Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Lá thư từ thiên đường

Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra. Sally hỏi vị bác sĩ "Con trai của tôi thế nào rồi... Thằng bé sẽ ổn chứ... Tôi có thể nhìn nó ngay bây giờ không!..." Vị bác sĩ trả lời từ tốn

"Tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi đã làm hết sức mình có thể!"

Sally tự hỏi với lòng mình "Tại sao những đứa trẻ có thể chịu được căn bệnh ung thư, Chúa hầu như không ngó ngàng đến chúng sao. Chúa, người ở đâu trong khi con trai con lúc này cần một đặc ân của người!"

Vị bác sĩ trả lời bên cạnh Sally "Ít phút nữa sẽ có ý tá đưa chị vào thăm cháu bé, trước khi chúng tôi chuyển cháu đi."

Sally muốn nói với người y tá rằng cô muốn ngay lúc này được gặp mặt con trai bé bỏng của cô để nói lời tạm biệt cậu bé, trước khi không còn dịp nào để có thể nhìn thấy cậu bé nữa.

Sally đưa nhanh những ngón tay của mình lên mái tóc còn bối rối. "Bà đã chuẩn bị mang bao trùm tóc chưa..." người y tá nói. Sally nhanh chóng nhận bao trùm tóc dành cho người thăm bệnh lên đầu, vừa trùm tóc xong Sally khẽ nói "Jimmy đã từng có ý nghĩ sẽ hiến thân xác của mình cho trường đại học y. Thằng bé bảo rằng như thế sẽ có lúc giúp được cho một ai đó, và đó là điều thằng bé muốn. Câu trả lời đầu tiên của tôi là không thể, nhưng Jimmy nói với tôi rằng "Mẹ à, con muốn mình trở nên có ích ngay cả khi con không còn sống nữa, có thể điều đó sẽ giúp được cho một cậu bé cô bé nào giống như con để bạn ấy có thêm thời gian sống với gia đình của bạn ấy!"

Sally bảo rằng "Jimmy của tôi là một cậu bé có trái tim bằng vàng, thằng bé luôn luôn nghĩ đến người khác, luôn muốn giúp đỡ những mọi người bằng một cách nào đó khi thằng bé có thể"

Sally từ từ bước chậm rãi đến phòng bệnh nhi lần cuối sau khi cô đã từng túc trực tại nơi này hơn 6 tháng ròng. Cô ngồi lên chiếc giường bệnh của Jimmy và thu dọn những món đồ chơi của Jimmy cho vào túi. Cô lẳng lặng xách chiếc túi nhỏ cho vào băng ghế của chiếc xe và từ từ lăn bánh. Bệnh viện lùi dần về phía xa như thể cô càng chạy xa bệnh viện chỉ còn như một cái chấm nhỏ nhoi. Sally không hề quay đầu lại nhìn, cô sợ mình lại trở đầu xe và chạy đến Jimmy một lần nữa.

Sally lái xe về nhà một cách khó nhọc và hầu như càng khó hơn khi bước chân vào nhà. Một cảm giác trống rỗng khiến cho Sally buốt tim. Cô mang chiếc túi đựng đồ chơi từ bệnh viện của Jimmy về phòng, và để mọi thứ bày biện đúng như khi Jimmy vẫn còn ở nhà, chiếc xe đồ chơi cứu hỏa được để góc kệ sách. Rồi Sally ngồi xụp xuống bên chiếc giường của Jimmy, cô ôm ghì chiếc
gối của Jimmy vào lòng và nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi.

Sally tỉnh giấc vào khoảng nửa đêm và nằm dài trên giường bỗng một lá thư rơi ra từ chiếc gối. Cô nhặt nó lên và đọc

"Mẹ ơi!

Con biết rồi mẹ sẽ rất nhớ con, nhưng mẹ đừng bao giờ nghĩ rằng con sẽ quên mẹ hoặc con không còn yêu mẹ nữa, bởi vì dù con không còn ở cạnh mẹ để nói con yêu mẹ rất nhiều.

Con luôn nghĩ đến mẹ mỗi ngày và con luôn muốn yêu mẹ mỗi ngày mỗi nhiều hơn. Một ngày nào đó mẹ với con sẽ được gặp lại nhau. Mẹ à, nếu mẹ muốn những đứa trẻ giống con không thấy cô đơn và buồn chán, mẹ hãy cho các bạn ấy phòng của con, cho các bạn ấy những món
đồ chơi con đã từng chơi. Hoặc nếu như mẹ mang các món đồ chơi của con cho một bé gái nào đấy, bạn ấy sẽ không thể nào chơi những món đồ chơi của bọn con trai chúng con, lúc ấy mẹ nên mua cho bạn ấy một con búp bê hay món đồ chơi mà bạn ấy thích.

Mẹ đừng buồn khi nghĩ về con mẹ nhé, nơi này thực sự rất tuyệt. Ông và bà sẽ gặp con sớm thôi nếu con đã có mặt ở đây và chạy vòng quanh nhìn ngắm mọi nơi, nhưng hẳn là sẽ không lâu nữa đâu. Các thiên thần rất thân thiện và con rất thích nhìn họ bay lơ lửng trên cao.

Con mãi yêu mẹ

Jimmy của mẹ."

Khi bạn mất đi một ai đó và bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất.

Vào một lúc nào đó bạn sẽ có thể lại yêu ai đấy theo cách mà bạn đã yêu người đấy, nhưng vĩnh viễn sẽ không có ai có thể yêu người ấy như bạn đã yêu.

Hạnh Nguyễn phỏng dịch

Bạn đọc bình luận:
Tại sao khi có ai đó quan tâm, giúp đỡ và hiểu mình thì mình lại k0 để ý. Đến lúc mất đi thì nhận ra có một thứ gì đó rất quan trọng đã mất đi, k0 thể chấp nhận. Hãy trân trọng những gì đang có!!!
( 18/03/2009   bi )
Khi tôi mất đi một người mà tôi rất mực yêu thương, tôi có cảm giác hụt hẫng, mất mát, đau khổ...chìm đắm trong những suy nghĩ, giá mà...giá như có thể hoán đổi vị trí. cũng vì muốn gặp lại người mà tôi rất mực kính trọng và yêu thương, tôi hết sợ ma( trước, toi sợ ma đến mức không dám ngồi học một mình). Sự ra đi đột ngột khiến tôi hốt hoảng và từ đó tôi nhìn mọi người với ánh mắt yêu thương hơn, nói được những lời tình cảm từ trái tim tôi, tôi bớt ích kỷ và ôn hoà hơn...Người ở lại rất đau khổ, nhưng biết đâu đó ở nơi rất xa, ngưởi ra đi còn đau khổ hơn khi nhìn thấy ngưởi ở laị đau khổ???Không thể lấý lại được quá khứ, nhưng sống thật tốt vì những người đã ra đi và những người yêu thương ở hiện tại là tâm niệm của tôi, khi không bao giờ còn nhìn, nghe, nói chuyện... với dì của mình. câu chuyện khiến tôi nhớ dì...
( 18/03/2009   nghenho29 )
Khi đọc tôi thấy tim mình đau nhói, tôi nhớ lại việc trước đây. Nó đã từng
xảy ra với gia đình tôi, với em gái của tôi. Dù rất nghị lực nhưng em tôi cũng không qua khỏi, cô bé đã viết nhật kí " Tôi không biết mình bị bệnh gì, dù rất đau mỗi lần dùng thuốc, tóc tôi đã rụng hết rồi. Tôi phải cố gắng chịu đau không dám khóc vì tôi thương bố mẹ lắm. Mỗi lần nhìn thấy mẹ quay mặt đi để lau nước mắt tôi lại càng thương mẹ hơn, tôi phải cố gắng vượt qua căn bệnh này." Hãy biết quí trọng cuộc sống bên cạnh những người thân yêu của mình bạn nhé!
( 19/03/2009   henrihenri91 )
Cảm ơn các bạn, tình yêu ko bao giờ cạn. Chỉ có điều sống thế nào để thấy được tình yêu.
( 21/03/2009   jenny )
Rồi chúng ta sẽ gặp lại người đã ra đi, nhưng trước hết, hãy yêu người ở hiện tại.
( 22/03/2009   thủy trâm )
Hãy cố gắng gìn giữ những gì bạn đang có. Đừng để quá khứ trôi qua mà hối tiếc.
( 23/03/2009   Nguyễn Tư )
Những ai từng phải chia tay với người mà mình thương yêu thì sẽ thấm thía thật nhiều những nỗi nhớ.
Trong tôi cũng luôn tồn tại hai chữ" Giá như "...
Cảm ơn tác giả có bài dịch đồng tâm trạng.
( 24/03/2009   chinam )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Tha thứ mãi mãi
Tình Thương, Giàu Sang và Thành Đạt
Đường hầm xuyên qua trái đất
Cuốn sách và giỏ đựng than
Bức Tranh
Một câu chuyện về lòng kiên trì
Đừng bao giờ quên
Chiếc Vòng
Đóa hoa khát vọng - Kahlil Gibran
Viết đời mình
Mary Lou
Không thể nhìn từ một phía.
Tuỳ tưởng - Tam Mao
Đấu tranh
Nến

Bạn
Cổ tích cánh diều
A Friend... định nghĩa qua 24 chữ cái...
Nói về BẠN...
Cổ tích về sự chia xa
Chú bé và con sò nhỏ
Vườn hoa
Bạn thân
Penfriend
Bạn có bao nhiêu người bạn?
Sắc màu của tình bạn
Người bạn qua điện thoại
5 cách giữ gìn tình bạn đẹp
Tình bạn

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web