Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Ngụy biện và tình yêu
Mác Sun-man

... Từ lâu tôi đã muốn chiếm được Po-lie-xpai. Xin nói rõ thêm rằng lòng mong muốn này của tôi, về thực chất, không thuộc phạm trù tình cảm. Dĩ nhiên, Po-li là một cô gái làm mọi người xúc động, nhưng tôi không phải loại người để trái tim chi phối cái đầu. Tôi muốn có Po-li vì một lý do được cân nhắc kỹ càng, hoàn toàn có tính chất lý trí.

Tôi đang học năm thứ nhất trường Luật. Vài năm nữa, tôi sẽ ra trường hành nghề. Tôi biết rất rõ tầm quan trọng của kiểu người vợ khả dĩ đem lại thành công rực rỡ cho một luật sư. Những luật sư ăn nên làm ra mà tôi đã quan sát, hầu như không trừ một ai, đều có vợ là những phụ nữ đẹp, duyên dáng, thông minh. Po-li hoàn toàn đáp ứng điều đó, trừ một phương diện.

Cô ta đẹp, cái đó đã hẳn. Tuy cô chưa có kích thước của một "hoa hậu", nhưng tôi tin chắc là thời gian sẽ bổ sung vào những thiếu sót đó. Cô ta đã có sẵn những tiền đề rồi.

Cô ta rất duyên dáng, đó cũng là một điều chắc chắn. Tôi muốn nói là vẻ người cô ta rất hấp dẫn, dáng vóc thanh mảnh, phong thái, tự nhiên, cử chỉ tỏ rõ là con nhà nề nếp loại nhất. Cung cách cư xử ăn uống của cô thật là không chê vào đâu được.

Nhưng cô ta không thông minh. Nói thật tình, cô ta còn có vẻ đi theo hướng ngược lại. Nhưng tôi tin rằng dưới sự hướng dẫn của tôi, cô sẽ trở nên thông minh. Dẫu sao thì cũng đáng công thử xem thế nào. Xét cho cùng, làm cho một cô gái đẹp ngu đần trở thành thông minh còn dễ hơn là làm cho một cô gái thông minh nhưng xấu trở thành đẹp.

Cuộc hẹn gặp đầu tiên của tôi với Po-li có tính chất một cuộc điều tra. Tôi muốn tìm hiểu xem tôi sẽ phải làm gì để nâng trí tuệ của cô ta lên tới cái mức cần thiết. Trước hết tôi đưa Po-li đi ăn.

- Trời, bữa ăn ngon tuyệt - Po-li nói sau khi chúng tôi rời khỏi hiệu ăn.

Rồi tôi đưa cô đi xem chiếu bóng.

- Trời, phim hay tuyệt - Po-li nói sau khi chúng tôi rời khỏi rạp.

Sau đó tôi tiễn cô về nhà.

- Trời, hôm nay đi chơi tuyệt quá! - Po-li nói sau khi tạm biệt tôi, chúc tôi ngủ ngon.

Tôi trở về nhà, lòng nặng trĩu. Tôi đã đánh giá quá thấp khối lượng công việc tôi đã phải làm. Cô gái thiếu hiểu biết một cách khủng khiếp! Mà chỉ cung cấp hiểu biết cho cô ta thôi cũng không đủ. Trước hết mọi chuyện, phải dạy cho cô ta biết suy nghĩ. Chuyện này có vẻ là một nhiệm vụ không phải nhỏ. Và thoạt đầu, tôi đã có ý buông cô ta cho Pi-ti Be-lô, một anh chàng vẫn ve vãn cô. Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến khuôn mặt, thân hình đẹp đẽ, hấp dẫn của cô, cái cách cô bước vào một căn phòng và cái lối cô cầm dao, cầm dĩa, thế là tôi quyết định sẽ cố gắng một phen.

Tôi đi vào công việc này một cách có kế hoạch, có hệ thống, như trong mọi việc tôi làm. Trước hết tôi dạy cô về lô-gíc. Tôi học Luật và đang học môn Lô-gic, cho nên nắm rất vững vấn đề. Lần gặp sau tôi bảo Po-li :

- Này em, tối nay chúng ta đi chơi nói chuyện.

- Ô, tuyệt quá! - Po-li đáp.

Chúng tôi tới công viên, ngồi dưới một gốc cây sồi cổ thụ và cô nhìn tôi, vẻ chờ đợi :

- Chúng ta nói chuyện gì bây giờ, hở anh ?

- Nói chuyện về lô-gíc.

Po-li suy nghĩ một lát rồi quyết định là cô ta thích vấn đề đó:

- Tuyệt!

Tôi hắng giọng:

- Lô-gíc là khoa học về tư duy. Trước khi biết cách suy nghĩ đúng đắn, trước hết chúng ta phải học cách nhận ra những cái ngụy biện thông thường của lô-gíc. Tối nay chúng ta nói về vấn đề đó.

- Tuyệt! - Po-li vỗ tay ra vẻ rất thích thú.

Tôi chớp mắt nhưng vẫn dũng cảm tiếp tục:

- Trước hết, chúng ta hãy nghiên cứu cái ngụy biện gọi là "phép đơn giản hóa".

- Ôi, anh nói đi - Po-li giục tôi, hai hàng lông mi chớp chớp, chờ đợi.

- Phép đó trỏ một lý lẽ dựa trên một sự-khái quát hóa không đúng. Thí dụ: tập thể dục là tốt. Do đó ai ai cũng phải tập thể dục.

- Đồng ý! Em đồng ý đấy. - Po-li hăm hở - ý em muốn nói là tập thể dục rất tuyệt, nó làm cho cơ thể cân đối, đẹp ra và vân vân...

Tôi nhẹ nhàng bảo:

- Po-li, lý lẽ đó là ngụy biện. "Tập thể dục là tốt" là một khái quát hóa không đúng. Chẳng hạn, nếu ta đau tim, thì tập thể dục là không tốt, mà còn là có hại. Nhiều người được bác sĩ dặn là không được tập. Cho nên ta phải xác định cho đúng sự khái quát hóa đó: phải nói là "tập thể dục, thường là tốt" hay là "tập thể dục là tốt đối với nhiều người". Nếu không ta sẽ phạm phải cái lối ngụy biện "đơn giản hóa". Em rõ chưa nào?

- Chưa. - Po-li thú thật - Nhưng hay lắm! Anh nói nữa đi!

- Em đừng giật tay áo anh như thế. - Tôi bảo, rồi nói tiếp - Rồi đến lối ngụy biện gọi là "Khái quát hóa vội vã". Em hãy nghe cho kỹ: Anh không nói được tiếng Pháp, em không nói được tiếng Pháp. Pi-ti Be-lô không nói được tiếng Pháp. Do đó anh phải kết luận rằng ở trường đại học Mi-nê-xô-ta này, chẳng ai nói được tiếng Pháp cả.

- Thật à? - Po-li ngạc nhiên hỏi - Không ai nói được à?

Tôi cố gắng che giấu nỗi thất vọng, bực dọc:

- Po-li, đấy là một ngụy biện. Khái quát hóa quá vội vã. Có quá ít thí dụ để đảm bảo cho một kết luận như vậy.

Po-li hối hả giục:

- Anh còn biết những ngụy biện gì nữa không? Thật là tuyệt, có lẽ còn tuyệt hơn cả khiêu vũ nữa chứ!

Tôi cố gạt đi nỗi thất vọng đang dâng lên trong lòng. Tôi đang làm một việc uổng công với cô gái này, có lẽ chẳng đi đến đâu cả. Nhưng được cái là tôi kiên nhẫn nên vẫn tiếp tục:

- Rồi đến lối ngụy biện "Nhân quả sai". Em nghe đây : chúng ta đừng nên rủ Bin đi chơi nông thôn. Mỗi lần rủ anh ta đi là trời lại mưa.

Po-li thốt lên :

- Đúng thế đấy! Em biết có một người như vậy. Một cô gái, tên là Ơ-la Bếc-cơ, không sai một lần nào. Cứ có cô ta đi cùng là y như rằng trời mưa...

Tôi hơi gắt :

- Po-li, đó là ngụy biện. Ơ-la Bếc-cơ không làm ra mưa. Cô ta chẳng liên quan gì đến trời mưa hết. Em đã phạm vào ngụy biện nếu em trách cứ Ơ-la Bếc-cơ về chuyện trời mưa.

Po-li tiu nghỉu hứa :

- Vâng, em sẽ không bao giờ làm thế nữa. Anh giận em đấy à ?

Tôi thở dài :

- Không, Po-li, anh không giận em.

- Thế anh nói nữa về ngụy biện đi!

- Ta hãy xem xét lối "tiền đề mâu thuẫn"

- Vâng, vâng, anh nói đi. - Po-li nói, ánh mắt sáng lên vì sung sướng.

Tôi hơi cau mày, nhưng đã trót đâm lao ...

- Đây là một thí dụ : Nếu Chúa làm được mọi việc, vậy thì liệu Chúa có thể làm ra được một tảng đá mà Chúa không thể nhấc lên nổi không ?

- Tất nhiên là được rồi còn gì nữa. - Po-li đáp ngay.

- Nhưng em không thấy là nếu Chúa có thể làm được bất cứ việc gì, thì Chúa có thể nhấc nổi hòn đá chứ ?

- Ừ nhỉ. - Po-li có vẻ suy nghĩ - Thế thì có lẽ là Chúa không làm được hòn đá đó.

- Nhưng Chúa làm được mọi chuyện cơ mà ! - Tôi nhắc.

Po-li gãi gãi cái đầu xinh đẹp nhưng trống rỗng của cô, cuối cùng cô thú nhận :

- Em chẳng biết thế nào nữa.

- Dĩ nhiên là em biết làm sao được. Vì khi tiền đề của một lý lẽ mâu thuẫn với nhau thì không thể có lý lẽ được nữa. Nếu như có một sức mạnh không gì cưỡng nổi thì không thể có một vật gì không thể lay chuyển được. Nhưng nếu có một vật không thể lay chuyển được thì tất nhiên là không thể có một sức mạnh không gì cưỡng nổi. Rõ chưa ?

- Anh nói cho em nghe rõ thêm nữa đi. - Po-li hăng hái nói.

Tôi nhìn đồng hồ :

- Có lẽ tối nay nên dừng lại ở đây thì hơn. Bây giờ anh đưa em về, em sẽ ôn lại tất cả những cái đã học. Tối mai chúng ta sẽ tiếp tục học bài mới.

Tôi đưa Po-li về ký túc xá của cô. Cô cho tôi biết là cuộc đi chơi trò chuyện tối đó thật là tuyệt. "Cực kỳ đấy!" - Cô nói. Còn tôi thì buồn rầu trở về chỗ tôi ở. Có vẻ dự định của tôi sẽ thất bại mất thôi. Cô gái rõ ràng là có cái đầu không hiểu nỗi lô-gíc.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ lại. Tôi đã phí mất một buổi tối. Mất một buổi nữa cũng chẳng sao. Biết đâu đấy. Có thể đâu đó trong cái trí óc tắt ngấm của cô ta vẫn còn âm ỉ vài cục than hồng, biết đâu tôi chẳng làm cho chúng bùng cháy lên. Đành rằng chẳng có nhiều nhặn hi vọng gì, nhưng tôi quyết định thử thêm một lần nữa.

Tối hôm sau, ngồi dưới gốc cây sồi, tôi bảo :

- Ngụy biện mà tối nay chúng ta đề cập đến là "Dùng thương hại làm mủi lòng".

Po-li run lên vì thích thú.

- Em hãy nghe cho kỹ nhé. Một người đi xin việc. Khi ông chủ hỏi khả năng chuyên môn của anh ta thì anh ta trả lời là anh ta có một vợ và sáu con, vợ thì què quặt không làm được gì, con cái thì chẳng có gì ăn, không có áo mặc, chân không có giày, nhà thì không có giường, không có than mà mùa đông lại sắp tới ...

Môt giọt nước mắt lăn trên gò má hồng của Po-li. Cô sụt sịt :

- Ôi, thật là thảm quá !

- Đúng, thật là thảm. - Tôi đồng ý - Nhưng đó không phải là một lý lẽ. Người kia đã không trả lời vào câu hỏi của chủ về khả năng chuyên môn của anh ta mà lại đi kêu gọi lòng thương của chủ. Anh ta đã phạm vào ngụy biện "Dùng thương hại làm mủi lòng". Em hiểu chưa ?

Cô ấp úng :

- Anh có khăn mùi xoa đấy không ?

Tôi đưa mùi xoa cho cô và cố nén tiếng hét đang ứ lên cổ trong khi cô ta lau nước mắt. Tôi cố kiềm chế giọng nói của mình cho bình thường :

- Bây giờ ta bàn đến "Loại suy sai". Đây là một thí dụ : Sinh viên phải được phép nhìn vào sách giáo khoa trong khi thi. Xét cho cùng thì các nhà phẫu thuật trong khi mổ, có máy X-quang hướng dẫn, luật sư khi cãi trước tòa, có giấy tờ, văn bản trong tay, thợ mộc dựng nhà có bản thiết kế hướng dẫn... Vậy thì tại sao sinh viên lại không được phép xem sách khi thi ?

Po-li hăng hái nói :

- Ồ, đúng là một ý cực kỳ hay mà nhiều năm nay em chưa từng nghe thấy.

Tôi nói sẵng :

- Po-li. Lý lẽ đó hoàn toàn sai. Bác sĩ, luật sư, thợ mộc, ... không phải là đang thi để xem họ đã học được những gì, khác với anh sinh viên. Hoàn cảnh họ hoàn toàn khác, không thể loại suy được.

- Em vẫn cho đó là một ý cực kỳ ... - Po-li nói.

- Cực kỳ... con khỉ - tôi lầm bầm, nhưng tôi vẫn ngoan cường tiếp tục - Sau đây ta xét đến ngụy biện "Giả thuyết trái với thực tế".

- Nghe có vẻ hay đấy nhỉ - Po-li nói.

- Em nghe đây : Nếu bà Quy-ri không tình cờ để quên một phim ảnh trong ngăn kéo cùng với một mẩu quặng Ra-đi-um thì ngày nay thế giới chẳng biết gì về Ra-đi-um hết.

- Đúng - Po-li gật gật - Anh có xem phim không ? Chà, thật là mê li ! Tài tử Oanh-tơ Pít-giơn thật là hết ý!...

- Em có thể quên cái nhà ông Pít-giơn đó đi một lát được đấy - Tôi lạnh lùng nói - Anh muốn chỉ ra rằng lời tuyên bố đó là một ngụy biện. Có thể bà Quy-ri sẽ tìm ra Ra-đi-um một ngày nào sau đó. Có thể một người khác sẽ tìm ra. Không thể bắt đầu bằng một giả thuyết không thật rồi từ đó rút ra những kết luận có cơ sở được.

- Đáng lẽ ra họ phải để Oanh-tơ Pít-giơn đóng nhiều phim hơn mới phải. - Po-li nói - Em chẳng được xem thêm phim nào có anh ta nữa.

Tôi quyết định thử một lần cuối cùng. Chỉ một lần nữa thôi. Máu thịt con người chịu đựng cũng có giới hạn.

- Ngụy biện tiếp theo được gọi là "Bỏ thuốc độc vào giếng".

- Ồ, kỳ lạ nhỉ ? - Po-li trố mắt.

- Hai người tranh luận với nhau. Người thứ nhất đứng dậy nói "Đối phương của tôi là một tay nói dối có tiếng. Các ngài không thể tin được một lời nào của anh ta đâu." ... Po-li, bây giờ em nghĩ đi. Nghĩ cho kỹ. Sai ở đâu?

Tôi chăm chú nhìn cô ta trong lúc cô nhíu tít cặp lông mày mượt mà, cong vút. Bỗng một ánh thông minh lóe lên - ánh đầu tiên tôi thấy - trong mắt cô. Cô công phẫn nói:

- Thế là không công bằng. Hoàn toàn không công bằng. Người thứ nhất bảo người thứ hai là một kẻ nói dối ngay cả trước khi người thứ hai mở miệng thì người này còn có hi vọng gì nữa?...

- Đúng ! - Tôi phấn khởi kêu to - Đúng một trăm phần trăm ! Người thứ nhất đã "bỏ thuốc độc vào giếng" trước khi mọi người uống nước giếng. Anh ta đã hãm hại đối phương trước khi người này bắt đầu... Po-li, anh rất tự hào về em...

- Ồ! - Cô lẩm bẩm, mặt đỏ lên vì sung sướng.

- Em thân mến, em thấy không, có gì là khó đâu ? Chỉ cần em tập trung suy nghĩ thôi... Suy nghĩ - nghiên cứu, đánh giá. Bây giờ ta ôn lại tất cả những gì ta học nhé !

- Anh cứ hỏi đi. - Po-li khẽ vung bàn tay, bình tĩnh nói.

Phấn khởi vì thấy Po-li cũng không phải là ngu đần gì, tôi kiên nhẫn nhắc lại tất cả những điều tôi đã giảng giải. Tôi nêu lên nhiều thí dụ, chỉ ra những chỗ sai, ra sức phân tích không biết mệt, cứ như là đào hầm vậy... Tôi không biết lúc nào thì ra tới ánh sáng mà liệu có ra được tới ánh sáng không đây. Nhưng tôi kiên trì đào, bới, cuốc, cào... Và cuối cùng tôi đã thành công, tôi đã thấy hé ra một ánh sáng. Rồi ánh sáng đó lớn dần và mặt trời lùa vào, mọi thứ đều sáng rực.

Mất năm tối cả thảy, nhưng thật là bõ công. Tôi đã biến Po-li thành một người tinh thông lô-gíc. Tôi đã dạy cho cô biết suy nghĩ. Công việc của tôi đã xong. Cuối cùng cô đã xứng đáng với tôi. Đúng là một người vợ thích hợp cho tôi, xứng đáng với nhà cao cửa rộng tôi sẽ có sau này, một người mẹ thích hợp với những đứa con thông minh, xinh đẹp của tôi...

Đừng nghĩ rằng tôi không yêu Po-li. Trái lại. Cũng như Píc-ma-li-ôn yêu tượng người phụ nữ hoàn hảo mà ông đã tạc ra, tôi yêu người con gái mà tôi đã đào tạo nên. Tôi quyết định ngỏ cho cô ta biết tình cảm của tôi vào buổi gặp sắp tới. Đã đến lúc phải biến chất mối quan hệ giữa chúng tôi, từ tính chất kinh viện sang tính chất lãng mạn.

- Po-li - tôi nói, khi chúng tôi ngồi dưới cây sồi - Tối nay, chúng ta sẽ không nói đến những ngụy biện nữa.

- Ồ! - Cô nói, có vẻ thất vọng.

- Em thân yêu - Tôi hạ cố mỉm cười với cô - Chúng ta đã ngồi với nhau năm tối rồi. Năm tối rất tốt đẹp. Rõ ràng là chúng ta rất hợp với nhau.

- "Khái quát hóa vội vã" - Po-li nhắc lại - Làm sao anh có thể nói được là chúng ta rất hợp nhau trên cơ sở có năm cuộc gặp gỡ thôi?

Tôi tặc lưỡi, thú vị. Cô bé học thuộc bài quá.

- Em ạ. - Tôi vuốt ve bàn tay cô một cách khoan dung - Năm lần gặp nhau là quá đủ rồi. Xét cho cùng, em chẳng cần ăn hết một cái bánh ga-tô mới biết là bánh ngon chứ?

- "Loại suy sai" - Po-li nói ngay - Em không phải là một cái bánh ga-tô, em là một cô gái.

Tôi tặc lưỡi, lần này kém phần thú vị hơn lần trước. Có lẽ cô bé học bài thuộc quá mức cần thiết. Tôi quyết định đổi chiến thuật. Rõ ràng phương pháp tốt nhất là tỏ tình một cách đơn giản, mạnh mẽ, trực tiếp. Tôi ngừng một lát trong khi khối óc đồ sộ của tôi lựa chọn những lời lẽ thích đáng. Rồi tôi bắt đầu:

- Po-li, anh yêu em. Em là tất cả vũ trụ đối với anh, là mặt trăng, là những ngôi sao, những chòm tinh tú trong không gian. Em thân yêu, em hãy nói là em sẽ sống suốt đời với anh vì nếu không thì cuộc đời đối với anh sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Anh sẽ khô héo, tàn tạ, anh sẽ không ăn, không ngủ, đi lang thang trên mặt đất này như một bóng ma âu sầu, thui thủi...

Tôi khoanh tay lại, chắc là phải "ăn tiền" rồi.

- "Dùng thương hại làm mủi lòng". - Po-li nói.

Tôi nghiến răng ken két. Tôi không phải là Píc-ma-li-ôn, tôi là Phrăn-ken-xten và con quỷ đang bóp cổ tôi. Tôi cuống cuồng đẩy lùi làn sóng hoảng hốt đang tràn lên trong lòng. - Bằng bất cứ giá nào, tôi phải bình tĩnh - Tôi gượng cười:

- Ồ, Po-li, em thuộc bài về ngụy biện quá nhỉ?

- Đúng thế! - Po-li gật mạnh đầu.

- Thế ai dạy em?

- Anh chứ ai nữa?

- Đúng. Vậy là em cũng nợ anh một cái gì đó, phải không em? Nếu không có anh, em chẳng bao giờ biết về ngụy biện.

- "Giả thuyết trái với thực tế". - Po-li lại nói ngay.

Tôi quệt mồ hôi trán.

- Po-li, - Giọng tôi khàn khàn - Em không nên hiểu những cái đó máy móc quá! Anh muốn nói đó chỉ là những chuyện ở trường học thôi. Em cũng biết đấy, chuyện sách vở ấy mà, nào có ăn nhằm gì với đời sống thật đâu!

- Lại "đơn giản hóa" rồi. - Po-li vừa nói vừa vui vẻ trỏ vào mặt tôi.

Tôi không nhịn được nữa, vùng đứng lên, rống như một con bò:

- Thế em có bằng lòng lấy anh không thì bảo?

- Không. - Cô đáp.

- Tại sao?

- Vì chiều hôm nay em đã hứa hôn với Pi-ti Be-lô rồi mà!

Bạn đọc bình luận:
Biết nói thế nào nhỉ.Anh chàng này từ đầu đã không yêu cô gái,nhưng vẫn muốn có được cô ấy.Anh ta hơi tham lam phải không các bạn. Cách tốt nhất cho anh ta nếu thực sự yêu là hãy yêu trước đã.Tôi nghĩ anh ta quá sai lầm và một chút xíu suy nghĩ rằng anh ta chưa biết yêu bởi tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ,chứ không phảilà yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra
( 01/02/2006   Do Thi Minh Trang )
Về lý trí mà nói thì tôi cho rằng tràng luật sư đã đánh giá cô gái là một người "ngu đần" ngay từ những nhận định ban đầu là một sai lầm. Tôi chưa gặp cô gái nào vừa duyên dáng, vừa có cử chỉ tự nhiên, vừa biết làm mọi người xúc động, có cách cư sử không chê vào đâu được... mà lại là người "không thông minh" được. Để trở thành một người có cách cư xử không chê vào đâu được là cả một quá trình phấn đấu học hỏi, là cả một nghệ thuật cần sự hiểu biết về kiến thức xã hội cũng như về tâm lý con người. Con người có nhiều loại trí thông minh, theo tôi tràng luật sư mới chỉ co khả năng tư duy (một loại trí thông minh) mà không có khả năng cảm nhận tình cảm (một loại trí thông minh). Họ khác hẳn nhau về thế giới quan do vậy câu chuyện kết thuc là hợp lý. Tuy nhiên bài học của tràng luật sư âu cũng là bài học chung cho tôi, cho các bạn và chô tất cả những ai dùng lý trí để yêu.
( 28/02/2006   Huy_vlc )
Câu chuyện quá hay, không còn gì để nói. Khi bạn đã chọn một người là một nữa còn lại của mình thì hãy biết chấp nhận và hoà hợp với nhau, đừng cố thay đổi để rồi như anh chàng Phrăn-ken-xten của câu chuyện này...
( 24/03/2006   Dolphin )
Bài này hay tuyệt, một người đàn ông mà trông chờ quá nhiều ở người phụ nữ thì kết quả anh ta sẽ chẳng được cái gì cả. Tôi học được bài học này rồi. cảm ơn nhiều.
( 03/04/2006   Hoà )
Cảm ơn ai đó về câu chuyện này anha. Chuyện hay và lôi cuốn hết chỗ nói luôn. Mình vừa đọc vừa tưởng tượng ra bộ mặt ngây thơ và hồn nhiên của cô bé mà thấy đáng iu kinh à. Song lại khó quá đỗi để đưa ra một câu bình cho câu chuyện này. Mình thấy hay mà lại không bít phải nói hay như thế nào nhữa>>>Cú thế chớ kà kà

Chúc các bạn có những giây phút an vui và thoải mái!
( 04/04/2006   beinghappy )
Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta hiện nay đang mải miết đi tìm một "tình yêu hoàn hảo". Đó là một điều hy hữu và khi bạn càng nhọc lòng tìm kiếm bạn sẽ lại càng thất vọng. Một sự thực rõ ràng là không ai hoàn hảo đến độ 100%. Và bạn phải biết chấp nhận con người thực tế đó với rất nhiều những điều đẹp đẽ nhưng cũng không ít những điều làm bạn phiền lòng. Câu chuyện vừa giàu chất trí tuệ vừa có một ý nghĩa giáo dục sâu sắc đối với lớp trẻ chúng ta hiện nay. Hãy trân trọng những gì chúng ta đang có các bạn nhé. Cho dù nó chưa thực sự hoàn hảo nhưng bạn sẽ thấy rằng nếu bạn ko biết giữ gìn hạnh phúc từ những điều nhỏ nhất thì rồi một ngày hạnh phúc sẽ rời bỏ bạn mà đi, lúc đó e rằng có tiếc nuối cũng không kịp.
( 10/05/2006   Hồng Huyền )
Đó là 1 ý tưởng cho những ai mún tìm 1 ng mà họ cho rằng như vậy là "hoàn hảo". Nhưng thật sự chẳng ai hòan hảo bởi chính bản thân mình cũng ko biết ai trg mắt ng khác sẽ ntn. Ty là khi nhìn nhau lần đầu tiên đã thấy đc cả con tim ng ấy. Sự thông minh không thể hiện ở sự logic, càng ko phải là vật chưng diện cho 1 phu nhân tương lai. Túm lại nếu bạn iu thì con tim ko thể là bộ não
( 12/05/2006   tuyet trinh )
Câu chuyện khá thú vị. Nhưng tôi lại nghĩ anh ta yêu cô gái ấy, và dùng cách nói trịch thượng để che đậy tình yêu of mình. Anh ta đang nguỵ biện cho con tim mình. Anh ta ko biết cách ăn nói khi đứng trc cô gái mình yêu nên chỉ biết đưa ra những lý luận khô khan đối với 1 cô gái lãng mạn như thế. Kết quả là anh ta lại nguỵ biện cho sự thất bại of mình
( 23/05/2006   gem )
Gieo cây nào thì gặt quả ấy,anh chàng này không hiểu 1 điều đơn giản: tình yêu không cần đến lý lẽ, nó là sự vô lý hiển nhiên mà mọi người đều thích chấp nhận
( 26/05/2006   vuakiem )
Khổ thân chàng trai không chỉ vì anh ta đã mất công mà chẳng được j, mà vì anh ta ko biết thế nào là tình yêu đích thực. Cái đấy mới là cái đáng thương của anh ta. Sống mà quá máy móc theo 1 logic thì sẽ khó mà có được hạnh phúc. Hiểu biết nhiều nhưng vẫn phạm sai lầm. Poor him!!!
( 12/06/2006   honganh )
Từ lâu tôi có suy nghĩ rằng người đẹp và người hoàn mỹ không phải là 1 nửa của tôi. Qua câu chuyện này tôi càng xác tín hơn về điều đó.
( 30/06/2006   Thuý Huỳnh )
Theo tôi, đây là bài học cho rất nhiều người. Bạn sẽ thấy lấp ló đâu đó hình ảnh mình qua những tình huống diễn ra trong câu chuyện, đồng thời ý nghĩa giáo dục của nó rất lớn và nhẹ nhàng. Một câu chuyện hay.
( 21/07/2006   Mua Thu )
Nhân nào thì quả nấy vậy. Yêu mà còn xem đối phương có xứng đáng với mình không, luôn bắt đối phương phải như ý mình trong khi biết rõ đối phương là một người khác thì rõ là hồ đồ. Kết cuộc như vậy cũng đúng thôi. Nếu ngay từ đầu anh ta yêu bằng trái tim, yêu con người thật của cô ta thì kết quả sẽ khác... đừng bao giờ bắt người khác phải thay đổi... Khi họ đã thay đổi theo ý không tốt đẹp của bạn... Chống lại quy luật bất dịch của loài người, kết quả sẽ chẳng đẹp gì
( 05/09/2006   arguyx )
Anh chàng trong câu chuyện đã cố gắng thiết kế ra một mẫu hình lý tưởng đúng như anh ta hằng mơ ước để xứng đáng với anh ta. Thế nhưng khi đã đạt được mục đích rồi thì anh ta không còn xứng đáng với nó nữa, thật đáng thương vì anh ta đã trở thành nạn nhân của chính mình
( 08/09/2006   quỳnh anh )
Câu chuyện thật hay, rất cám ơn bạn đã gởi nó cho mọi người cùng xem ,thật sự không cần thiết phải thay đổi một người đề trở nên xứng đáng với mình, cái gì thuộc về bạn sau cùng cũng là của bạn, hãy để tự nhiên như tình yêu vẫn thế, tôi cũng đã có ý định thay đổi mình để phù hợp với một người, để được anh ta yêu, nhưng giờ điều đó là không cần thiết, vì tôi sẽ chẳng yêu anh ta nếu tôi thay đổi, như một điều hiển nhiên, theo logic??? tốt nhất là hãy yêu con người thật của nhau đi đã, đừng mang sự tính toán vào trong tình yêu các bạn nhé, câu chuyện đã gởi đến chúng ta một bài học thật sâu sắc.
( 28/09/2006   hồng thắm )
Tóm lại, đừng nên tỏ ra quá thông minh trong tình yêu và cũng đừng nên tỏ ra ích kỉ khi yêu. Tình yêu đẹp thường chỉ là tình yêu mù quáng và khờ dại.
Bài học logic tình yêu: không nên "khái quát hóa vội vã", cẩn thận "loại suy sai", đừng dùng "thương hại làm mủi lòng", hạn chế "đặt giả thuyết", tránh việc "đơn giản hóa" và "Cưới vợ là cưới liền tay"..
( 04/10/2006   Px )
Câu chuyện thật thú vị. Đúng là cái gì xuất phát từ trái tim sẽ đến được trái tim, và đương nhiên nếu không xuất phát từ trái tim sẽ không đến được trái tim. Không biết anh chàng luật sư trong câu chuyện này có rút ra được bài học nào cho mình không nhỉ? Thật đúng là "gậy ông đập lưng ông" đáng đời. Mong rằng thế giới này có thật nhiều điều xuất phát từ trái tim chân thật... hơn là từ sự tính toán của bộ óc...
( 06/10/2006   xuân vui )
Điều đầu tiên mình cảm nhận được là anh chàng sinh viên này rầt thông minh có tư chất của người học luật.Nếu như những lý lẽ của anh ta dùng cho bài giảng về môn logic học thì đó là 1 bài giảng hay tuyệt.Nếu những hiểu biết của anh ta được đặt vào 1 vấn đề khác thì kết wả chắc chắn sẽ thành công mĩ mãn.Nhưng anh ta lại sử dụng lý lẽ sắc bén của mình vào chủ đề muôn thuở của loài người đó là Tình Yêu và hậu quả là anh ta phải nhận lấy một "lời cay đắng":"em đã hứa hôn rồi".Vì Tình yêu cần có sự tôn trọng đừng vì những mưu lợi cá nhân,ích kỷ tham lam chỉ nghỉ đến mình như anh chàng LS trên mà xúc phạm tình yêu để rồi nhận lấy kết cục đau thương
( 24/11/2006   LBQ )
Nói gì nhỉ? chỉ có 1 câu thôi mắc công đào ao thả cá rùi bị người ta phỏng tay trên, nói vậy thôi chứ kato nghĩ là câu chuyện trên chắc ko có thật đâu nhỉ? vì khi yêu thì người ta dễ dàng chấp nhận những khuyết điểm của người mình yêu, và khuyết điểm trên chẳng có vẻ gì là lớn lao cả, ko hiểu là anh đó muốn lấy cô ta hay là lấy những gì cô ta có, love ngưòi ta thì phải chấp nhận luôn cả những khuyết điểm của người ta chứ, trên đời ko có ai hoàn hảo hết, rút ra được 1 bài học nữa cầu hôn là phải liền tay chứ để lâu ngày người khác lượm mất
( 20/12/2006   kato )
Kết thúc thật bất ngờ. Anh chàng cú tưởng rằng cô gái chắc chắn sẽ là vợ của anh, điều đó chỉ tuỳ thuộc vào anh mà quên mất rằng nếu anh có yêu cô thì cũng không thể dám chắc là cô sẽ yêu anh. Đó là bài học cho những kẻ quá coi thường người khác hay chính anh đã không dự kiến được tất cả mọi điều sẽ sảy ra?
( 07/02/2007   V.anh )
Nếu ai đó nghĩ rằng cô bé không thông minh trước khi được chàng trai " huấn luyện" trong 5 buổi tối thi tôi tin chăc người ấy đã nhầm, tôi nghĩ cô ấy quá thông minh khi hành động như vậy.
( 23/03/2007   cobecatinh88vn )
Có thể nói anh chàng luật sư này rất hiểu về lôgic nhưng có một lôgic mà anh chàng này chưa thể hiểu được đó là lôgic của tình yêu "từ trái tim đến trái tim". Vì thế mà anh không bao giờ chiếm được trái tim của cô gái đó, có lẽ qua bài học về lôgic của tình yêu này, anh ta sẽ tìm được tình yêu đích thực của mình.
( 02/04/2007   Võ Đình Tâm )
Anh chàng này thật không hề biết tình yêu là gì nên mới dùng lí trí để chọn cho mình 1 người phụ nữ hoàn hảo. Tình yêu xuất phát từ trái tim, biết chấp nhận và yêu con người thật của người đó. Nhưng nghĩ lại bản thân mình, dường như bao lâu nay tôi đang đi tìm cho mình 1 người yêu lí tưởng mà không hay điều đó không bao giờ xảy ra. Kết cục cũng như anh chàng đó mà thôi!
( 09/04/2007   huongthao )
Theo mình nghĩ thì chưa hẳn cô gái này là ngu đần, nếu thật sự cô ấy đúng như lời anh luật sư thì chắc cô ấy fai là một người thông minh, hơn nữa là rất thông minh. Rất có thể cô ấy đã sớm nhận ra suy nghĩ của anh luật sư và đã tương kế tựu kế cho anh chàng một vố đau đến tận xương và một bài học để đời.
( 12/05/2007   halanbinh )
Hay quá!
( 01/06/2007   NGUYỄN ĐINH KHÁNH )
Thực ra anh chàng này chưa yêu. Anh ta chỉ muốn có một thứ đồ (hoặc một cái gì đó tương tự) có các tiêu chuẩn theo ý thích của mình. Và anh ta dùng cái gọi là tình yêu để đổi lấy. May mà cô gái này không lấy anh ta. Chắc là anh ta sẽ vẫn vậy cho tới khi có một mgười làm cho anh ta yêu (theo đúng nghĩa từ này).
( 16/06/2007   Vi huyen )
Bài viết rất hay, tuy chỉ là một câu chuyện không có thật nhưng chứa đựng trong đó những triết lý của tình yêu. Đôi khi trong tình yêu, mọi chuyện không như ta mong đợi có phải không các bạn.
( 05/07/2007   thengoc )
Đây là một câu truyện ngụ ngôn nói về lí trí và tình yêu .Tình yêu thường mù quáng nhưng Tình yêu đẹp thường chỉ là tình yêu mù quáng và khờ dại.Ta không thể dùng lí trí logic để xét tình yêu, nó sẽ giết chết đi vể đep của tình yêu, Tình yêu nó có lí trí riêng của con tim!
( 10/07/2007   dienhx )
Câu chuyện thật là thâm thuý mà lại hài hước và lôi cuốn - quá hay!
( 24/09/2007   kumo )
Chúng ta sinh ra không phải để yêu một con người hoàn hảo mà phải học cách để yêu một người không hoàn hảo một cách hoàn hảo.
( 27/09/2007   Vit_xink )
Một câu chuyện hay, rung cảm lòng người ^^.
( 21/10/2007   rinca )
Câu chuyện này thật mắc cười vì chàng trai thật sự là người ngốc chứ không phải cô gái, anh ta thật sự ko biết gì về tình yêu, anh ta chỉ muốn chiếm hữu cô gái vì cô đẹp, anh ta càng ngốc hơn khi muốn biến cô gái mà anh cho sẽ là vợ mình theo ý muốn của anh. Anh ko biết rằng tình yêu là cái cho đi trước rồi mới nhận về, chính vì cái tư hữu muốn chiếm cô gái muốn biến cô gái như ý mình nên cuối cùng anh đã nhận một kết quả dở khóc, dở cười.
( 24/10/2007   Ngân )
Tôi thích cách bố cục của chuyện! tui thấy nó rất"logic". Những điều chàng trai dạy, cô gái đều áp dụng khi chàng trai cầu hôn. Nó rất tự nhiên và không hề gượng ép.
( 24/10/2007   giotsuong )
Câu chuyện thật tuyệt. Rất logic và cũng rất đời thường.
( 06/11/2007   Scout )
Câu chuyện rất hay, phương thức anh tìm hiểu cô gái là đúng, nhưng động cơ là chưa đúng vì nó không xuất phát từ tình yêu mà là một sự toan tính. Chính sự toan tính đó đã làm cho anh trở thàn kẻ ngớ ngẩn khi tỏ tình với cô gái. Thật ra, cô gái rất thông minh, nhưng cô đã rất khôn khéo khi tỏ ra kém hơn chàng trai để qua đó nhận rõ được động cơ của người muốn đến với mình. Câu chuyện sẽ trở nên sâu sắc hơn nếu cô gái trả lời từ chối chàng trai một cách tế nhị hơn, vì nếu không đến được với nhau thì sẽ là bạn của nhau, để người ta sẽ nhận ra sự sai lầm của mình và tôn trọng nhau hơn.
( 21/11/2007   Hoan T )
Câu chuyện quá hay, nhưng hãy nhớ rõ điều này: một nữa không hoàn hảo cộng với nữa không hoàn hảo mới thành một hoàn hảo. Chàng trai đã dạy cô gái ngụy biện và anh phải trả giá về điều đó.
( 24/12/2007   bi mat )
Thật đáng thương cho anh chàng này, vì muốn tạo cho mình một ngưởi yêu hợp với cái 'logic' của anh ta, anh đã cố gắng hết nhưng cuối cùng thì chuyện tình của anh như 'chuyện tình cái ao cá'. Vì vậy, đừng 'check' người yêu bằng kiến thức.
( 17/01/2008   Thanh Thuý )
Điều đầu tiên tôi muốn bình luận là: câu chuyện thực sự rất bổ ích cho những người đã yêu và sắp yêu. Câu chuyện giúp mỗi người nhìn lại về tình yêu của mình đang có xem có bị rơi vào tình trạng như chàng trai kia ko. Điều mình rút ra được từ câu chuyện này đó là nên sống với con người thật của người mình yêu, ko nên quá cố gắng để thay đổi người đó, vì con người khi sinh ra tạo hóa vốn đã ban cho một tính cách & một ưu điểm riêng, ko ai giống ai cả. Do đó, ko thể dùng "khái quát hóa vội vã" vài lần gặp mặt cô gái, thấy cô ít hiểu biết, suy luận mà đã vội kết luận là cô không thông minh. Tuy nhiên, Anh ta chỉ ko may là chưa nhận thức được tình yêu đích thực là gì trước khi gặp cô gái. anh ta làm những bài test như vậy cũng chỉ vì hoàn cảnh xô đẩy xuất phát từ quan sát thực tế "Những luật sư ăn nên làm ra mà tôi đã quan sát, hầu như không trừ một ai, đều có vợ là những phụ nữ đẹp, duyên dáng, thông minh", mà theo tôi phạm vào lối ngụy biện "khái quát hóa vội vã" vì đâu thể chỉ với quan sát như vậy mà có thể vội vã khẳng định tất cả luật sư danh tiếng đều có vợ "xinh đẹp" và "thông minh". Đúc kết lại là trong tình yêu chúng ta nên xuất phát từ sự rung động của "trái tim" ko nên sử dụng "lý trí" để mong có một tình yêu đẹp và bền vững.
( 29/07/2008   quà_tặng_diệu_kỳ )
Người đàn ông này quá tính toán, anh ta không hề biết yêu la như thế nào, anh ta chỉ biết nghĩ đến bản thân anh ta mà thôi, nếu anh ta mà cưới cô gái đó, chắc chắn có 1 ngày anh ta sẽ chán dến tận cổ quá! Đây là bài học cho những chàng trai thành đạt,..., à không chỉ những chàng trai thành đạt thôi đâu, dành cho những ai muốn có được 1 tình yêu với vẻ ngoài hào nhoáng, hãy tìm cho mình 1 tình yêu thật sự.
( 04/08/2008   Cleopat13 )
Trong tình yêu không có lý lẽ nào ngụy biện nổi, chỉ có 1 lí do có lí là anh yêu em và em yêu anh.
( 11/08/2008   Ha An Huong )
Tình yêu là gì? sao tôi cứ mãi đi tìm, tìm gì trong khi mà vật cần tìm lại không có hiện hữu rõ ràng. Đôi lúc cứ nghĩ như một bộ phim là người con gái đó đang lừa dối tôi, đôi lúc lại nghĩ đang thử thách vì những gì cô ấy trải qua rất phức tạp, và ngày ngày cứ cười đùa vui và đêm đêm lại về mạng theo cả nỗi buồn...?
( 24/09/2008   kute_kid )
Đọc xong câu chuyện, tôi buồn cười cho chàng trai, tự mình đem dây buộc mình.
( 17/10/2008   tịnhlinh )
Tình yêu cũng giống như thủy tinh. Đẹp nhưng dễ vỡ
( 28/10/2008   Huyền )
Mong rằng ko ai như người đàn ông trên quá hy vọng về một sự thông minh...ko cần thiết. Con người có nhiều thứ để làm hơn thay vì tìm tình yêu theo cách này!
( 29/10/2008   becauvong )
Mọi người à, mỗi người có một cách yêu, có lẽ đó là một cách yêu. Đúng không?
( 24/01/2009   103 )
Hay quá! tưởng rằng mọi cố gắng của chàng trai sẽ được đền đáp xứng đáng, vậy mà...cô gái lại yêu người khác. Nhưng chàng trai rõ ràng là có mục đích trước khi quyết định yêu cô gái. Theo mình, tình yêu phải là cái gì đó đến 1 cách tự nhiên, không tính toán!
( 21/02/2009   Ngalh )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Ông chồng và con vịt
Có nên làm bác sỹ không con ? - Aziz Nesin
Thiên đường và địa ngục - Lưu Dĩ Sướng
Chiếc gương kỳ diệu - Aziz Nesin
Hâm lại chất lãng mạn - A.Bucvan
Cái kính - Aziz Nesin
Vì sao tôi không trở thành nhà văn
Tôi không ngờ em lại như vậy... - Aziz Nesin
Có làm thì mới có ăn... - Aziz Nesin
Kiến trúc sư... đã xây nên Châu Mỹ - Aziz Nesin
Hãy quên tất cả những gì các em đã học - Aziz Nesin
Những điều trớ trêu của kỹ thuật - Aziz Nesin
Chuyện rắn - Patric O' Neil
Bữa ăn trưa - Somerset Maugham
Nghệ thuật bậc thầy - Nguyễn Nhật Ánh

Truyện được ưa thích
Thư viết cho... một con nhóc
Con rối muốn làm người
Hủ tiếu và cuộc đời
Tôi yêu
Cây, Lá và Gió
Phải lòng em
Lòng ái quốc
Cái nút áo
Chuyện đời thường
Câu chuyện bát mì

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web