Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Gã hành khất và hai người thầy giáo

Ông giáo Hùng gặp gã hành khất ấy ở một trạm bán xăng. Gã di chuyển bằng cách bò lết với cái chân khoèo và một cánh tay áo lắt lay. Nhìn gã, ông giáo Hùng giật mình. Hình như đã một lần ông gặp. à, phải rồi... Lần ấy, trong con hẻm vắng, ông thấy gã đang bò lết bỗng đứng dựng dậy, thò cái tay tưởng là cụt ra đếm tiền. Hóa ra hàng ngày hắn giả bộ tàn tật.

Lần gặp này, hắn không nhận ra ông nên vẫn thò cánh tay còn lại cầm ngửa cái mũ phớt ra xin tiền.

Vào trường hợp khác, ông đã cho hắn một cái bạt tai. Nhưng hôm nay, ông lại không, lại nở một nụ cười nhân từ, móc túi bố thí cho hắn tờ giấy bạc 20.000 đồng. Rồi ông lại cho tiếp hắn 20.000 đồng nữa và bảo:

- Anh dùng tiền này để thuê xe nhờ họ chở đến nhà một ông bạn tôi, ông ấy giàu có và thương người lắm. Anh nhờ cậy được đấy.

Ông xé cuốn sổ tay viết ra cái địa chỉ người bạn ấy, Không quên viết thêm cái địa chỉ của ông.

Mấy hôm sau, đúng như ông dự đoán, gã ăn mày đã tìm đến nhà ông. Khác hẳn thường ngày, hôm nay hắn đi đứng đàng hoàng với đầy đủ cả tay lẫn chân. Vừa nhìn thấy ông, hắn đã cúi rạp đầu:

- Cháu đến để cám ơn ông.

Ông dắt hắn vào nhà, ân cần hỏi han:

- Tìm được nhà ông bạn tôi chứ?

- Dạ, được.

- Ông ấy có cho anh gì không?

- Dạ nhiều, về tiền thì cho những một trăm ngàn đồng, nhưng cháu không dám nhận, cháu chỉ nhận?

- Nhận gì?

- Một sự dạy dỗ.

- Một sự dạy dỗ?- Ông giáo Hùng nhắc lại.

- Vâng, đúng như thế. Ông ấy tàn phế, liệt cả hai tay, vậy mà với đôi bàn chân còn lại, ông ấy đã làm nên tất cả. Sự nghiệp, tiền bạc? Trong khi cháu thì?

Nói xong, anh ta đứng thẳng dậy, chìa cả hai cánh tay, trong đó có cái tay bao ngày qua cứ bị oan uổng cột chặt vào tấm thân lực lưỡng của gã, để đón ly trà nóng từ tay ông giáo Hùng.

Sau khi gã ra về, ông giáo Hùng nhấc máy điện thoại lên:

- A lô! Thầy Nguyễn Ngọc Ký đấy phải không? Vâng, từ nhà thầy, anh ta vừa mới đến đây, và gửi lời cảm ơn thầy!


Trích từ Cài hoa vào quá khứ
của nhà giáo Nguyễn Khoa Đăng.

Bạn đọc bình luận:
Trong cuộc sống tưởng chừng như có nhiều điều bất hạnh đến với ta, suốt ngày ta cứ âu sầu ảo não cho là ông trời bất công với ta. Thế nhưng có những điều mà ta tưởng chừng như kỳ diệu, nhưng không, điều kỳ diệu chỉ đến khi ta biết miệt mài làm việc để cống hiến cho chính bản thân mình. Cống hiến cho chính bản thân mình chính là cống hiến cho xã hội.
( 28/10/2006   khuyet danh )
Tôi khâm phục tấm lòng rộng lượng của người thầy giáo đó. Chính lòng độ lượng của thầy đã giúp một con người tìm thấy nhân cách đã bị chôn vùi trong chính con người anh ta. Nhưng thật sự thì có mấy thầy giáo làm được điều đó?
( 03/11/2006   nguyen nguyen )
Lại một câu chuyện nữa liên quan đến nhân vật Nguyễn Ngọc Kí!!!
Một người luôn làm tôi xúc động!!!
( 05/11/2006   chuộtngố1111 )
Chẳng ai có thể sống trong sự thương hại của những người khác mãi được, dù cho đó có là tình thương. Hi vọng sẽ không có những người bạn của mình làm như thế nữa.
( 12/01/2007   quynh )
Tôi khi mới đọc qua câu chuyện, tôi chỉ cảm thấy căm ghét và khinh thường người đàn ông trong câu chuyẹn trên. Nhưng khi đọc hết câu chuyện, tôi lại cảm thấy thông cảm cho anh ta. Tuy đã có nhân thức sai nhưng cuối cùng anh cũng đã biết sửa sai khi nhìn thấy thầy Nguyễn Ngọc Ký. Qua đây, ta lại càng thấy rõ hơn tấm gương sáng của thầy, một người có thể làm thay đổi ý chí của một con người.
( 14/01/2007   Thuỷ Trang )
nói chung thì chỉ có sự thật và sự chân thành là 2 điều tất yếu để thay đổi bản tính con người phải để họ tự thấy sai mà sửa chữa chứ không nên băt ép có thể phản tác dụng.
( 20/02/2007   sniperkid )
Thật khó để thay đổi người khác! Đó dường như là điều khó nhất! Bạn có thử thay đổi một ai đó chưa? Thật khó phải không?
Thế nhưng ông giáo Hùng đã làm được. Đó cũng là ước mơ của tôi. Đừng trách anh ăn xin đó bạn à! Có thể ở trường hợp đó bạn sẽ như anh ta thôi. Và đều cần là tình yêu thương, sự thông cảm để có thể giúp đỡ được cho những con người lầm lạc!
( 07/03/2007   tinhkhucvangvedau )
Câu chuyện thật hay và ý nghĩa!
( 28/10/2007   Xuan )
Các bạn hiểu sai ý bài này rồi, ý nói rằng trong cuộc sống, ta fải đứng trên đôi chân của ta, đừng lợi dụng và lùa dối người khác.
( 13/11/2007   aithuongainhonguoidung )
Câu chuyện hay quá! Nó truyền tải một triết lý sống: con người phải có thái độ vươn lên trong cuộc sống và vượt lên số phận. Sống phải có nghị lực và dựa trên sức lao động của mình thì mới cảm nhận được giá trị của chính bản thân mình trong xã hội. Khi đó, phần thưởng cho chúng ta không chỉ là về vật chất mà còn là cả về tinh thần nữa. Qua câu chuyện, tôi cũng thấy khâm phục về sự độ lượng và sâu sắc của thầy giáo Hùng, người đã kín đáo giúp một người lầm lỡ ngộ ra lẽ phải!
( 25/07/2008   Trẻ mãi )
Câu chuyện thật xúc động. Tôi chỉ muốn nói một điều: "để giáo dục nhân cách của một con người nên dùng gương điển hình hoặc một hoàn cảnh thực tế hơn là những lời hoa mỹ".
( 22/09/2008   Minh Hùng )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Cà phê và tách
Hòn đá cô đơn
Tôi là Thầy
Những trang giấy trắng
Một chỗ trống để điền yêu thương
Nghệ thuật tha thứ
Nếu và thì
Những niềm vui nhỏ
Cổ tích loài bướm
4 ngọn nến
Chuyện nhà rùa
Cầu mong
Chỉ trăm bước nữa là thành công số một - Frederick Van Ryn
Những lá bài xoay ngược cuộc đời
Có khi nào bạn tự hỏi

Truyện được ưa thích
Thư viết cho... một con nhóc
Con rối muốn làm người
Hủ tiếu và cuộc đời
Tôi yêu
Cây, Lá và Gió
Phải lòng em
Lòng ái quốc
Cái nút áo
Chuyện đời thường
Câu chuyện bát mì

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web