Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Bức thư gửi Garcia
Elbert Hubbard

Đó là tên một bài viết được đăng trên Tạp chí Philistine vào cuối tháng 2.1899 và được đông đảo bạn đọc quan tâm. Sau đó, nó được in lại trên nhiều tờ báo khác, xuất bản thành sách, dựng phim,… và được dịch ra 37 ngôn ngữ trên thế giới.

Người ta kể lại rằng, trong chiến tranh Nga – Nhật, mỗi người lính Nga đều mang theo bên mình “Bức thư gửi Garcia” như một lá bùa khiến người Nhật phải tò mò dịch ra. Không lâu sau Nhật Hoàng ra lệnh in và phát bài viết này cho các công chức, quân nhân trên toàn nước Nhật.

Đặc biệt, bài viết được ưa chuộng đến mức được đúc kết thành câu nói tiêu biểu mà các chủ doanh nghiệp ở Mỹ hay sử dụng giữa thế kỷ XX: “Đừng hỏi gì cả, làm việc đi!” (Don’t ask question, get the job done).

Nếu bạn đang làm sếp, bạn nên đọc bài viết này!

Nếu bạn đang làm lính, bạn rất cần đọc bài viết này!

Nếu bạn chưa đi làm, bạn cũng cần đọc bài viết này, để chuẩn bị hành trang cho mình trở thành một người lao động có trách nhiệm trong tương lai!



o O o




BỨC THƯ GỬI GARCIA


Người dịch: Thầy Thích Huyền Diệu - người dựng nên ngôi chùa VN đầu tiên trên vùng đất nơi Đức Phật đản sinh ở Nepal

Trong câu chuyện về vấn đề Cuba có một con người lịch sử, một con người ngoại hạng, đã in sâu vào ký ức của tôi, như một vầng thái dương sáng rực trong vũ trụ mênh mông. Khi cuộc chiến tranh xảy ra giữa Tây Ban Nha và Hoa Kỳ, một điều rất cần thiết là làm sao liên lạc ngay cho được lãnh tụ của nhóm nổi dậy, đó là tướng Garcia, ông đang ở trong núi non mênh mông nơi xứ Cuba. Không ai biết lãnh tụ Garcia đang trú ngụ nơi nào, không thể đánh điện hay gửi thư đến ông, nhưng tình hình rất khẩn cấp. Giữa lúc ấy có người đã mách với tổng thống Mc.Kinley rằng, có một người có thể mang bức thư của tổng thống đến Garcia, đó là chàng Rowan. Và Rowan đã được mời đến giao trọng trách. Anh nhận nhiệm vụ, bao bọc bức thư thật kỹ rồi ra đi trong suốt bốn ngày liên tục để đến được Cuba vào một đêm tối trên một chiếc thuyền mong manh không mui. Kế đến Rowan phải băng rừng vượt suối ba tuần lễ liên tục đi bằng chân không, vượt qua bao nhiêu khó khăn trong tình trạng đất nước chiến tranh, cuối cùng Rowan đã đưa lá thư đến cho Garcia.

Sự việc là thế, tôi không muốn nói về những chi tiết.

Nhưng điểm mà tôi muốn nhấn mạnh và tha thiết chân thành muốn nói ở đây là tổng thống Mc.Kinley trao bức thư cho Rowan để mang cho tướng nổi loạn Garcia, Rowan nhận thư nhưng không hỏi Garcia đang ở nơi nào. Lạy Trời Phật xin chứng giám, một con người như Rowan, tên họ cần được khắc vào bia đá, khắc vào bàng vàng, tượng của Rowan cần phải được tạc nên và đặt trong khắp các trường học trên toàn quốc. Sự thành công này không cần đến những người học từ chương, hay là có những bằng cấp to lớn, có những thái độ tự cao tự đại, tự cho mình là thông minh tài năng thế này thế nọ, mà cần một người có tinh thần trách nhiệm, một tinh thần tháo vát, dám lãnh ra trách nhiệm được giao phó. Không một người chủ nào mà không cần đến nhiều bàn tay hợp tác giúp đỡ, nhưng than ôi, phần lớn chỉ gặp những người hợp tác vô trách nhiệm, nói thì nhiều, làm thì ít; làm việc thì làm lấy lệ, cầm chừng; rồi lừa đảo hay âm mưu bất chính và bằng nhiều phương tiện để đạt cho được mục đích. Đôi lúc họ gây áp lực hay mua chuộc người khác làm việc cho họ; họ luôn tự mãn cho là Thượng Đế Thánh Thần luôn đứng về phía họ và tạo cho ra nhiều phép lạ sẽ đưa họ đến cảnh vĩnh hằng.

Thưa các bạn, bạn có thể làm thử điều này: Bạn ngồi trong một căn phòng làm việc, bạn gọi sáu người giúp việc hay trợ lý và nhờ một trong sáu người làm công việc như sau:”Xin anh hay chị tìm đọc trong bách khoa tự điển và tóm lược đời sống của Correggio”, liệu người thư ký đó có nói “Thưa vâng” và đi làm công việc này ngay không?

Trên thực tế thì anh hay chị ta sẽ nhìn bạn và hỏi một hay nhiều câu hỏi như sau:

- Correggio là ai?

- Tìm trong bộ bách khoa nào?

- Bộ bách khoa đó ở đâu có?

- Tôi có được mướn để làm việc đó hay không?

- Ông chủ có muốn nói về ông Bismarck hay không?

- Hay ông Charlie có liên hệ đến vấn đề đó không?

- Ông ta còn sống hay đã chết?

- Công việc đó có cần làm gấp hay không?

- Có cần tôi mang quyển bách khoa tự điển đến cho ông tự tìm lấy hay không?

- Ông chủ muốn biết điều đó để làm gì?

Tôi có thể đánh cược với bạn một ăn mười. Sau khi bạn trả lời tất cả các những câu hỏi tại sao bạn lại cần có thông tin đó, người thư ký sẽ ra khỏi văn phòng và đi tìm một người thư ký khác để giúp họ và rồi có thể sẽ nói với bạn rằng không có người đàn ông tên như vậy.

Tôi có thể thua bạn, nhưng cứ theo luật trung bình thì tôi sẽ thắng chứ không thua bạn.

Bây giờ nếu bạn là người sáng suốt thông minh, bạn không cần giải thích với người phụ tá đó làm chi cho mệt: Muốn tìm chữ Correggio thì phải tìm ở chữ C chứ không phải chữ K… Thay vì nói như vậy bạn nên mỉm cười vui vẻ và nên thưa với người phụ tá rằng: ”Thôi xin khỏi phiền (anh/chị), tôi sẽ tự tìm lấy, rất cám ơn”, rồi bạn nên tự đi làm việc ấy cho rồi.

Sự khiếu khả năng, vô trách nhiệm, thờ ơ lãnh đạm, tính tự mãn, tự kiêu tự đại như vậy thử hỏi có thể làm cho xã hội hiện tại được tiến bộ trong mỗi lĩnh vực hay không?

Nếu con người không thiết tha làm lợi ích cho họ thử hỏi họ làm sao làm lợi ích cho người khác được?

Thí dụ khác: Bạn thử đăng quảng cáo cho tìm người thư ký đánh máy phụ việc văn phòng, chín trong mười người đến trình diện xin việc sẽ không biết rành chính tả văn phạm, mà họ cho những điều đó không quan trọng trong công việc mà họ cần làm, thì hỏi người như vậy có thể viết được lá thư cho Garcia hay không?

Một người đốc công của một hãng, xưởng lớn chỉ cho tôi biết một người phụ tá của anh ta và hỏi tôi: “Ông có thấy người kế toán giữ sổ sách của hãng tôi không?”

“Thưa có, nhưng có gì lạ?”

“Anh ta rất đẹp trai, tử tế, dễ thương. Nhưng nếu tôi kêu tên anh ta xuống phố đi lo một vài việc cần, anh ta có thể hoàn tất việc nhờ làm, nhưng lại cũng có thể trên đường đi anh ta sẽ ghé những nơi không cần thiết để ngồi lê đôi mách tán dóc chuyện Đông Tây. Khi đến phố chính, Trời đất quỷ thần ơi, thì anh ta quên mất đi nhiệm vụ chính anh ta đã được giao phó”.

Người như vậy thì có thể tin cậy để mang bức thông điệp cho Garcia?

Thời gian gần đây chúng ta thường nghe nói và cổ động khá nhiều để chia sẻ nỗi khó khăn của những người được gọi là cư trú một cách tồi tàn trong một quán bán bánh ngọt, và những người vô gia cư đang lang thang tìm những chỗ làm tử tế để sống và tất cả những vấn đề được bàn cãi một cách nóng bỏng. Đó là vấn đề nhân sự; vấn đề con người, vấn đề con người, vấn đề làm việc của từng con người, của cá nhân.

Nhưng thưa quý bạn, chúng ta không thấy nói đến khó khăn của những người lãnh đạo, những người chủ… Những người phải già đi trước tuổi vì làm việc quá độ để cơ quan, để công ty của họ phát triển và tồn tại. Gánh nặng đè lên đôi vai, họ là những người chủ, người lãnh đạo cần rất nhiều đồng sự giúp đỡ và hợp tác…

Nhưng than ôi! Khó khăn cứ dồn dập và đè mãi lên họ. Nhiều cửa hàng, xí nghiệp xảy ra cổ động đình công liên tục, những người chủ hay những người lãnh đạo cơ quan, công ty như vậy kêu gọi cầu cứu trong khó khăn và tuyệt vọng để cứu vãn tình thế. Có nhiều người cộng tác cứ thản nhiên thờ ơ mặc cho sự việc cứ xảy ra sao thì xảy, họ chằng cần chẳng muốn quan tâm làm chi cho mệt, miễn sao mỗi tháng họ có được đủ lương bổng là được rồi, họ chẳng cần lưu tâm đến chuyện khác chi cho mệt. Nhưng nếu cơ quan hay công ty nào may mắn tồn tại vì quyền lợi chung, chắc chắn những ông chủ, những người lãnh đạo sẽ giữ lại những người can đảm có thể mang bức thông điệp đến cho Garcia.

Trong một trường hợp khác tôi biết rất rõ, có một người rất thông minh, có nhiều bằng cấp cao, mặt mũi rất sáng láng, nhưng anh ta không đủ khả năng điều khiển xí nghiệp riêng của anh ta, và anh ta cũng không thể giúp ích cho người khác, vì anh ta luôn có những ý tưởng bệnh hoạn nghi kị với những người hợp tác, với cấp trên hay chủ. Anh ta luôn luôn nghĩ rằng những người chủ luôn đàn áp anh ta, hay có ý định bóc lột áp bức. Anh ta không có khả năng điều khiển mà cũng không muốn nhận một trách nhiệm hay chỉ thị nào của người khác, như vậy thông điệp gửi cho Garcia có thể tin tưởng giao cho anh ta không?

Nếu anh ta trả lời thì chắc chắn anh ta sẽ nói với bạn: ”Thôi ông chủ tự làm lấy đi”, có nghĩa là bạn tự đem thư đến cho Garcia mà đừng nhờ vả vào tài năng và sự thông minh của anh ta.

Tối nay, người này đi lang thang trên khắp nẻo đường phố để tìm việc làm, cơn gió lạnh thổi vi vu vào bộ đồ Vét ton của anh ta. Những người biết anh ta không một ai dám mướn vì tánh tình nông nổi, thái độ bất mãn, vì anh cứ nghĩ mọi người bóc lột mình, lúc nào anh ta cũng tự cao tự đại, luôn luôn tự hào mình là người thông minh, học nhiều hiểu rộng, không ai nhiều bằng cấp hơn anh ta.

Dĩ nhiên tôi cũng chia sẻ với quý bạn là người khó khăn về tinh thần cũng phải đau khổ không thua kém như người đau khổ về thể xác, nhưng chúng ta hãy chua xót và chia sẻ những gian truân, những đau khổ với những người đã và đang đem hết sức lực để bảo vệ và phát triển cơ quan hay công ty mà họ đang gánh vác. Những người này làm việc hàng chục giờ liên tục hằng ngày, không thời giờ nghỉ ngơi, tóc họ đổi màu bạc trắng để duy trì và phát triển cơ quan hay công ty, chống lại sự tiêu cực, chống lại sự vô ơn bạc nghĩa, chống lại sự phá rối, dưới nhiều hình thức, chỉ với mục đích là tạo công ăn việc làm cho nhiều người khác.

Không biết tôi viết bài này có mạnh và nặng lời hay không? Chắc chắn là tôi đã làm vậy. Nhưng thưa bạn, trong khi mọi người và thế giới đang gặp nhiều thử thách khó khăn, đang tìm phương cách để vượt qua những khủng hoảng hiện tại, tôi muốn nói một lời chân thật với những người muốn đem hết tâm tư của mình để tìm một giải pháp tạo công ăn việc làm cho tất cả mọi người để sao có cơm ăn áo mặc, có nhà ở. Và tôi chống lại những người chuyên đi gây rối, những người chuyên đi truyền bá sự tiêu cực, chuyên viên thọc gậy bánh xe chống phá những người có ý làm điều tốt cho xã hội, cho công ty, cho việc chung.

Tôi là người đã từng mang cơm theo ăn và làm việc lãnh lương hàng ngày. Tôi cũng là người đã từng làm chủ của những xí nghiệp. Tôi rất thông cảm những khó khăn của hai phía.

Xét cho kỹ, nghĩ cho cùng, sự nghèo đói, dốt nát, bất hạnh lạc hậu có gì là hay ho quý giá đâu? Và tất cả các chủ xí nghiệp hay những người lãnh đạo cấp trên không phải toàn là những người bóc lột, và cũng không phải những người nghèo khổ tất cả đều là thánh nhân, là hiền triết.

Tấm lòng trân trọng kính quý của tôi hướng tới những người làm việc siêng năng cần cù và trách nhiệm, khi có mặt cũng như khi không có mặt người chủ, và tất cả những cảm tình và kính phục của tôi đến với những người dám mang bức thông điệp đến cho Garcia mà không bao giờ đặt những câu hỏi vô ích hay tìm người làm thế cho họ dưới nhiều hình thức.

Những người như Rowan sẽ không bao giờ thất nghiệp và cũng không bao giờ cần đình công để tằng lương. Sự tiến bộ văn minh của một nước, một dân tộc, một cơ sở hay một tôn giáo hay bất cứ tổ chức nào muốn được bền vững và phát triển, tất cả đều rất cần những con người như Rowan. Những người như thế cần thứ gì là được thứ ấy. Không người chủ nào muốn họ thôi việc, họ là những người mọi nơi, mọi tổ chức hay mọi tôn giáo và bất cứ cơ quan nào đều rất cần. Vì họ là những người đáng tin cậy, người dám mang bức thông điệp đến cho Garcia.


===


Hoàn cảnh ra đời bài viết:

Một buổi tối, trong khi cả gia đình của Elbert Hubbard, biên tập viên hai Tạp chí Philistine và The Fra của Mỹ đang trò chuyện thân mật sau bữa cơm, thì người con trai của ông đã đề cập đến tin tức về cuộc chiến đang diễn ra giữa Mỹ và Tây Ban Nha. Mọi người đều ấn tượng về một người mà họ tôn vinh là anh hùng, Andrew Summers Rowan, một nhân viên bình thường trong văn phòng Tổng Thống Mỹ McKinley lúc bấy giờ.

Khi chiến tranh Tây Ban Nha – Mỹ đang diễn ra ác liệt, một nhiệm vụ cấp thiết là làm sao để phía Mỹ liên lạc được với lãnh tụ của nhóm nổi dậy chống lại sự thống trị của Người Tây Ban Nha, tướng Garcia, đang đóng quân trong vùng rừng rậm Cuba.

Trong tình hình đó, có người mách với Tổng Thống McKinley rằng chỉ với Rowan mới có thể mang thư của Tổng Thống đến cho tướng Garcia. Dù chưa từng gặp mặt và cũng không biết đích xác Garcia đang ở đâu, nhưng khi được giao nhiệm vụ, Rowan đã lập tức lên đường không hề băn khoăn, do dự hay yêu cầu gì.

Sau bốn ngày đêm lênh đênh trên một chiếc thuyền nhỏ, không có mui, rồi chân không vượt suối, băng rừng suốt ba tuần liền, cuối cùng Rowan đã được đưa lá thư đến tận tay tướng Garia.

Cảm kích trước tinh thần trách nhiệm, tấm gương tận tụy của Rowan, Hubbard đã ngồi vào bàn viết một mạch bài báo trên. Đó cũng là dịp để ông bày tỏ niềm trăn trở bấy lâu nay của ông về tính thụ động, ích kỷ , lòng ghen tị,… của những nhân viên ganh mình. Hubbard còn đề nghị khắc tên Rowan vào bia đá, bảng vàng, tạc tượng và đặt khắp các trường học trên cả nước.



la an tổng hợp.

Bạn đọc bình luận:
Mục đích của bài víêt là muốn đề cao tinh thần trách nhiệm và tận tụy, nhưng có nhiều chi tiết gương ép quá. Việc không hỏi người nhận lá thư đang ở đâu thật sự là ngu ngốc. Cả chi tiết "tra tự điển" cũng vậy.
( 10/03/2008   lolipop )
Mọi câu chuyện đều có tính hình tượng.

Trong một số trường hợp, thời gian dành để giải đáp những câu hỏi "Tại sao? Tại sao?" của nhân viên đủ khiến sếp thà... tự làm còn hơn.

Cứ tưởng tượng, bạn nhận một yêu cầu: Hãy tìm cho tôi thông tin về bài viết "Bức thư gửi Garcia" - Bạn sẽ làm gì? Hỏi "Garcia là ai?" "Ai viết thư cho Garcia?" hay "Phải tìm thông tin này ở đâu giờ?". Dĩ nhiên bạn sẽ đặt câu hỏi, nhưng là đặt cho chính bạn chứ không phải đặt cho sếp của bạn. :D - Có gì đâu mà "ngu ngốc"???
( 10/03/2008   TearDrop )
Tôi là một nhân viên trong văn phòng, khi sếp nhờ tôi làm một việc gì đó, nếu tôi biết một chút ít thông tin về vấn đề đó tôi sẽ không bao giờ hỏi những câu hỏi "Vớ vẩn".
Nhưng nếu như tôi không biết tí gì về điều tôi sắp làm tôi nhất định sẽ hỏi. Hỏi không có nghĩa là ngu ngốc, chẳng phải người xưa đã từng dạy rằng "không biết phải hỏi, muốn giỏi phải học" đó sao?
Chủ yếu là câu hỏi đó có đáng hỏi và đáng trả lời hay không. Tôi cũng luôn hi vọng mọi người sẽ luôn có cách sống đẹp!
( 13/03/2008   Nguyen Ngoc Tra My )
Nghe giới thiệu mình nghĩ được đọc nội dung của bức thư cơ. Thế bức thư đó như thế nào mà những người lính Nga phải mang theo bên mình vậy nhỡ... có ai bít nội dung của bức thư đấy ko vậy :D
( 13/03/2008   trungdung )
Tôi thấy bài viết này hay. Tuy nhiên nó chỉ đúng trong hoàn cảnh lịch sử nhất định.
Trong thời khắc chiến tranh gần kề, để hiểu một điều không thể có nhiều sự lựa chọn, hãy cân nhắc thật chính xác.
Còn như thời đại ngày nay, mỗi phút là đáng giá vàng bạc.
Một công việc được giao, một công việc phải hòan thành cần có một lí do, mục đích, thời gian, địa điểm cụ thể.
Không thể chung chung, trừu tượng. Như thế hiệu quả mang lại mới cao. Người thực hiện công việc càng dễ dàng nhanh chóng và thuận lợi hơn.
( 14/03/2008   dinh )
Thật không phải khi tôi tham gia trao đổi cùng các bạn mà lại nói ngược ý với các bạn.
Về câu chuyện: "BỨC THƯ GỬI GARCIA".
Theo thiển ý của mình, tôi nghĩ rằng câu chuyện về anh lính Rowan, xét một cách phiến diện thì là trung thành tuyệt đối, nhưng giả sử bỏ qua giả thiết rằng khi nhận nhiệm vụ, anh đã nhanh chóng xác định mình đang và sẽ làm gì nên không cần phải hỏi thêm gì nữa, thì tôi cho rằng đó là người kém trí và nhiệt thành mù quáng.
Tôi không tán thành những kẻ thiếu tinh thần trách nhiệm, lười biếng và ích kỷ, nhưng hãy nghĩ xem nếu trước khi làm bất cứ việc gì - dù là cho mình, cho Xếp của mình hay cho bất kỳ ai chăng nữa, chúng ta chấp nhận bỏ ra một khoảng thời gian để phân tích vấn đề, nghiên cứu tính lợi-hại, được- mất, rồi mới quyết định chọn phương án tối ưu nhất để giải quyết vấn đề đó, tin rằng sau đó, hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều so với việc cứ nhận rồi làm bừa, hoặc làm đến đâu tìm cách tháo gỡ đến đó.... Làm như thế nếu thành công tốt đẹp, thì có phải người hưởng lợi ngoài ta ra, chính là Xếp hay là người mà ta nhận việc từ họ? hoặc giả nếu như việc không đạt kết quả mỹ mãn, ít ra do được suy tính thấu đáo, chúng ta cũng đã giảm thiểu được tối đa những thiệt hại, mà người nhận lãnh chính là Xếp...; thậm chí nếu thấy sự việc vô kế khả thi, nếu cố gắng làm càn thì tổn hại hoàn toàn, sao ta không ngăn cản ngay từ đầu...
Tóm lại, là thuộc cấp mà cấp trên ra lệnh là nhận ngay mà không tính toán, không cân phân giùm cho Xếp mới chính là người vô trách nhiệm hoặc "hữu dũng vô mưu". Riêng người lãnh đạo nào mà mong chờ lính của mình chỉ biết gục đầu làm việc thì hậu quả chắc chẳng có gì khó đoán.
Vài lời trao đổi, mong các vị đừng chấp.
Kính!
( 21/03/2008   HOÀNG PHI'S BLOG )
Vấn đề là các bạn chưa hiểu ý chính của câu truyện này. Đơn giản là nó nêu lên tinh thần trách nhiệm của mỗi người với công việc của mình, đó là điều tốt, chỉ đơn giản là vậy thôi, còn chuyện hỏi chỉ là tình tiết nhỏ trong truyện thôi. Mình phải dựa vào thực tế, vào sự việc cụ thể xem có nên hỏi hay không, đừng để " hỏi là ngu ngốc, nhưng không hỏi còn ngốc hơn" là ok
( 22/03/2008   Hà Ngọc Dũng )
Tôi thấy câu chuyện này đúng nhất với sự trăn trở của người viết; "Đừng hỏi, hãy làm đi". Quả thật, biết bao người đi làm chỉ mong đến giờ về? giao việc xuống thì sợ nặng nhọc, tìm đủ thứ để thoái thác...
Hay, rất hay. Cám ơn nhé!
Chúc vui!
( 24/03/2008   laobaba )
Hãy đọc và cảm nhận! Hãy chú ý đến ý tưởng và lời nhắn nhủ của tác giả đến người đọc. Phân tích đến độ đi vào từng chi tiết nhỏ như một nhà phê bình thực thụ và áp dụng vào hiện tại thì có nên không?
( 26/03/2008   Tuấn )
Tôi thấy ai cũng nói đúng hết!
( 26/07/2008   ngayvadem )
Cảm ơn cuộc sống
( 15/01/2009   liên )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Lắng nghe lời thì thầm
Chiếc vỹ cầm một dây
Thư gửi bố! - Đặng Vân
Câu thần chú
Hiện tại là món quà của cuộc sống
Khi bạn vội vã
Con yêu mẹ
10 bí quyết cho hạnh phúc
Nghĩa vụ và sự yêu thương
Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ - George Bernard Shaw
Cuộc sống và tôi
Gấu bông Carmen - Marieta Irwin
Những giọt nước mắt từ trên trời
Sống trọn vẹn từng ngày - Bryan Dyson
Bạn có bao giờ để ý rằng...

Truyện được ưa thích
Thư viết cho... một con nhóc
Con rối muốn làm người
Hủ tiếu và cuộc đời
Tôi yêu
Cây, Lá và Gió
Phải lòng em
Lòng ái quốc
Cái nút áo
Chuyện đời thường
Câu chuyện bát mì

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web