Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Ngụ ngôn về những giọt nước mắt

Cô vẫy đôi cánh trong suốt, nhẹ nhàng bay khỏi thiên đường. Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua thân thể trong suốt của cô, không hắt bóng xuống mặt đất. Cô bay qua những cánh đồng lúa xanh ngát, vàng ươm, những bãi biển đầy người, đầy màu sắc và tiếng động, những ngọn núi cao phủ màu xanh ngắt của cây cỏ, những dòng sông màu sắc khác nhau uốn lượn như những dải lụa mềm mại, những thành phố với những con đường thẳng tắp, vuông góc như bàn cờ, đầy những tòa nhà cao tầng, nhìn từ trên cao giống nhau đến không phân biệt được.

Cô bay vòng quanh cuộc sống, lắng nghe tiếng không gian và thời gian lao xao quanh mình. Thỉnh thoảng, cô gặp những thiên thần khác cũng đang dạo chơi trong cuộc sống trần thế giống như cô. Họ chào nhau bằng vũ điệu của những thiên thần, và cười với nhau những nụ cười thiên sứ.

Cơn mưa ập đến thật bất ngờ khi cô đang bay ngang một thành phố. Những hạt mưa xuyên qua thân thể trong suốt của cô, rơi xuống đất không để lại dấu vết. Gió thổi những vạt áo trong veo bay lất phất trong mưa. Cô chẳng bị ướt, cũng chẳng mệt mỏi vì chặng đường vừa đi qua, vì cô là một thiên thần, nhưng thấy mọi người trên mặt đất lao xao chạy vào trú mưa dưới một mái hiên rộng, cô cũng bay theo, xếp cánh đậu trên một chiếc lá. Thân thể trong suốt của cô không có trọng lượng, cô đâu có bị tác động của lực hút trái đất như con người.

Chẳng có ai biết đến sự hiện diện của cô bên cạnh họ, họ nói cười, đùa giỡn, hoặc im lặng nhìn ra cơn mưa. Trời đang ngả dần về chiều. Cơn mưa làm buổi chiều đến sớm hơn.

Cô nhìn vào ngôi nhà nhỏ đang hắt ra ánh sáng vàng ấm áp trong buổi chiều mưa lạnh bằng đôi mắt trong suốt của mình. Căn phòng nhỏ gọn gàng ngăn nắp, có lọ hoa tươi, có những con búp bê bằng pha lê xinh xắn chưng trong tủ kính, có chiếc phong linh treo ở cửa sổ reo lanh canh trong cơn gió nhẹ lùa ngang. Trong gian phòng đó có hai người, một người đàn ông và một người đàn bà. Người đàn ông cao lớn, trắng trẻo, đôi mắt sâu với cái nhìn hun hút. Người đàn bà mảnh mai, xinh đẹp, dáng dấp đài các. Những câu trao đổi giữa họ gay gắt và giận dữ. Cơn mưa lạnh chiều tàn hình như chẳng làm dịu được không gian nóng bỏng trong căn phòng nhỏ chỉ có hai người. Mà không phải, còn một người thứ ba ở đó nữa, một đứa bé trai khoảng bốn năm tuổi, gương mặt giống bố như tạc. Nó ngồi thu mình trong một góc phòng. Cô nhẹ nhàng bay đến cạnh nó. Nó đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má nó, nhưng nó chùi đi bằng vai áo và mím chặt môi cố nén những tiếng nức nở. Chẳng ai chú ý đến nó, ngoài cô, nên chắc cũng chẳng ai biết nó đang khóc, ngoài cô.

Cô nhìn vào trái tim người đàn bà. Ở đó đang đỏ rực cơn giận dữ và hờn ghen. Màu đỏ như lửa ánh lên rực rỡ trên ánh mắt, trên đôi má chị, thiêu cháy những suy nghĩ trong veo của chị và làm cong vênh những lời nói thoát ra từ đôi môi chị.

Cô nhìn vào trái tim của người đàn ông. Ở đó trắng xoá những cơn sóng của ký ức. Cô thấy bóng dáng một người con gái trên những cơn sóng đó, trẻ trung và nồng ấm sự sống, nụ cười tràn ra trên mắt trên môi. Cô gái đó chính là cô, chẳng phải trong suốt như bây giờ, là cô của một tiền kiếp là con người với những vui sướng và buồn đau. Cô nhận ra anh, bằng giác quanh trong suốt của một thiên thần, và bằng cả ký ức mà cô đã gói ghém mang theo trong cái ngày cô trở lại thế giới của những thiên thần.

Anh là chàng trai nổi tiếng nhất trường đại học vì thành tích học tập và thành tích thể thao trong đội bóng rổ của trường, từ lúc anh còn là sinh viên cho đến khi đã tốt nghiệp và thành giảng viên của trường. Những cô bé sinh viên năm đầu mới vào trường thường được nghe những chị sinh viên lớp trên kể về anh với vẻ ngưỡng mộ không cần giấu giếm. Không ít người trong số các cô mơ đến chuyện sở hữu trái tim của anh. Anh nhận được vô số những thư làm quen. Anh là người bạn tốt của tất cả, nhưng hình như không là sở hữu thật sự của ai cho đến ngày anh gặp cô. Lúc đó, cô là bạn của một người bạn có quen với một người bạn của anh. Cái quan hệ xa lắc đó giúp họ làm quen với nhau trong một buổi chiều chủ nhật mưa lất phất ,mấy người bạn quen điện thoại í ới rủ nhau đi uống cà phê nghe nhạc tiền chiến ở một quán sân vườn nổi tiếng, xa thành phố đến vài chục cây số. Sau này, khi đã là người yêu của nhau, anh thường kể cho cô nghe cái cảm giác của anh khi lần đầu tiên thấy cô ở quán cà phê đó. Anh ngồi trong quán trước khi cô đi cùng người bạn đến. Cô như từ cơn mưa lạnh bước ra, mang vào ngôi quán tịch mịch và vào cả trái tim kiêu ngạo của anh cơn gió rực rỡ màu áo đỏ và rộn ràng âm thanh của những tiếng cười giòn tan như thủy tinh.

Cô làm quen với những người chưa quen một cách dễ dàng đến bất ngờ, và trái tim anh đập những nhịp khác thường khi bắt gặp nụ cười của cô tràn ngập trên môi, trên mắt lúc anh vô tình nhìn thấy cô nghiêng đầu, hát ngân nga theo tiếng nhạc một bài hát mà anh yêu thích bằng cái giọng hát trong vắt, lanh canh như tiếng trẻ con. Cô đã bước vào cuộc đời anh một cách đầy màu sắc và âm thanh như vậy, và ở lại đó, trở thành một nửa của anh, thành bầu trời của anh, thế giới của anh, niềm vui, nỗi buồn của anh. Mỗi ngày, anh tìm thấy một điều bất ngờ ở cô, khám phá thêm một chút về tâm hồn cô, và không ít lần kêu lên em chẳng phải là người đâu, em là thiên thần hay yêu tinh gì đó mới đúng. Cô thông minh, ham học, hiểu biết nhiều, đôi lúc cứng rắn và quyết đoán đến mức khắc nghiệt nhưng đôi khi lại nhạy cảm, mỏng manh, yếu đuối và hay khóc nhè, hay hờn giận như một đứa trẻ. Ở cạnh cô, cuộc sống của anh có khi giòn tan tiếng cười, có khi ào ào công việc, có khi dịu dàng những giọt cà phê, có khi ướt sũng cơn mưa trái mùa đỏng đảnh giận hờn… Và không ít lần, anh rùng mình linh cảm về một sự chia xa nào đó.

Trước ngày sinh nhật hai mươi bốn tuổi của cô chỉ một ngày, cô rủ anh và vài người bạn đi về một vùng quê nghèo để tham gia công tác từ thiện. Họ vẫn cùng nhau đi những chuyến đi như vậy, nhưng lần này anh bận công việc ở trường nên để cô đi một mình cùng mấy người bạn. Tai nạn xảy ra trên đường về. Và cô đã rời xa anh vĩnh viễn, không kịp dặn dò anh một lời, không kịp nhận món quà sinh nhật anh đã mua cho cô, một bức tượng thiên thần mang đôi cánh trên lưng bằng pha lê. Anh giữ món quà đó lại bên mình suốt những tháng ngày sau đó. Những ngày sinh nhật của cô, anh một mình mang theo bức tượng pha lê tìm về ngôi quán năm xưa – nơi anh gặp cô lần đầu, lặng lẽ ngồi trong những hoài niệm cũ.

Thời gian trôi đi xoá dần nỗi đau của anh. Rồi anh cũng lập gia đình với một người con gái khác, có một đứa con trai, nhưng bức tượng thiên thần pha lê và những ký ức về cô vẫn luôn được anh nâng niu gìn giữ. Vợ anh là một người phụ nữ tốt, xinh đẹp và đảm đang, đơn giản và bình lặng từ nếp suy nghĩ đến cuộc sống thực tế. Chị biết về cô qua những lời kể sơ sài của anh. Với chị, cô là một điều gì đó không quan trọng lắm, vì cô đã chết còn chị thì đang sống, vì cô là quá khứ còn chị là hiện tại, vì cô chỉ là người yêu cũ, còn chị là vợ… Cho đến cái ngày chị làm vỡ bức tượng của anh. Chưa bao giờ chị thấy anh giận dữ đến thế. Những lời nói và cơn giận thái quá của anh làm chị nhận ra tình yêu bất diệt mà anh dành cho cô. Ngọn lửa ghen hờn trong tim chị cháy bùng lên. Họ đã dằn vặt nhau và dằn vặt mình trong suốt thời gian qua. Hình bóng của cô lẩn quẩn giữa họ, vô hình nhưng rõ ràng và vĩnh hằng.

Cô im lặng nhìn anh, nhìn chị, rồi nhìn đứa con trai bé nhỏ đang ngồi trong góc phòng khóc thút thít. Trái tim thiên thần trong suốt của cô đau nhói. Trong suốt thời gian qua, cô đã luôn mong rằng mình sẽ tồn tại mãi trong ký ức của anh, bất chấp thời gian và khoảng cách giữa hai thế giới như cô đã luôn nhớ anh đến cháy lòng, và luôn nghĩ đến ngày mình sẽ trở về trần thế, lẩn quẩn bên anh với đôi cánh trong suốt của mình. Bây giờ, cô nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng họ không thể còn nhau nữa. Quá khứ đã đi qua, và chỉ cần anh thôi nhớ về cô, sẽ có đến ba trái tim được giải thoát khỏi buồn đau.

Cô bước đến bên người phụ nữ, nhẹ nhàng xoa bàn tay trong suốt của mình lên trái tim đỏ rực của chị, làm nguội đi những hờn ghen đang bừng lên trong tâm hồn chị. Rồi cô bước đến bên anh, bàn tay trong suốt của cô run run xóa đi những hình ảnh của cô trong ký ức của anh. Cô hôn lên trán đứa bé đang ngồi ôm gối nén khóc trong góc phòng bằng đôi môi trong suốt của mình, rồi vỗ cánh bay vào bóng đêm. Cô mải miết bay trở lại thiên đường. Cô sẽ không bao giờ được trở về trần thế nữa, cái trần thế có người đàn ông cô yêu tha thiết, vì cô đã dám can thiệp vào cuộc sống của người trần gian bằng phép thuật của mình.

Buổi sáng, ba người sống trong ngôi nhà nhỏ cùng bước ra hiên. Cơn mưa đã tạnh, trên những chiếc lá cây trước nhà còn đọng những giọt nước trong suốt, lấp la lấp lánh như những giọt nước mắt. Người đàn ông nhớ về những giọt nước mắt của vợ mình. Người phụ nữ nhớ về giọt nước mắt của đứa con trai. Chẳng ai trong số họ nghĩ rằng đó là những giọt nước mắt của một thiên thần trong suốt đến từ một thiên đường xa xôi.

Khi yêu bằng trái tim con người, tình yêu đó có khi làm đau người khác. Nhưng khi yêu bằng một trái tim thiên thần, tình yêu đó chỉ có thể làm đau chính mình. Có điều là trái tim thiên thần vốn trong suốt nên chẳng có ai nhìn thấy được niềm đau đó, và vì vậy người ta thường cho rằng đã là thiên thần thì chẳng bao giờ biết đến buồn đau.


(Theo glassflower)

Bạn đọc bình luận:
Ý nghĩa ghê!!! Mình thấy đúng thật_cái đoạn chữ màu hồng ấy!!!
( 17/05/2006   bobo )
"Khi yêu bằng trái tim con người, tình yêu đó có khi làm đau người khác. Nhưng khi yêu bằng một trái tim thiên thần, tình yêu đó Chỉ có thể làm đau chính mình. Có điều là trái tim thiên thần vốn trong suốt nên chẳng có ai nhìn thấy được niềm đau đó, và vì vậy người ta thường cho rằng đã là thiên thần thì chẳng bao giờ biết đến buồn đau." Có lẽ đây là câu nói hay nhất trong cả câu chuyện.
( 17/05/2006   chuột )
Ôi! Đọc xong câu chuyện này, nước mắt của tôi như muốn trào ra vì xúc động. Và tôi cũng biết thêm về "Ngụ ngôn của những giọt nước mắt". Tôi cũng xin chân thành cảm ơn làng xì trum dã cung cấp thông tin "quý báu" này cho chúng tôi.Thank you.^_^
( 17/05/2006   Đoàn Diệu Linh )
Ty là 1 cái gì đó mà ng ta ko định nghĩa nổi. Có những ty khiến cho ng ta nhớ mãi nhưng quyên đi quá khứ cũng là cách tốt nhất để con ng ta hướng tới 1 tương lai đẹp...
( 18/05/2006   nhat duong )
hic.... tội nghiệp cô thiên thần đó ghê +__+, đúng là con người thì ích kỉ nhưng đã là thiên thần thì cao thượng wé....
( 24/05/2006   Diep )
Khi đọc xong câu chuyện về những giọt nước mắt, tôi không thể không nghĩ ngay đến một câu nói mà tôi đã nghe từ sau cái chết của một người bạn. "Món quà quý nhất mà bạn có thể dành cho người đã mất là HÃY QUÊN HỌ ĐI". Có lẽ là như vậy thì tốt hơn cả, cho tôi, cho người xung quanh tôi và nhất là cho chính người đã ra đi trước tôi. Tôi cũng có một người để mình yêu thương, nhưng người đó cũng không thể thuộc về tôi. Giá mà, tôi có được tình yêu của một thiên thần, có thể tôi đã không phải khổ đau và hoàn toàn chúc phúc cho hạnh phúc của người mà ôti thương mến.

Và giá như, tôi đã đọc câu chuyện này sớm hơn, có lẽ tôi đã không để trái tim mình rỉ máu như tôi đã từng...
( 24/05/2006   bui thi hoang uyen )
Một bài viết chau chuốt trong từng câu chữ ..K biết ai sáng tác nhưng nó cũng có hơi hướm Vn đấy chứ ..Ng sáng tác hoặc ng dịch phải rất nhạy cảm và yêu cuộc sống mới viết ra những câu chữ wonderful thế này ..K bình luận về bài viết vì đọc qua nó đã k có tỳ vết rùi ..Chỉ có ng viết là _nói thật nếu ngắn hơn chút nữa, chắc sẽ có nhiều ng cảm nhận đc hơn ..Vì dài quá , viết hết cảm xúc ban đầu ra nên ng đọc có j đó như là thưởng thức thôi chứ chưa suy ngẫm đc nhiều như những bài viết khác ! Thks poster so much !
( 26/05/2006   LizardLovely )
Mình rất cảm động khi đọc câu chuyện này. Đúng là tình yêu, không có gì phức tạp bằng tinh yêu .Nó có thể để lại cho con người niềm vui sướng hạnh phúc và nó cũng sẽ nhẫn tâm mang lại cho con người nỗi cô đơn, đau khổ
Và trong câu chuyện này mình thật sự ngưỡng mộ cô thiên thần bé nhỏ, cô đã có một cử chỉ hết sức cao thượng mà người thường không mấy ai làm được. Và mình cảm thấy trong tình yêu cần có những cử chỉ cao thượng như vậy mặc dù một người được nhận và một người phải hi sinh
( 27/05/2006   quý )
Tôi yêu một người cũng bằng trái tim của một thiên thần, không toan tính hay nghĩ ngợi gì. Thế nên bản thân tôi "đau" nhiều lắm, người ấy không biết được điều đó. Mỗi nụ cười nở trên môi tôi lúc này chỉ là những giọt nước mắt, và anh ta thì cứ nghĩ tôi không bao giờ biết buồn...
( 31/05/2006   Fanny )
Nếu yêu bằng trái tim con người, thì tình yêu đó làm đau người khác, còn nếu yêu bằng một trái tim thiên thần, thì tình yêu đó chỉ có thể làm đau chính mình. Vậy làm sao để có trái tim khi yêu làm đau cả hai người ?khi cả hai người đều đau thì họ mới nhận ra rằng đó mới chính là tình yêu thật sự, vì cả hai đều cảm nhận được điều đó ở chính người mình yêu.
( 03/06/2006   baquocminh@yahoo.com )
Xem câu chuyện trên khiến tôi bồi hồi .Tôi cũng đã từng yêu với một trái tim không biết có gọi là "thiên thần"không???Nhưng tôi đau rất nhiều.Tôi không thể quên được người ấy dù rằng đã trải qua một thời gian khá lâu.Tôi cố tạo cho mình một cái vỏ bọc mỗi khi gặp người ấy,để rồi quay lưng đi những giọt nước mắt lại tuôn rơi một cách vô tội vạ...Và tôi biết rằng tôi vẫn yêu anh.Giờ tôi đã đi xa,nơi xứ lạ quê người, tôi vẫn hướng về anh mong anh sớm tìm được hạnh phúc của chính mình vả trân trọng nó.
( 04/07/2006   nguyệt hằng )
Nếu bạn yêu thương ai đó thật lòng, thì bạn chỉ cho và cho chứ không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ nhận lại. Nhưng tình yêu mà tôi đã cố gắng, đã phải trả giá rất đắt đó tôi nghĩ rằng mình phải cô gắng để đeo đuổi nó. Nhưng bạn biết không, kết cục vẫn là chia tay. Nếu một người phải ra đi để cả hai sống tốt hơn thì tôi đành chấp nhận đi và hy vọng người ấy sẽ sống tốt hơn.
( 04/09/2006   minh trang )
Tình yêu... Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của một đời người. Ai sinh ra trong đời cũng muốn được yêu say đắm một lần nhưng tình yêu không chỉ bao gồm cảm xúc mà nó còn là cả một tấm lòng.
( 05/09/2006   tranquanghuan )
Tôi muốn làm thiên thần, để tôi có những giọt nước mắt trong suốt. Tôi không muốn anh thấy tôi khóc, tôi không muốn mỗi lần tôi đến, anh và cô ấy đều giận nhau như thế. Tôi biết trong anh tôi chỉ là kí ức, nhưng có lẽ cả ba chúng ta: tôi, anh và cô ấy đều không nghĩ như thế nữa. Cô ấy đã thắng trong ván bài tình yêu, và giờ đây chính tình yêu thực thụ lôi anh trở về. Nhưng không kịp nữa rồi, anh ạ. Mai em sẽ bay chuyến cuối cùng, và chúng ta sẽ quên nhau thôi. "Tạm biệt anh, em sẽ xoá hết hình bóng của em trong anh, và sẽ mang hết những giọt nước mắt của em ra đi... trước khi anh và cô ấy kết hôn........"
( 16/09/2006   ke hay noi loan )
Bởi vì cô gái - thiên thần ấy đã chết nên mới có thể cao thượng như thế. Nếu cô ấy còn sống, tôi ko tin người ta có thể nhẫn tâm với chính mình như vậy
( 09/11/2006   vitcon )
Chẳng nhẽ tôi cũng đang yêu bằng trái tim của một thiên thần hay sao??? Tình yêu của tôi rất trong sáng, cho đi mà không cần nhận lại gì cả, chỉ mong người ta hạnh phúc. Dẫu biết là không có tương lai nhưng sao khi nghĩ đến những hình ảnh của người ta khi cô đơn tôi lại trào nước mắt, khóc nức nở như đứa trẻ bị đòn, có lẽ lúc đó tôi đang tự "quất" vào trái tim mình những đòn đau của tình yêu cộng với lòng thương cảm.Trái tim tôi thì nhỏ bé nhưng lại muốn ôm trùm tất cả. Dù sao những lần để cho dòng nước mắt rơi là tôi thấy lòng vơi đi một chút buồn thương.
Có lẽ tôi cũng không mong mình yêu bằng trái tim của thiên thần mãi mãi vì tôi là con người và cũng khao khát được yêu thương .
( 10/11/2006   Nguyễn Tú Phương )
Đọc xong cứ thấy một cái gì đó man mác, buồn buồn, len lén vào trong tâm tư. Truyệh hay thật sự, cảm ơn bạn nhiều lắm
( 05/01/2007   meothoi )
Những giọt nước mắt thiên thần, hay quá! Yêu một người là như vậy sao? Tình yêu của em nhỏ lắm, không thể đưa anh ra được khỏi thế giới của người con gái khác, chỉ có là do duyên số mà thôi.
( 06/05/2007   Tố Nga )
Thật may mắn, hay cũng thật buồn vì chúng ta chỉ có thể yêu bằng trái tim con người!
( 21/12/2007   Vihuyen )
Nước mắt cũng là niềm đau, nhưng nước mắt cũng sẽ là hạnh phúc.
Tôi đã từng rơi nước mắt, nhưng lúc ấy nỗi buồn mất đi người tôi yêu thương.
Nếu bạn buồn và cảm thấy mệt mỏi hãy khóc, khóc cho quên hết nỗi buồn và mệt mỏi trong lòng.
Nước mắt sẽ rửa tất cả mọi bùôn đau, tôi mong nước mắt sẽ mang đến cho bạn niềm vui và hạnh phúc.
Đừng rơi nước mắt một cách lãng phí như tôi, khi tôi mất người yêu. Và khóc cho một người ra đi không hề đơn giản chút nào.
( 26/02/2008   huynh thi hong ngoc 214 )
Đọc xong câu chuyện tôi đã khóc, thật xúc động. Đôi khi tôi nghĩ không biết trái tim tôi có phải là trái tim thiên thần! Khi mà tôi luôn sống và nghĩ tất cả vì người yêu nhiều đến vậy!
( 18/03/2008   thien than mat buon )
Truyện hay quá!!! rất ý nghĩa... đôi khi 1 sự hy sinh của ai đó sẽ cứu vớt linh hồn của rất nhìêu người... Tuy thiên thần đó đau... nhưng cũng nên hạnh phúc... vì người con trai đó đã và sẽ ko bao giờ quên được cô... có chăng là do cô ấy đã xoá đi hình ảnh của cô trong kí ức của anh ấy!!!!!!!!^^
( 13/05/2008   Rachel )
Tâm trạng của mình cũng đang buồn, người ta nói thích mình và đương nhiên là 2 đứa quen nhau, nhưng rồi người ta có người khác rồi, mình đau lắm! không biết nói gì hơn, mình muốn biết mình phải làm gì!
( 02/02/2009   nhox hung kute_pe' hjen vip )
Đúng thật bạn à, tình yêu thiên thần, trái tim thiên thần trong suốt đến nỗi không ai tin rằng thiên thần có nỗi đau. Bởi lẽ ai lại nghĩ rằng người luôn mang lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác lại cũng có những khổ đau, nhưng trớ trêu thay cuộc đời thường là thế đấy!
( 17/03/2009   loan )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Phải lòng em
Những con sâu róm trên cây tình yêu
Chuyện đời thường - Khuyết danh
Điều khác thường
Hạc giấy
Tình yêu
25 cách làm rung động trái tim nàng
Tình yêu và lý trí - Phan Ðào Khương Như dịch
Điều gì tạo nên một cô gái hấp dẫn?
Ba loại tình yêu
Ôm cây đợi thỏ
Trở lực đầu tiên
Ai là người bạn nghĩ đến đầu tiên?
So sánh - Trung Hưng
10 điều cấm kỵ khi yêu chàng

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web