Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Một câu chuyện về lòng kiên trì

Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines. Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm _ đó là một công việc mà tôi đã làm suốt 30 năm qua. Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng "cần nâng đỡ" mặc dù tôi đã từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những học sinh mà tôi gọi là "trơ nhạc". Một trong những học sinh đó là Robby.

Robby đã 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. Vì vậy tôi đã nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ. Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của mình đều phải học. Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố động viên cậu. Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói: "Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn". Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào. Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.

Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi vì cậu không hề có chút năng khiếu nào, có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế! Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của mình các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không. Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập. "Cô Hondorf… cô cho em diễn một lần thôi…", cậu nài nỉ. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó. Có thể là cậu đã tha thiết quá, hoặc là một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.

Đêm biểu diễn đã đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi bố trí cho Robby ở cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đã trình diễn. Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể "chữa cháy" cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục "hạ màn" của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã luyện tập nhuần nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. A? quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ.

"Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ? Tôi nghĩ "Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ? "

Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì tiếp theo đó. Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đã chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng… thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart. Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay. Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc: "Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó? ". Robby giải thích qua chiếc micro "Thưa cô Hondorf… cô có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm? Thực ra, mẹ em đã bị ung thư và qua đời sáng nay. Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt".

Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng. Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby. Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ", nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại tòa nhà Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 nơi cậu đang biểu diễn.

Nhị Tường dịch
Nguồn Reader’s Digest

Bạn đọc bình luận:
Tôi đã chảy nước mắt đấy các bạn ạ. Tôi xúc động, tôi khâm phục và tôi thương cho Robby. Cậu ấy thật bất hạnh.
( 26/11/2008   hồ thanh kỳ trung )
Thật đẹp biết bao khi nghe câu chuyện buồn này các bạn nhỉ, tôi rất vui khi đọc hết câu chuyện buồn này. Mong sao sẽ không có những mảnh đời bất hạnh như thế nữa!
( 27/11/2008   nguyen nhat linh )
Robby ơi cậu đã có thêm 1 người học trò rồi đấy , cảm ơn cậu nhé
( 01/12/2008   2 cây kem )
Bài này cảm động thật đó.Ước gì tôi cũng có nghị lực như vậy...
( 02/12/2008   Xuân Nhật )
Đàn bằng cả trái tim, Robby còn sống mãi trong trái tim của tất cả mọi người.
( 04/12/2008   thepromise )
Tôi thực sự rất xúc động khi đọc xong câu chuyện này và khâm phục
lòng kiên trì của cậu bé Robby. Câu chuyện đã cho chúng ta những bài
học thật quý giá về ý nghĩa của cuộc sống, lòng kiên trì, tình yêu nghề.
Nó thực sự làm tôi thức tỉnh bởi xưa nay mình làm việc gì cũng nữa vời.
Mỗi chúng ta khi làm bất cứ một việc gì cũng phải cố gắng đến cùng nhé,
bởi thành công chỉ đến với những ai trừ đến phút cuối cùng.
( 04/12/2008   MEO U )
Câu chuyện kết thúc thật buồn nhưng lại thật có ý nghĩa, câu chuyện đã cho tôi thấy mình cần cố gắng như chính nhân vật trong câu chuyện này. Hãy cho người khác 1 cơ hội khi có thể biết đâu cũng có lúc chính mình là người cần cơ hội đó.
( 06/12/2008   thanh mai )
Robby, có lẽ mẹ cậu đã nghe được cậu đàn rồi đấy,:) cám ơn đã nhắc nhở tôi
( 10/12/2008   FLYNDANCE )
Tôi đã rơi lệ, tôi đang sống một cách vô chừng, lòng kiên trì của tôi so với Rubby chỉ là hạt cát giữa sa mạc.
( 11/12/2008   Ngyên hữu trí )
Lòng kiên trì, niềm tin và sự yêu thương - có được những tố chất đó, bạn sẽ làm nên tất cả.
( 13/12/2008   atva )
Sao kết thúc lại là cái chết của robby nhi? sao những đứa trẻ bất hạnh trên cuộc đời luôn phải chịu hết những cay đắng này đến cay đắng khác là sao? đôi khi mình thấy cuộc đời thật là bất công với họ. Tuy cuộc đời bất công vậy nhưng họ vẫn ko chịu từ bỏ cuộc sống, họ vẫn sống vì mọi người vì những người thân yêu của họ. Qua câu chuyện của robby chúng ta cũng rút ra được bài học cho riêng mình "sống không chỉ cho riêng mình mà còn sống vì mọi người xung quanh".
Cuộc đời đâu chỉ có những niềm vui phải không các bạn, khi gặp phải những nỗi buồn, nỗi tuyệt vọng thì các bạn cũng đừng buồn nhé bởi vì bên các bạn luôn có những người bạn như tôi đây quan tâm đến các bạn. Hãy tự tin lên nào, mỉm cười các bạn nhé!@_@
( 13/12/2008   minh hang )
Robby đã làm được điều kì diệu đó bằng niềm tin và sự kiên trì. còn chúng ta thì sao????
( 16/12/2008   THÀNH ĐỨC )
Câu chuyện thật buồn nhưng đã để lại trong lòng mỗi người một bài học quí giá.
( 17/12/2008   Thanh Van )
Mình thật sự xúc động và khâm phục trước khả năng phi thường của Robby. Mình nghĩ, chỉ cần chúng ta kiên trì thì có thể gặt hái được thành công dù việc đó có khó khăn thế nào đi nữa. "Kiên nhẫn là cìa khóa, mở cánh cử đi đến thành công"!
( 18/12/2008   NHUNG )
Tôi đã rơi lệ, cảm ơn Robby!
( 18/12/2008   Nguyen Thi Thu )
Cảm động quá, Robby đã dạy cho tôi bài học về lòng kiên trì!
( 18/12/2008   Heomoi )
Đọc xong bài viết này tôi có một niềm tin là tất cả chúng ta đều có thể tạo ra những kỳ tích. Tại sao không chứ?
( 18/12/2008   Hoàng Vân Long )
Tôi đã tưởng rằng mình cũng đã ở đó khi Robby chơi đàn, đối với tôi đây chưa hẳn là kết thúc mà nó chỉ là sự khởi đầu cho những Robby khác. Ở một khía cạnh nào đó, Robby vẫn đang sống, ít nhất là trong chúng ta.
( 19/12/2008   havi )
Tôi luôn là người thiếu kiên nhẫn, khi gặp khó khăn tôi thường lùi bước, đọc bài này xong tôi nghĩ mình phải có những suy nghĩ khác, phải sỗng có niềm tin, hy vọng và lòng kiên trì.
( 26/12/2008   anna )
Câu chuyện này có ý nghĩa vì lòng kiên trì của Robby đã làm nên kỳ tích, sự bao dung của người thầy và tình cảm ấm áp của người mẹ đã chắp cánh cho Robby. "Sống trên đời người cần có một tấm lòng" dù rằng chỉ để "gió cuốn đi".
( 30/12/2008   NgọcHà )
Robby ah! cậu thật tuyệt, cám ơn cậu đã dạy cho mình bài học về lòng nhẫn nại mà lâu nay mình đã đánh mất.
( 30/12/2008   thanh van )
Bài viết rất hay, rất cảm động, tôi đã hiểu ra được rất nhiều điều, tôi cũng sẽ cố gắng, vì tôi nổi tiếng là người không kiên trì.
( 15/01/2009   Le Thai )
Thật là một câu chuyện có ý nghĩa.
( 18/01/2009   Cuong )
Câu chuyện làm cho mình xúc động quá, Robby thật tuyệt vơì, mình cám ơn Robby nhiêù nhé, thương Roddy qúa
( 03/02/2009   Tran Thi Tam )
Một câu chuyện thật cảm động và đầy ý nghĩa, các bạn nhỉ. Cám ơn Robby về bài học chan chứa tình yêu và lòng kiên định của cậu để lại cho nhân thế.
( 05/02/2009   cun con )
Quả thật trên đời này không ai có thể nói rằng thành công mà không có những thất bại nhất định, và thành công chỉ dành cho những ngừoi biết nếm trải thất bại. Có thể bạn không cao nhưng người khác phải nguớc nhìn, con đường thành công chỉ dành cho người biết cố gắng và đôi lúc là liều.
( 06/02/2009   võ thanh cang )
Quả thật còn nhiều điều mình phải học, tôi chỉ mãi là cậu bé ngỗ ngược nếu như tôi không đọc được những dòng này cám ơn tác giả cho tôi thấy mình phải nỗ lực thế nào.
( 11/02/2009   hoang )
Robby này, cuộc đời cậu chính là một bản nhạc đẹp nhất về ý chí nghị lực và long kiên trì rồi. Càm ơn cậu vì đã giúp cho tất cả mọi người, những ai đã từng đọc, lắng nghe câu chuyện đầy cảm động này có cơ hội nhìn lại bản thân và rút ra bài học cho riêng mình.
( 12/02/2009   Trần Tuấn )
Một câu chuyện hay, cảm động quá! Mình rất cảm phục tính cách cậu Robby, chúc tất cả chúng ta có một phần lòng kiên nhẫn như cậu ấy!
( 14/02/2009   nguyennghiem )
Cảm ơn robby, cảm ơn vì bạn đã cho tôi bài học về sư kiên trì. Robby thật tuyệt vời phải không các bạn..? và tôi mong rằng mỗi chúng ta cũng làm được như thế.
( 15/02/2009   haycuutoby_thienthan )
Thật đáng cho người khác phải khâm phục.
( 15/02/2009   những kẽ cô dơn )
Đọc xong mắt cứ cay cay. ~^^~
Một tấm gương :x
( 17/03/2009   Vincente )
Mặc dù tôi là một người đàn ông nhưng tôi đã khóc khi đọc câu chuyện này. Phải ! Tôi quá cảm động và thực sự, Robby đã tiếp cho tôi rất nhiều sự tự tin và niềm hạnh phúc. Nó càng ý nghĩa hơn trong cuộc sống hối hả hiện nay, nơi con người ta bị cuốn đi, lo toan kiếm tiền, nơi mà con người không biết mình là ai và không còn nhiều thời gian nghĩ về "hạnh phúc đích thực" của mình nữa. Họ làm mọi thứ vì dư luận, vì tác động của môi trường, những người xung quanh, vì muốn thể hiện mình, vì những điều người khác cho là to lớn....nhưng ít người dừng lại và đặt câu hỏi " Điều gì làm mình thực sự hạnh phúc trong cuộc sống này ? " Robby đã dạy chúng ta. Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ bé nhất. Trong mọi hoàn cảnh, Robby luôn chỉ có một ý nghĩ " một ngày được đánh đàn cho mẹ nghe " và cậu cảm thấy rất hạnh phúc nếu làm được điều đó. Một việc làm thật giản dị nhưng ý nghĩa của nó chẳng kém bất kỳ việc làm to lớn vĩ đại nào khác trong cuộc sống .
"Hãy nghĩ đến những điều làm bạn hạnh phúc nhất trong cuộc sống , khi bạn tìm được và luôn nghĩ về nó thì sẽ không có khó khăn nào có thể ngăn cản bạn". Một bài học quá sâu sắc. Robby cũng nhắc nhở chúng ta rằng sự tác động tiêu cực của môi trường, dư luận là thứ cực kỳ đáng sợ nhưng bạn sẽ vượt qua được nếu bạn chỉ nghĩ đến mục đích của bạn. Chúc tất cả chúng ta sẽ có được nghị lực và niềm hạnh phúc như Robby.
Cám ơn các bạn làm trang Web Xitrum. Các bạn đã cho bọn mình rất nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống.
( 30/03/2009   Chan_woo )
Tôi là người ít nói hay nói cách khác là tôi la người sống nội tâm. Tôi đã đọc nhiều chuyện và từng khóc về nó đây cũng ko phải ngoại lê. Một câu chuyện đã lại làm tôi chảy nước mắt,để tôi thấy rằng đâu đó vẫn còn các giá trị tình cảm chân thành và mãnh liệt. Sẽ có lúc nó sẽ làm thức tĩnh mỗi con người. Và sẽ ko còn những bon chen những việc theo duổi sự xa hoa. Đơn giản vì tình yêu nó ko phải tìm ở đấy mà nó sẽ thấy ở nơi đơn giản nhất, những việc làm giản dị nhất và nó sẽ tồn tại mãi trong tâm hồn của mỗi chúng ta.
( 31/03/2009   chim ung xa mac )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Đừng bao giờ quên
Chiếc Vòng
Đóa hoa khát vọng - Kahlil Gibran
Viết đời mình
Mary Lou
Không thể nhìn từ một phía.
Tuỳ tưởng - Tam Mao
Đấu tranh
Nến
Phụ nữ
Chén Ánh Sáng
Hãy ngẩng đầu lên
Trở ngại
Sự kiên nhẫn - BRIAN CARANAUGH
Kết nối các sự kiện

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web