Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Bây giờ anh vui lòng chưa

Hồi thứ nhất

Anh: Xin chào cô. Tôi có thể vào được chứ?

Chị : Xin chào. Cứ vào đi. Can đảm lên chứ chàng trai trẻ!

Anh: Tôi mang bộ quần áo đến để...

Chị: Để làm cho nó trẻ ra chứ gì?

Anh: Vâng, vâng... chị hiểu cho.

Chị: Bao giờ tôi cũng hiểu từ nửa câu của khách hàng. Vết đen thì ngay đến mặt trời cũng đôi khi có vết. Nhưng chúng ta vẫn sống được yên ổn tuy không làm mất những vết đen đó. Còn khi quần áo bị vết bẩn thì...

Anh: Thì sẽ làm cho người ta buồn bực biết bao.

Chị: Ở con người, mọi thứ phải tuyệt đẹp.

Anh: Đúng vậy, cả quần áo, dáng người và nét mặt... Như người ta đang đang đứng trước mặt tôi vậy.

Chị: Thôi, anh đưa bộ quần áo đây tôi xem (cười hể hả). Chỉ bẩn một chút thôi. Tôi sẽ tự tay giặt lấy.

Anh: Thế thì cảm ơn chị quá.

Chị: Có gì đâu chàng trai ơi, sau một tuần lễ nữa bộ quần áo này sẽ sạch sẽ và đẹp như anh vậy. Anh phải trả hai rúp ba mươi cô-pếch. Biên lai đây. Nhưng anh đừng đánh mất nhé!

Anh: Mất thế nào được. Tôi sẽ giữ nó ở chỗ trái tim này.

Chị: Rất hân hạnh được làm quen. Xin chào chàng trai trẻ.

***


Hồi thứ hai

Anh: Chào chị! Tôi đã đến, chắc chị còn nhớ chứ?

Chị: Không dám (giọng khô khan). Anh hỏi gì?

Anh: Đây là tờ hóa đơn. Tôi đã mang ở trái tim mình cả tuần lễ.

Chị: Chắc túi quần anh bị rách chứ gì?

Anh: Không, nhưng tôi... tôi...

Chị: Thôi được, đấy là chuyện riêng của anh. Anh muốn cất đâu thì cất mặc anh. Tôi chỉ quan tâm đến việc anh lấy cái gì?

Anh: Bộ quần áo, có vết bẩn nhẹ.

Chị: Tẩy giặt chưa xong, một tuần nữa trở lại!

***


Hồi thứ ba

Anh: Hóa đơn của tôi đây.

Chị: Cái anh này, sao lại chìa ngay giấy vào trước mũi người ta. Thật bất lịch sự. Anh cần gì?

Anh: Tôi đến lấy bộ quần áo.

Chị: Quần áo người ta đã đưa từ xưởng giặt đến đâu!

Anh: Nhưng đã quá hạn một tuần lễ rồi còn gì...

Chị: Anh đứng tránh cái cửa ra một tý. Không có anh người ta cũng đủ ngạt thở rồi.

Anh: Thế bao giờ thì được lấy?

Chị: Bao giờ tẩy giặt xong người ta khắc trả. Có thế mà cũng phải thắc mắc. Thiên hạ ngày nay thật là kỳ quặc!

***


Hồi thứ tư

(Sau hai tuần lễ nữa)

Anh: Tôi lại đến. Lần này chắc...

Chị: Tôi trông thấy rồi, có phải ai cũng mù đâu! Anh hình như không còn việc gì nữa ngoài việc đến khủng bố tinh thần chúng tôi.

Anh: Trời! Nhưng đã một tháng qua rồi còn gì...

Chị: Thôi, không phải nhiều lời. Kìa, anh hãy mang quần áo của anh về.

Anh: Nhưng... Đấy đâu có phải là bộ quần áo của tôi. Bộ quần áo của tôi màu xám cơ mà. Còn bộ này lại màu tím.

Chị: Xám hay tím thì khác gì nhau. Sau một quy trình công nghệ, màu sắc có thể bị thay đổi chút ít.

Anh: Hơn nữa ở đây lại có một chỗ rách.

Chị: Rách thì sao? Anh định bắt tôi vá cho anh nữa chắc?

Anh: Nhưng không phải tôi làm rách. Hơn nữa bộ quần áo này không phải kích thước tôi mặc vừa.

Chị: Lạ thật, khách hàng đâu mà chậm hiểu thế? Anh phải biết, sau khi giặt thì quần áo bao giờ cũng co lại chứ.

Anh: Ô, kia rồi! (mừng rỡ chỉ tay). Chị hãy xem trong góc phòng dưới đất kia kìa. Bộ quần áo ấy mới đúng là của tôi đấy. Cái quần nằm chỗ kia, còn cái áo chỗ kia. Chị làm ơn đưa hộ tôi!

Chị: Đây có phải không?

Anh: Tất nhiên, đúng rồi (mừng rỡ). Cảm ơn, cảm ơn! Tôi xin lỗi vì đã làm phiền chị mấy lần.

Chị: (nhún vai) Không dám! Bây giờ anh vui lòng chưa?

Anh: Còn phải nói!

Chị: Nếu vậy thì anh hãy viết vài lời cảm ơn vào quyển sổ góp ý này. Làm "vừa lòng khách đến, vui lòng khách đi" bao giờ cũng là mục tiêu phấn đấu của chúng tôi.

Anh: Tôi sẽ viết ngay. Còn gì vui hơn khi lại được thấy bộ quần áo của mình. Đúng bộ quần áo của mình. (Viết lời cảm ơn và khen ngợi xong, anh thanh niên sung sướng ôm bộ quần áo ra về).

Chị: Thật là một khách hàng lạ lùng! Thế mà tôi đã quên không đưa bộ quần áo của anh ta đi giặt ngay từ hôm ấy...


Chuyện cười Ba Lan

Bạn đọc bình luận:
Cốt truyện đơn giản nhưng lời lẽ thâm cay. Con người ta đôi khi bỏ đi những gì vẫn còn gần gũi với mình để mong có đuợc một cái mới hơn, sau khi biết rằng không dễ để có cái tốt đẹp hơn đến với mình từ xã hội phức tạp này,họ lại mừng rỡ chào đón những điều mà họ đã cố gạt bỏ đi cho dù đến lúc đó nó còn tệ hơn trứoc. Con ngừoi sống trong xã hội này cần phải nhìn rõ đâu là thứ mình cần. Câu chuyệnthật hay!
( 04/10/2006   nga_3k )
Tên này vui sướng như nhân vật quy. Còn thực tại nó giống như nền hành chính nước ta. Người dân vừa phải bỏ tiền đóng thuế để hưởng các quyền lợi chính đáng vậy mà luôn luôn nhận được thái độ như cô nhân viên này. RẤt giống trường hợp trên, anh ta may mắn vì lấy lại đúng quần áo.
( 14/12/2007   sachuyenhoi )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Không phải ai cũng có hạnh phúc
Mảnh giấy gửi cô thư ký
Đi với ma mặc áo giấy
Thư gửi bạn
Mình làm chủ mình...
Diễn văn trong lễ khánh thành - Aziz Nesin
Phải ho lao mới được - Aziz Nesin
Chuyện vợ chồng - Aziz Nesin
Quê ta vạn tuế - Aziz Nesin
Không thể thành người - Aziz Nesin
Cơn ác mộng - Aziz Nesin
Giá không có ruồi ! - Aziz Nesin
Xin mời bác cứ đến chơi... - Aziz Nesin
Nhỏ và đẹp - Aziz Nesin
Hội cứu vớt gia đình - Aziz Nesin

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web