006   nothing )
Mình đang là 1 chiếc lá, nhưng là 1 chiếc lá xanh và đang rất hạnh phúc bên cây. Mình sẽ ko bao giờ rời xa cây cho dù gió có mạnh như thế nào đi nữa. Mình chỉ sợ 1 ngày cây cần thay lá mới!!!
( 10/06/2006   newangel711 )
Câu truyện thật buồn nhưng cũng để lại cho mỗi chúng ta thật nhiều điều để nghĩ đúng không các bạn. Riêng tôi cũng muốn mình như một cơn gió thổi bay những lá tôi lại sợ chiếc lá sẽ sợ hãi và tôi chỉ còn biết tự nhủ một câu để an ủi tình yêu của mình dành cho lá là "Cho dù ngày mai anh có chết. Anh sẽ mãi làm nắng, gió ở bên em" và tôi muốn nói với các bạn một điều nếu yêu một người nào đó, thì bạn chỉ cần làm một điều gì đó cho người đó hạnh phúc là đủ
( 10/06/2006   pham van Trong )
Nếu hỏi tôi cảm động ai thì tôi sẽ trả lời rằng tôi cảm động Gió. Bởi vì Gió đã dám sống và theo đuổi những gì mình iu thương. Gió đã để trái tim đc nói những gì mà nó cảm thấy... Gió đã dám nói thật tình cảm của mình, dù biết rằng Lá ko thật sự iu Gió. Và tôi còn thấy rằng Lá rời cây là 1 quyết định sáng suốt và khôn ngoan nhất. Bởi lẽ tại sao Lá lại phải giữ mãi tình cảm của Lá dành cho Cây, trg khi Cây lại ko biết trân trọng những tình cảm đó chớ. Và tôi vô cùng bất bình với Cây, bởi Cây chỉ biết "nhận" mà ko biết "cho đi". Cây iu lá bằng 1 ty quá ích kỷ và tự ti, Cây chỉ thật sự nhận ra hạnh phúc thật sự của chính mình khi mà Lá đã rời Cây...
( 10/06/2006   THUY Y )
Lần đầu tiên tôi nghe đc câu chuyện cảm động thế này. Tôi bùn vì chỗ Cây biết tại sao biết là iu cây nhìu đếnt hế tại sao lại tàn nhẫn với lá như vậy. Nhưng dù sao cũng có 1 kết cuộc ko như ng ta nghĩ. Trên thế giới đầy bi ai này, còn nhìu hoàn cảnh còn tàn nhẫn hơn thế nhưng kết cuộc lại thì ko ai ngờ đc. Rất may cho lá vì đã có gió. Gió đã cố tình đem lại sức mạnh trước ty của mình để vượt qua những khó khăn khi lá ngăn cản nhưng ko vì thế mà gió bỏ cuộc. Kết cuộc lại lá vẫn ở bên gió nhưng ko biết nỗi đau mất cây của lá có còn trg lá nữa ko và cuộc sống sau này sẽ ra sao thì...
( 10/06/2006   tran thi huyen trang )
"lá" là cô ấy và cũng là tôi. Tôi thật sự không biết mình fải làm sao? Tôi hình như không thể dứt bỏ được anh ấy, nhưng khi đọc được những câu chuyện trên ,tôi hy vọng sẽ có 1 cơn gió đến với tôi ...bởi vì cũng đã 3 năm rồi trái tim tôi chưa có 1 ngày bình yên....
( 10/06/2006   đông vy )
Thật cảm động trước ty của lá và gió. Còn cây, có đáng trách ko?
Tôi đã từng iu "ng ấy", có lẽ "ng ấy" và "cây" thật giống nhau, nhưng tôi ko đc may mắn như lá, lá rời cây vì tấm lòng chân thành của gió đã dành cho lá. Nhưng tôi rời xa anh ấy vì hoàn cảnh. tôi mún nói với anh rằng: Tôi mãi iu anh!, "lá ko bao giờ mún rời xa cây đâu"!
( 11/06/2006   ba8 )
Đây lá 1 câu chuyện bùn, nhưng trên đời này ko có nỗi bùn thì niềm vui đâu có nghĩa gì, và nhất là trg ty, đối với tôi ty của con ng đều có duyên số, nếu đến duyên thì iu nhau, còn nếu hết rồi thì ty cũng tự ra đi, bùn lắm chứ!
( 11/06/2006   emsesongviem )
Tôi rất bùn cho những ng đó, và tôi nghĩ rằng tôi cũng là Cây, là Lá. Tôi cũng rất bùn khi anh ấy ra đi ko nói 1 lời nào. Lòng tôi đau đớn vô cùng khi ko ai hiểu lòng tôi. Ngay cả anh ấy, ng mà đã lun bên tôi trg suốt 9 năm qua. Chưa 1 lần anh ấy hỏi xem tôi nghĩ gì mà chỉ áp đặt tôi làm những gì mà anh ấy thích. Tôi bùn nhưng vì thích anh ấy nên tôi cũng chiều. Nhưng đổi lại tôi chẳng nhận đc 1 chút tình cảm nào của anh ấy cả. Anh ấy đã chuyển đi đã có bạn gái để lại 1 mình tôi bùn và thật cô đơn
( 11/06/2006   kimtuyet )
Khi đọc xong tui thấy rất giống lá. Tui thích 1 ng con gái nhưng rùi tui ko dám nói ra và rùi ng ấy cũng đến với bạn thân của tui. Khi nhìn thấy họ ở bên nhau, nói chuyện vui đùa với nhau tui rất đau khổ, đau như ko còn gi đau hơn nữa. Ai có thể giúp tui lựa chọn đc ko giữa bạn thân và ng tui thích?
( 11/06/2006   ke bai tran )
Câu chuyện này cũng giống như mối tình của tôi, tôi cũng iu 1 ng nhưng chỉ biết lặng lẽ nhìn ng đó bên ng con gái khác, ng đó cũng có tình cảm với tôi. Nhưng tại sao lại ko nói với tôi nhưng tôi đã đủ can đảm để rời ra khỏi cái cây đó vì lá sẽ mãi mãi ko bao giờ ở trên cây đc, tôi ko đợi gì hay đợi cơn gió nào đó vô tình thổi tôi ra khỏi cây, tôi mún tự mình...
( 11/06/2006   buonviai )
Cây không đủ can đảm, tự tin (hay không muốn?) để giữ lá lại bên mình thì lá và cây đâu thuộc về nhau
( 12/06/2006   Nhím )
Sau khi tôi đọc xong câu chuyện, tôi càng nhận ra rằng mình đã sai lầm khi mình để ý nói chung là thích nhìu ng. Ng đem lại hạnh phúc thật sự cho mình chính là ng bạn tình của mình và tôi nhận ra 1 điều hãy đối mặt với sự thật và nói lời iu cùng cô ấy
( 12/06/2006   tran ngoc phuc )
Tôi là chiếc lá trong câu chuyện về cây. Tôi luôn tự ti khi đứng trước anh, cây ạ. Tôi đã có một quãng thời gian thật đẹp ở bên anh vậy mà chính tôi, chiếc lá mỏng manh, đã rời khỏi cây vì không đủ tự tin , mặc dù cây không muốn thổi lá đi. Nếu ,nếu lá chỉ biết nếu như anh kiên trì như câu chuyên thứ 3 thì sao nhỉ. Bây giờ cây đang ở đâu? lá đang rất hối hận, muộn rồi phải không cây ,em đã muộn mất rồi. Lá đã rời xa cây và nó không thể nào quay trở lại vì cây đã đi mất rồi. Lá nhớ cây lắm, cây ở nửa vỏng trái đất có nghe lá nói không? đầu lá như muốn nổ tung vì nhớ cây, GH!
( 12/06/2006   linh )
Tôi cũng là 1 chiếc lá đang ở trên cây tui nghĩ tui muốn rời cây cũng ko khó nhưng cũng ko dễ, tui có nhiều điều khác câu chuyên nên tui ko thể bày tỏ cho cây biết đươc là tui thích cây vì cây không coi lá là bạn. Mặc dù lá buồn nhưng lá vẫn luôn ở bên cây cho đến bây giờ. Thời gian trôi wa wá nhanh không cho cây và lá ở bên nhau lâu, ngày chia tay đã đến cây xa lá lá buồn đau rất nhiều nhưng không biết phải làm sao cho cây hiểu. Và bây giờ lá chỉ mong 1 điều là cây hiểu lá yêu cây biết chừng nào và mãi mãi lá sẽ ko rời cây dù cho có bão hay lá ko còn là của cây
( 12/06/2006   thtrang )
nếu em là cô gái đó chắc em ko đủ can đảm và nhẫn nại để ở gần người con trai đó như thế, sao cậu ta lại là kẻ nhẫn tâm như vậy chứ, dù biết cô gái đó đã đau khổ vì mình như vậy mà vẫn dửng dưng, qua' đáng . nếu có 1 điều ước em sẻ ước cho cô ấy hạnh phúc.
( 12/06/2006   bé_ chua_ yeu )
Nếu thực sự có một cơn gió nào đó đủ mạnh thì tôi xin tình nguyện làm chiếc lá dứt khỏi cây và bay theo cơn gió đó...
( 13/06/2006   Jamon )
đọc xong nội dung tôi cảm thấy mỗi nhân vật cây, lá, và gió đều có một chút gì đó giống tôi. Liệu lá có hạnh phúc lâu dài bên gió được hay ko. Và cây có chịu được khi lá ko còn bên minh nữa hay ko ?
( 13/06/2006   suejin )
Thời gian rồi sẽ làm cho chúng ta trưởng thàng hơn.Tôi đã từng yêu đơn phương một người.đã từng khổ đau,tuyệt vọng khi mọi cố gắng của mình thành vô ích.nhưng rồi cơn gió đã đến cuốn tôi đi.giờ đây nhìn lại thấy mình đã rất hạnh phúc.Đôi khi trong cuộc sống chúng ta phải biết chấp nhận sư thật.sự ra đi chưa phải là hết.đó chính là bắt đầu một cuộc sống mới.Phải không lá
( 13/06/2006   Trương diệc Quyền )
Tôi thấy không hề tội cho CÂY chút nào, vì hắn bay bướm, quen nhiều cô quá. Khi mất tất cả mới nhớ tới Lá, CÂY kô tốt thì cuối cùng thua cuộc thôi.
( 13/06/2006   AnhVo )
Mình cũng trong tình trạng như thế, 1 chiếc lá mỏng manh đã quá mệt mỏi, nhưng mình không muốn có 1 cơn gió nào cuốn đi cả đơn giản mình vẫn chưa thể quên được anh ấy. Nhưng chắc chắn là mình sẽ rời khỏi cây vì mình không đủ sức nữa rồi. Mình chỉ mong có 1 ngày nào đó anh ấy sẽ hiểu được tình cảm của mình giành cho anh ấy nhiều biết bao và chỉ cần anh ấy biết được là đủ
( 13/06/2006   huyen )
Tôi cũng là một chiếc lá. Khoảng thời gian hạnh phúc nhất của tôi và cây đã trôi qua. Giờ cây của tôi ở rất gần mà là xa mãi mãi. Tôi vẫn dành trọn trái tim mình cho anh ấy, nhưng tôi luôn biết và hiểu một điều rằng anh ấy sẽ không bao giờ quay trở lại với tôi. Nhưng tôi vẫn yêu và hướng về anh ấy. Tôi là một chiếc lá ngu ngốc. C ơi, dù anh đang ở đâu, với ai, em vẫn luôn dõi theo anh và mong anh thành công, hạnh phúc. puppy yêu anh nhiều lắm.
( 14/06/2006   puppy )
Theo tôi nghĩ cả 3 nhân vật:cây, lá và gió trong cây chuyện trên đều là người hạnh phúc. Hạnh phúc,đơn giản chỉ vì họ đã biết yêu và được yêu như thế nào? Đâu phải tất cả mọi người trong chúng ta đều có được sự may mắn đó, phải ko bạn? Câu chuyện thật sự rất ý nghĩa!
( 14/06/2006   daffodil )
Tôi ước gì trên đời này tôi đc lựa chọn lại 1 làn nữa. Tôi chỉ mún là ngọn gió kia và đưa em tới 1 vùng trời bình yên và chỉ có 2 đứa mà thôi và tôi mún nhắn nhủ với mọi ng rằng hãy trân trọng tình cảm của mình đang có
( 14/06/2006   tran ngoc phuc )
Tôi cũng đã từng là lá. 1 chiếc lá luôn chờ đợi trong mỏi mòn và cũng đã quá mệt mỏi. Tôi cũng đã từng ko muốn có một cơn gió nào sẽ đến với mình nữa. Nhưng giờ thì khác, tôi đã có gió bên cạnh-mặc dù tôi ko biết gió có thực sự yêu tôi ko? Nhưng dù sao tôi cũng đang rất hạnh phúc khi ở bên gió. "D(704) ơi! Chuột con lúc nào cũng muốn ở bên cạnh anh cả".
( 14/06/2006   chuột con )
VẬY LÁ DỜI CÂY LÀ VÌ GIÓ CUỐN LÁ ĐI HAY VÌ CÂY ĐÃ KHÔNG GIỮ LÁ LẠI?!
Một bài viết rất hay, khi đọc xong câu chuyện này tôi thấy Cây đã tự đánh mất đi tình yêu của mình, rõ ràng Cây yêu Lá nhưng vì tính kiêu kì mà Cây đã không nói ra tình cảm của mình, Cây phải trả giá vì điều đó. Còn Lá, mặc dù là con gái nhưng tôi nghĩ Lá nên nói ra tình cảm của mình thì hơn, mình có quyền được thể hiện tình yêu và được yêu thương...tại sao không?nhưng việc Lá đón nhận tình cảm của Gió cũng là một điều tốt, bởi Lá xứng đáng được yêu thương, Gió cũng xứng đáng được yêu vì đã kiên trì với tình yêu với Lá...
( 14/06/2006   nhoccoi! )
Hiếu à, anh đã đọc bài này rồi đúng không? anh có thấy mình đúng là gió không, anh biết là em có tình cảm với anh sao anh ko đón nhận nó chứ? em rất mong anh hãy đón nhận tình yêu của em bởi em yêu anh! em ko muốn anh là cay và em là lá, em muốn mình thay đổi tình hình và làm chủ cái gọi là "số phận" được không anh?
( 14/06/2006   THUY )
Nhẹ nhàng mà sâu lắng, đơn giản nhưng lại khiến người đọc không chỉ muốn đọc một lần..... Một câu chuyện mà đọc xong ai cũng thấy thoáng có bóng mình ẩn náu.....Thật, rất thật........ Có lẽ lá là tìm được nhiều sự đồng cảm nhất nhưng tôi thì lại muốn mình là một cơn gió, một cơn gió đủ mạnh để tìm và giữ được yêu thương cho riêng mình.... Thật ích kỷ phải ko???
( 15/06/2006   xuongrong_1248x )
Tôi thấy Cây thật đáng trách, vì cây bay bướm quen nhiều cô quá. Khi mất tất cả 5 cô gái thì mới tìm đến Lá vì Cây ko tốt nên cuối cùng phải thua cuộc là đúng các bạn nhỉ?
( 15/06/2006   tung )
tôi sẽ không làm cây ,cho dù làm cây sẽ có rất nhiều chiếc lá . Tôi sẽ không làm lá vì nếu làm lá thì sẽ có một ngày tôi phải rời xa cây, cho dù lá không muốn một chút nào . Tôi cũng sẽ không làm gió . nếu làm gió thì có ngày tôi sẽ phải cuốn đi một chiếc lá của một cái cây nào đó ! Và tất nhiên cái lá không muốn rời xa cây rồi . Tôi không muốn làm cái lá phải buồn . nếu là bạn , bạn sẽ là nhân vật nào ???
( 15/06/2006   xam )
chuyện tình thật hay và cảm động qua! nhưng khi tôi đọc nó xong thì chính tôi lại là người phải xem lại mình ! có lẽ tôi không đủ can đảm để giữ chiếc lá của tôi ở lại hoặc lá..........của tôi muốn bay đi xa tôi chẳng hạn. Nhưng kể từ khi ...lá.... của tôi không còn thì cây ... cũng không còn sức sống mãnh liệt như xưa nữa rùi ! buồn quá nhỉ?
( 15/06/2006   quangtruong )
Tôi ước gì tôi là một ngọn gió tôi sẽ đưa người tôi yêu đi ra biển nơi mà chúng tôi hay đến đó vào những buổi tối nơi mà chỉ có 2 đứa mà thôi và tôi sẽ nói những gì mà lâu nay tôi chưa nói đc.
( 15/06/2006   dtc )
cũng như em đã nói là cây là 1 kẻ đáng trách, ko xứng đáng để lá yêu thật lòng như vậy, cây đã quá phũ phàng trước tình yêu mà lá dành cho cây, để rồi khi lá rời bỏ cây thì cây mới hối hận tìm ká, . trớ trêu thật đó, tình yêu làm cho ocn người ta đau khổ dù họ biết nó sẻ xé nát con tim cho dù người ta có đáp lại tình yêu của mình ko? nhưng họ vẫn yêu sau đắm, thật ngu ngốc , tình yêu phải cả 2 người vun đắp nên thành đó mới là tình yêu thực sự và đẹp đẽ,
Tôi thấy Cây thật đáng trách, vì cây bay bướm quen nhiều cô quá. Khi mất tất cả 5 cô gái thì mới tìm đến Lá vì Cây ko tốt nên cuối cùng phải thua cuộc là đúng các bạn nhỉ?
( 15/06/2006 tung )
như tung đã nói cây thật đáng trách !ủng hộ 2 tay! con trai đừng như vậy nghen!hiiiiiiiiii
( 16/06/2006   bé_chua_yeu_tnbk )
Câu chuyện thật xúc động làm tôi ko thể nào ko tự hỏi lòng rằng:Mình là gì trong câu chuyện ấy? Và tôi biết được rằng mình chẳng là gì trong câu chuyện ấy cả. Chuyện tình của tôi thật lạ.Tôi và anh quen nhau trong khi anh đã có bạn gái,và rồi chúng tôi yêu nhau mặc dù cả 2 dằn vặt bản thân nhiều lắm!.... Nhưng nếu được chọn thì tôi sẽ nguyện làm 1 cơn gió để thổi đi tất cả những nỗi đau mà những người nào đó đang chịu đựng; và tôi sẽ thổi cả nỗi buồn của mình đi nữa...
( 17/06/2006   bông hồng trắng )
tóm lại tác giả muốn các bạn đọc nó và suy nghĩ về mình chứ ko fải là bình luận nó.ok
( 17/06/2006   bodoi )
tôi là một chiếc lá nhưng tôi lại không đủ can đảm để đứng trước mặt cây để nói với cây rằng tôi yêu bạn rất nhiều nhiều hơn những gì bạn có được hôm nay và mãi mãi bạn không phải là mối tình đầu của tôi nhưng tôi rất mong bạn sẽ là tình cuối.
tôi luôn nghĩ bạn sẻ hiểu tôi nhưng ko ban ko hề hiểu tôi hiện giờ tôi buồn lắm bạn biết ko tôi cứ như 1 chiếc lá sắp bị một cơn cuốn rời khỏi cây tôi nhân lời làm ban gái của 1 cơn gió mặc dù lòng tôi không hề yêu gió bạn có biết lúc tôi đồng ý làm bạn gái của cơn gió kia tôi luôn nghỉ về bạn tôi biết làm vậy là ko đúng nhưng tôi cần sự quan tâm che chở thật sự chứ ko phaĩ là sự lạnh lùng của bạn nếu ko có ánh mắt của bạn nhìn tôi thì tôi cũng ko có đủ can đảm để đợi ban đến bây giờ và cũng chính vì thế mà tôi phải buồn nhiều và nhớ ban rất nhiều tôi luôn tự hỏi trong lòng bạn tôi ở vị trí nào và trong lòng bạn đối với tôi có như ánh mắt bạn dành cho tôi ko.
tôi rất mong bạn sẻ đọc được những dòng chử này và ban sẻ cho toi được biết nhớ bạn nhiều lắm
( 17/06/2006   77601trang )
Câu chuyện này cũng hay thật đấy nhưng tui vẫn chưa hiểu tại sao 1 ng con gái lại gửi cho tui câu chuyện này? Nhưng vậy thì sẽ cảm đc điều gì đây! Khó hiểu quá
( 17/06/2006   boy_chanh_@.runrun )
Cây ơi! Em không biết em sẽ còn đủ sức để bám víu vào anh đến khi nào, gió đã đến..thật ấm áp, nhẹ nhàng và bản lĩnh, như muốn hất tung em ra khỏi nơi mà em đang bám víu. Giá như anh biết em thật yếu đuối và mỏng manh!!
( 17/06/2006   nhoc_nt )
Tôi cũng là lá. Nhưng tôi không được ở bên cây vì hiện nay cây đang tạm xa tôi trong một thời gian. Tôi không biết là cây vẫn yêu tôi nhiều, như tôi yêu cây ko. Nhiều lúc chán nản tôi tự hỏi mình có còn yêu cây ko khi cây ko ở bên tôi và ko quan tâm nhiều đến tôi như ngày xưa nữa. Và rồi một cơn gió đã đến với tôi, gió khác nhiều với cây lắm, tình cảm và lãng mạn hơn, không khô khan như cây và khiến tôi thật sự xúc động, nhưng lại không đủ mạnh để cuốn tôi theo được. Sự ra đi có gió đã để lại sự xao động trong tâm hồn tôi, giá như nó mạnh hơn một chút thì không biết tôi sẽ ra sao. Nhưng tôi vân thấy lo sợ bởi nếu tôi bị cuốn theo gió liệu tôi có hạnh phúc không hay sẽ lại héo tàn. Dù sao gió đã ra đi mà ko mang tôi theo được, còn cây vẫn vậy, cả tôi nữa không đủ can đảm để dời cây theo gió, nhưng tôi là lá mà, giá như...
( 18/06/2006   do con )
Mình là lá đã hơn 2 năm. Không lâu nhưng đủ để cảm thấy mệt mỏi. Cây chẳng bao giờ nói ra, cũng không bao giờ phủ nhận.... Và cuối cùng gió cũng đã đến. Nhưng chỉ là một cơn gió nhẹ thoảng qua mà thôi! Và bây giờ, mình không còn dựa vào cây, cũng không bay theo cơn gió kia. Mình đã là chính mình, trưởng thành và vững vàng hơn xưa rất nhiều. "Lá rời cây vì cây không giữ lá lại hay chỉ là nhờ gió cuốn đi?"
( 18/06/2006   Snowyday )
Mọi người nói nhiều về chuyện cây không giữ lá hoặc gió thổi lá đi. Nhưng tôi thấy không chỉ vì cây hoặc gió. Chẳng phải là lá cũng đã đồng ý "cuốn theo chiều gió" đó sao? Tình cảm khó nói, cứ "thuận theo tự nhiên" thôi!
( 18/06/2006   Đông A )
Làm sao tôi nói cho bạn biết là tôi iu quý bạn bây giờ. Bạn lúc nào cũng là cây kiêu hãnh và bí ẩn. Tôi là cong ái đôi khi tôi cũng tủi thân nhìu lắm chứ. Có khi nào mây trắng cũng đem về cơn giông. Có khi nào ty của tôi vốn nhẹ nhàng cũng đem lại cho bạn co8n giông tố?
( 18/06/2006   the moon )
Cuộc đời không phải lúc nào cũng như mình mong muốn, mình nghĩ vậy nhưng không phải vậy, mình mong vậy nhưng kết quả lại không như vậy.
( 18/06/2006   pikachu )
Tôi cũng đã từng có cảm giác như vậy ! Người Ta nói " Tình yêu thật sự có thể làm thay đổi tất cả " . Nhưng điều đó với Tôi đã không thể . Khi yêu một người m