Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Thiên đường và địa ngục
Lưu Dĩ Sướng

Tôi là một con ruồi.

Tôi sinh đã một tháng. Đối với loài ruồi, tôi được coi là thanh niên.

Một tháng nay, tôi sống trong cái thế giới bẩn thỉu và hôi hám: ngủ thùng rác, lượn lờ nơi cống rãnh, ăn vỏ dưa, vỏ cam, hít thở toàn bụi bậm và khí nóng.

Cái thế giới này thật chẳng ra làm sao? Không những kiếm ăn đã vất vả, lại có thể bị con người tiêu diệt bất cứ lúc nào. Sống những ngày như loài ruồi chúng tôi thật không đáng sống, tôi hiểu rõ điều ấy.

Nhưng ruồi lớn lại bảo:

- Thế gian không đến nỗi tồi như cậu tưởng? Cậu không đến những nơi tốt đẹp cậu mới coi chỗ này là địa ngục. Đó là vì cậu chưa hiểu sâu biết rộng đấy thôi!

Ruồi lớn sinh trước tôi hai tháng, theo thứ bậc tôi phải coi như cha chú. Tôi hỏi:

- Chú ơi, chả lẽ thế gian này lại còn có nơi sạch sẽ?

- Sạch sẽ thôi à. - Chú đáp - Chẳng những sạch sẽ mà còn như thiên đường. Ngoài những thứ ngon, những cái đẹp, còn có cả máy lạnh. Cậu đã bao giờ nghe nói đến máy lạnh chưa? Đó là mùa xuân do con người tạo ra, cực kỳ mát mẻ. Cậu mà gặp, cậu sẽ thích đến mức phải tìm ngay một thứ gì mà ăn?

- Đi xem một chút có được không ạ?

- Sao lại không?

Từ thùng rác, chú dẫn tôi bay đi, qua đường Hoàng Hậu thì rẽ, rồi đến một tòa nhà cao đẹp, tôi đậu đằng trước một cánh cửa bằng kính khá lớn. Chú bảo:

- Chỗ này gọi là tiệm cà phê.

Cửa tiệm cà phê bỗng mở, một luồng gió mát lạnh bay ra. Chàng thanh niên đầu bóng mượt lững thững đi vào, chúng tôi nhân dịp đó bay theo.

Vào trong nhà, chú hỏi:

- Thế nào? Chỗ này có tuyệt không?

Chỗ này thật tuyệt! Hương thơm sực nức. Không biết từ đâu tỏa ra cái mùi dễ chịu đến như thế. Những người đàn ông âu phục chỉnh tề, những người đàn bà phấn son sặc sỡ cứ như bươm bướm! Trên các bàn bầy đầy bánh ngọt, đồ uống và những viên đường. Thật sạch, sạch đến mức tôi phát sợ!

Không biết chú đi đâu mất, còn lại một mình, tôi chỉ có cách bay đến ẩn dưới một cái bàn nhiều hương vị.

Ngồi bên bàn là một người đàn bà đứng tuổi, vẻ hiền từ, và một thanh niên chừng hai mươi, nước da trắng trẻo. Người đàn bà hỏi:

- Mấy hôm nay anh chết gí ở chỗ nào thế?

Người thanh niên đáp:

- Chơi hụi mất hết cả tiền, còn đi chỗ nào được nữa?

Người đàn bà vặn lại:

- Tôi cho anh ăn, cho anh mặc, cho anh ở, cho tiền anh tiêu hàng ngày, còn hụi với họ gì?

Người thanh niên nói:

- Nhưng tiền mất rồi!

Người đàn bà hỏi:

- Mất bao nhiêu?

- Ba nghìn.

Người đàn bà mở ví, rút ra sáu tờ năm trăm:

- Cầm lấy? Từ nay không được hụi với họ gì nữa! Bây giờ tôi phải đến đường Hoàng Hậu mua mấy thứ, tối nay chín giờ đợi anh ở nhà hàng Vân Hoa. Đồ chết tiệt!

Bà đưa tiền cho người thanh niên rồi với bộ mặt cười cười đứng dậy đủng đỉnh bước ra.

Người đàn bà vừa đi, người thanh niên liền đến một cái bàn khác. Bên bàn là một cô gái rất trẻ, phấn son tươi roi rói, xinh đẹp và hấp dẫn. Mái tóc cô kẹp một bông hoa bằng nhung.

Tôi bay đến, đậu lên bông hoa nhung nghe trộm.

Chàng trai nói:

- Em ơi! Bây giờ thì em có thể tin được rằng công việc chẳng có gì rắc rối hết?

Cô gái nói:

- Đưa đây!

Chàng trai:

- Nhưng em phải làm một việc anh yêu cầu cơ?

- Việc gì?

Chàng trai đặt tiền vào tay cô gái, ghé tai cô thì thầm những gì, tôi không nghe được, chỉ thấy cô thốt ra mấy tiếng: "Đồ quỷ!"

Chàng trai hỏi:

- Được không?

Cô gái đáp:

- Có gì mà không được? Anh đi trước, em còn phải ở đây đợi một người. Một giờ sau em sẽ đến!

- Không được lỡ hẹn đấy nhé!

Cô gái hỏi:

- Thế em đã lỡ hẹn với anh mấy lần?

Chàng trai đi rồi, cô gái đến phòng gọi điện thoại. Tôi thừa cơ bay tới hộp đựng đường, ăn thoải mái, rồi đậu trên chén cà phê, nếm vị ngọt ở miệng chén.

Đang ăn một cách thích thú thì cô gái trở lại ghế ngồi, lấy tay đuổi, tôi chỉ còn cách bay đến đậu lên tường.

Mười phút sau xuất hiện một người đàn ông to béo, khoảng năm mươi tuổi, mặc bộ lụa đen Quảng Đông, ngực đeo dây chuyền gắn hình bán nguyệt. Ông ngồi phịch xuống chiếc ghế da, bảo cô gái: "Đưa đây!" Cô gái đưa sáu tờ năm trăm, ông ta giắt vào thắt lưng: "Đối phó với bọn ấy kể cũng dễ nhỉ!"

Cô gái nói:

- Tiền anh ta lừa một người đàn bà đấy!

Ông béo bảo:

- Trên đời, xưa nay, vốn dĩ người này lừa người khác. Chỉ có điều, loại tiền này không phải kiếm từ tội ác thôi!

Lúc ấy, bỗng nhiên người đàn bà đứng tuổi cầm một túi nho từ cửa đi vào, xem ra có ý muốn tìm chàng trai, hình như có điều gì bà quên nói với anh ta. Nhưng chàng trai đi rồi, bà trông thấy ông béo, liền bước đến, tay chắp sau lưng, nghiêm mặt, hai mắt mở tròn xoe, không nói một lời.

Ông béo thấy bà thì lúng túng đứng dậy, dắt bà ra cửa. Tôi bay đến đậu trên vai ông, nghe hai người trò chuyện. Bà kia hỏi:

- Con đĩ ấy là ai thế?

Ông béo cười cười:

- Bà đừng có nóng nảy, nghe tôi nói đây. Cô ta là người quản lý cửa hàng Kiều Quang, tôi có chuyện mua bán nhờ giúp, phải đi cửa sau, bà hiểu không. Đây là ba nghìn, bà cầm lấy mua gì thì mua, tối về nhà tôi nói kỹ chuyện này cho bà nghe, bà vợ yêu quí của tôi ạ!

Bà ta cầm tiền, bỏ vào ví, vẻ mặt nghiêm trang:

- Nhớ về sớm đấy! Nhà vắng người. Tôi phải đến bà Tiêu chơi mạt chược, có thể về muộn!

Nói rồi, bà lững thững đi ra.

Tôi lập tức bay theo. Tôi cảm thấy ở cái chốn thiên đường này bề ngoài thì sạch bên trong lại bẩn hơn rác rưởi. Tôi thà sống tiếp những ngày địa ngục ở thùng rác còn hơn! Cái thiên đường này bẩn đến mức loài ruồi cũng không muốn lưu lại một giây một phút!

Bạn đọc bình luận:
Hờ ... đi lại thì vẫn là cái vòng luẩn quẩn của đồng tiền .... quanh những trò ma cô , những mưu toan tính toán , những lừa gạt ... nhưng rồi thì tất cả lại đâu vào đấy , chẳng đi đến một kết cục gì cả ... Chỉ để lộ ra những bản chất , những con người ....
Nhưng cuộc đời đâu có gì hoàn hảo , thiên đường và địa ngục đâu có hoàn toàn tách biệt ? . Một suy nghĩ cầu toàn quá đôi khi lại làm hại cho chính bản thân ta . Sống có chính kiến là rất hay ... nhưng chúng ta lại đang sống trong cái xã hội đó : có cả thiên đường và địa ngục ẩn chứa bên trong ... Nương theo dòng nhưng không đánh mất mình . Đó mới là điều quan trọng
( 08/01/2004   Aloneness )
Tôi thật ko thể tin nổi: ng thanh niên lừa bà già, rồi ng thanh niên lại bị 1 cô gái lừa, cô gái lại bị ông già lừa, rồi ông già lại lừa dối bà già. Tất cả tạo nên "một vòng tuần hoàn". Thật ko sao hiểu trên đời lại có những ng chuyên lừa gạt ng ta như thế. Nhưng "gieo gió" thì ắt có ngày "gặt bão".
( 15/06/2005   Kim Ngan )
Cuộc sống luôn có hai mặt. Có vui, sẽ có buồn; có đau khổ sẽ có hạnh phúc. Vấn đề là sự nhận biết mình đang ở giai đoạn nào mà thôi. Trong giai đoạn trưởng thành, khi đã thấy đằng sau những lời hoa mỹ là những âm mưu toan tính thì hầu hết ai cũng thấy buồn và thất vọng về cuộc sống cả. Tôi luôn tự hỏi mình sống để làm gì? tiền bạc hay danh vọng hay để thoả mãn những dục vọng của mình. Rồi đến một ngày chết đi mà không đem theo gì cả. Sự chân thật trong cuộc sống dường như đang bị thay thế bằng những giả dối và ích kỷ thì phải?
( 20/06/2005   vân anh )
cuộc sống đúng là xoay vòng ,không có gì để mà nói được cả,có lẽ đúng sau những cái đẹp thường có sự xấu xa ẩn nấp ,bộ mặt thật của một con người cũng như bộ mặt thật của xã hội phải chăng là như vậy,sự dối trá lừa gạt cũng chỉ là xoay quanh đồng tiền và liệu rằng họ trong sâu thẳm trái tim ,linh hồn có cảm thấy bình yên và hạnh phúc???
( 06/07/2005   chuotdat )
Truyện rất ý nghĩa. Truyện còn phản ánh về XH ngày nay, ngoài thì tươi đẹp như thiên đường bên trg bẩn thỉu còn hơn cả địa ngục. Cứ ng lừa gạt ng tạo thành 1 vòng kín. Truyện trên giúp chúng ta hiểu rõ hơn về cuộc sống, giúp ta trưởng thành hơn. tôi mong còn có thể đc xem nhìu truyện hay như vậy, hãy phát huy nhé. Chúc thành công và ngày càng có nhìu ng tham già vào mục này hơn nữa
( 15/07/2005   nguoi_dep_trai )
Tôi thấy chú ruồi nhỏ đó thật sáng suốt. Tuy chú chỉ là 1 con ruồi mà XH loài ng thường xua đuổi, tôi thấy chú còn tốt đẹp hơn biết bao ng. Trước mặt thì ra sức nịnh nọt, cố gắng sức hót thậy hay lằm vừa lòng những ng mà họ có thể lợi dụng đc. Nhưng sau mặt thì biết bao câu nói tục tĩu, biết bao lời nói mỉa mai về con ng mà mỗi phút trước họ còn cố gắng làm hài lòng.
Cuộc sống biết bao biến động & tôi thấy mình thật lạc lõng trg thế giới này. Tôi mún làm bạn với chú ruồi nhỏ đó biết bao!
( 04/08/2005   toi bat man voi cuoc song )
Đúng là cuộc sống có những vòng dây như thế! Ta lấy của người vì một mục đích không chân chính thì người khác sẽ lại lấy của ta.Nhưng, chúng ta hãy tin vào những điều tôt đẹp còn hiện diện trên thế giới này. Đã có những con người sống bằng tình yêu thương và cũng vì tình yêu thương mà tự nguyện hi sinh. Đã có những con người luôn sẵn sàng cho đi mà chẳng hề mong nhận lại. Đã có những con người luôn giữ được chất người...
( 25/04/2006   Bảo Nghi )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Chiếc gương kỳ diệu - Aziz Nesin
Hâm lại chất lãng mạn - A.Bucvan
Cái kính - Aziz Nesin
Vì sao tôi không trở thành nhà văn
Tôi không ngờ em lại như vậy... - Aziz Nesin
Có làm thì mới có ăn... - Aziz Nesin
Kiến trúc sư... đã xây nên Châu Mỹ - Aziz Nesin
Hãy quên tất cả những gì các em đã học - Aziz Nesin
Những điều trớ trêu của kỹ thuật - Aziz Nesin
Chuyện rắn - Patric O' Neil
Bữa ăn trưa - Somerset Maugham
Nghệ thuật bậc thầy - Nguyễn Nhật Ánh
Đời tỷ phú

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web