Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Lên giá đến nơi rồi
Aziz Nesin

Khách khứa đến chơi nhà tôi. Giữa chừng câu chuyện có người hỏi:

- Nhà bác có đường không?

- Tất nhiên. Hôm qua vừa mua một cân.

Ông khách mỉm cười:

- Bác điên à? Mua mấy bao đường mà cất đi. Đường sắp hết rồi.

Không phải mấy cân mà là mấy bao mới sợ chứ!

Một người quen tôi lại đến bảo:

- Bác đã mua dầu chưa?

- Cũng còn một ít.

- Dầu hỏa rồi sẽ không bán nữa đâu, mua lấy mươi mười lăm can mà cất đi...

Không phải mươi mười lăm lít, mà mươi mười lăm can mới sợ chứ!

Một ông bạn đến bảo:

- Bác có trà không?

- Có chứ, mới mua một gói.

- Trời ơi, bác vẫn còn tỉnh táo đấy chứ? Bác phải mua ngay bốn năm chục gói, chỉ tuần sau là đốt đuốc ban ngày cũng không tìm thấy ở đâu bán.

Một ông khác khuyên:

- Đậu trắng, bác biết không, chạy đi mà mua lấy năm mười bao. Sắp đắt đến nơi rồi.

Không phải năm mười cân mà năm mười bao mới sợ chứ.

Ông hàng xóm sang hỏi:

- Bác còn xà phòng không?

- Cũng còn mấy bánh!

- Thế bác không biết chuyện gì à? Ai cũng chạy đi mua xà phòng cả.

Lại một người hàng xóm khác đe:

- Bác đừng nói với ai nhé. Dầu ô liu lên giá đến nơi rồi. Bác đi mua lấy vài can kẻo muộn.

Nếu nghe lời kẻ quen thuộc thì nhà tôi phải thành kho thực phẩm, còn tôi thì thuê khách sạn mà trú.

"Bác phải tìm nơi tích trữ...", "Không phải một vài cân, mà là mấy bao mấy thùng, mấy bịch".

Sáng danh Đức Ala, tôi làm gì có tiền! Tôi chỉ chạy được một cân dầu ôliu, ba bánh xà phòng, một gói trà, một cân đường thôi. Nhưng khi có ba người đến hỏi:

- Bác có đường không?

- Úi chà chà! Đầy cả gầm giường!...

- Thế dầu hỏa?

- Một trăm thùng chẵn, - tôi bịt ngay miệng ông ta lại.

- Còn trà?

- Thừa thãi - tôi đáp đầy chán ngán - tôi đã mua năm trăm gói để dành.

... Suốt mấy ngày liền, tôi ngồi trên chiếc xe buýt chạy tuyến đường từ nhà tôi ở phố Erenquê đến phố Cađưcây. Ngày hôm qua tôi bèn đi liền tù tì đến tận chuyến cuối...

- Xin lỗi bác - người bán vé hỏi - chúng tôi đi đã tám chuyến, sao bác còn ngồi. Vậy bác định đi đâu thế?

- Tôi phải ngồi đến tận chuyến cuối mới thôi.

- Sao lại thế?

- Anh đừng nói với ai nhé. Giá vé xe buýt cũng lên đến nơi rồi. Hôm nay còn rẻ, tôi phải cố đi cho nó đã.

Bạn đọc bình luận:
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Thư gởi ông Trời - Gregorio López Y Fuentes
Tên Hămđi biệt hiệu Con voi đã bị bắt như thế nào? - Aziz Nesin
Đôi găng - Mariusz Kwiatkowski
Nụ hôn và ly dị - L. Palashti (Hunggari)
Ngày tình yêu - Vladimir Belobrov và Oleg Popov
Vụ lộn xộn trong quán rượu - Aziz Nesin
Rất tiếc là không xong rồi - Aziz Nesin
Phụ tùng thời đại văn minh - Aziz Nesin
Người phụ nữ xã hội - Aziz Nesin
Hội nghị phụ huynh - Aziz Nesin
Hội nghị các nhà giải phẫu - Aziz Nesin
Đừng quên mua dây thun cho quần đùi nhé! - Aziz Nesin
Nhu nhược - A.P.Sêkhốp (Nga)
Một trận cười - Lăng Khả Tân (Trung Quốc)
Bao giờ thì cưới - Hồng Ngọc

Bạn
Cổ tích cánh diều
A Friend... định nghĩa qua 24 chữ cái...
Nói về BẠN...
Cổ tích về sự chia xa
Chú bé và con sò nhỏ
Vườn hoa
Bạn thân
Penfriend
Bạn có bao nhiêu người bạn?
Sắc màu của tình bạn
Người bạn qua điện thoại
5 cách giữ gìn tình bạn đẹp
Tình bạn

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web