Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Hủ tiếu và cuộc đời
Hạnh Nguyễn

- Tặng anh Vũ bưng hủ tiếu gần nhà tôi.



Mẹ đã đau lòng đến thế nào khi sinh ra gã, mẹ cũng đã khóc quá trời khi từng ngày nhìn gã phải lớn khôn. Thật tâm mẹ muốn gã bé thơ mãi mãi, muốn ở mãi trong vòng tay mẹ. Mà mẹ cũng biết, ừ thì gã có lớn lên đó nhưng tâm hồn gã mãi mãi chẳng lớn lên được tí teo nào đâu.

Lúc còn nhỏ thì không sao, gã cũng không ấn tượng với dáng đi chấm phẩy của mình. Gã chỉ thấy sao vặn vẹo mà đau quá thôi, nhìn gã chập chững tập đi, mẹ gã nhìn gã mà khóc. Mắt mẹ khóc nhưng miệng mà cười, môi mẹ nói rằng, ráng bước đi đi con. Tự mình phải bước đi trên đôi chân của mình dù đôi chân ấy có khập khiễng, mẹ muốn gã hiểu ý nghiã sâu xa đó, nhưng trí óc non nớt của gã "giới hạn" sự hiểu biết mẹ à. Nhưng mẹ an tâm, gã nhủ lòng, vì tim gã biết thổn thức khi nhìn mẹ khóc đấy thôi. Gã yêu mẹ nhất, và mẹ yêu gã nhất!

Khi gã lớn khôn, mà chỉ nói là nói thế thôi, chớ gã chỉ lớn mà chưa khôn ra bao nhiêu. Chẳng sao cả, gã vẫn sống bên cạnh mẹ. Lớn rồi gã cũng thấy sao nhà mình nhiêu đó hà, không có gì thay đổi, nhìn nhà bên cạnh thấy cái gì cũng to. Thắc mắc hoài không biết hỏi ai, đành hỏi mẹ chứ ai. Hỏi lần đầu tiên, duy nhất và từ đó gã chẳng hỏi thêm, vì hỏi rồi gã thấy mẹ khóc. Mẹ còn hỏi gã thích nhà to hay nhà nhỏ, thích cái gì thì nói mẹ mua cho, muốn ăn gì mẹ nấu cho. Sao mẹ cho mà mẹ khóc, sao mẹ nói mẹ cho mà mẹ lại buồn. Không giống như những lần mẹ cho gã gì đó trước đây… Ngây ngô gã hỏi, ngây ngô trả lời, rồi tự cái ngây ngô ấy gã cũng nhận sự khác biệt của mẹ mình và mẹ người ta. Mẹ mình tóc màu trắng, mẹ người ta tóc vàng vàng đen đen. Mẹ mình tay gân cục cục, mẹ người ta tay trắng và có nhiều màu vàng. Mẹ mình ở căn nhà nhỏ, mẹ người ta ở căn nhà to. Mẹ mình phải thức khuya dậy sớm, mẹ người ta cả ngày trong nhà thôi. Mà mẹ người ta thì thương người ta, mẹ mình cũng thương mình, đôi khi gã cũng thấy mẹ người ta thương mình nữa mà. Phải rồi, mẹ của ai người nấy thương, cũng như nhà của ai người nấy ở. Gã cũng có mẹ có nhà, tội gì làm mẹ khóc khi đặt câu hỏi như thế, gã biết mà, hiểu hết mà, chẳng qua gã không có nhiều từ ngữ để diễn đạt thôi. Buồn thật buồn cho kẻ biết suy nghĩ mà lại không thể diễn đạt, chỉ đứng bên rìa mọi thứ vô tình mà thôi.

Là trẻ con thì gã được mẹ chăm lo, lúc ấy tóc mẹ màu đen.

Là người lớn thì gã phải chăm lo lại mẹ, vì tóc mẹ bây giờ màu trắng rồi.

Gã hiểu thế đấy, nhưng làm gì bây giờ, đôi chân khập khiễng, đôi tay khập khiễng… làm gì bây giờ? Đâu đó ở căn nhà to vọng qua lời nhạc "hai bàn tay trắng nghèo xơ xác nghèo...". gã nghe sao hiểu vậy thôi! Gã thấy thương mẹ quá trời quá đất.

Người ta nói ở đời chẳng có chi là đường cùng cả, gã còn có ích. Một lần mẹ bệnh, gã hớt hơ hớt hải bưng bê tô cháo về nhà cho mẹ (Mẹ vẫn bảo gã dại khờ lắm, dại khờ mà biết mẹ bệnh, dại khờ mà biết mẹ cần thuốc, dại khờ mà biết đi mua cháo, dại khờ mà biết chạy thật nhanh về với mẹ sao mẹ!). Nơi gã sống moị người quen nhìn gã rồi, chẳng ai đâu ở không mà chọc với ghẹo, cũng chẳng ai nỡ làm tổn thương gã cả. Vì hễ là con người ai mà chẳng thương chẳng xót những gì thơ dại, bởi thế lần bưng cháo cho mẹ, người ta phát hiện ra gã vẫn còn có ích. Tức là có khả năng lao động kiếm tiền bằng chính sức mình. Từ sau hôm ấy gã thành anh bồi bàn, kêu thế cho nó sang chứ thật ra gã bưng bê hủ tiếu cho hàng hủ tiếu gần nhà thôi.

Bắt đầu bưng bê hủ tiếu và trở thành công việc thường nhật kiến cho gã vui, cho mẹ vui, cho tóc mẹ ít trắng đi một chút, cho mẹ không thở dài xót xa khi nghe câu hát:

"Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi
Mồ côi khổ lắm ai ơi..."

Mồ côi thì ai chẳng khổ, nhưng ai cũng biết với gã nỗi khổ ấy lớn lao biết chừng nào. Bây giờ hằng ngày, hai bàn tay gã vui, hai bàn chân gã vui, cái tô hủ tiếu gã bưng chẳng khi nào bị nghiêng dù gã đi nhiều người nhìn theo ái ngại, sợ đổ mất cái tô hủ tiếu. Mà được ăn hủ tiếu hồi hộp nhìn theo từng bước đi của gã đôi khi làm một vài người cho là thú vị, trước cái ăn phải có "sự kích thích" nào đó thì ăn mới ngon. Người ăn hủ tiếu thích gã, gã thì thích bưng hủ tiếu, "cung" và "cầu" thoả mãn nên cả hai cùng khoái chí lẫn nhau.

Vậy là gã sống hạnh phúc bằng cái nghề bưng bê hủ tiếu của mình. Nhưng mà, có một bữa trời mưa, có đứa bé ngồi chờ tô hủ tiếu của gã bưng đến, đứa bé hỏi chớ: "Chú bưng hủ tiếu suốt đời luôn hả chú?". À, nếu có bà mẹ đứa trẻ ở đó hẳn là sẽ la lên "Sao con hỏi vậy với chú, thôi lo ăn đi!" nhưng vì chú bé ngồi một mình và không có mẹ theo kèm, nên nhận được câu trả lời khó nhọc mà cũng khó hiểu từ gã rằng: "Hủ tiếu là cuộc đời!".

Đúng rồi, hủ tiếu đâu có chết bao giờ, hủ tiếu đâu có sợ thất nghiệp, hủ tiếu đâu có sợ người ta quên nó. Hôm nay không hủ tiếu thì ngày mai hủ tiếu, hủ tiếu chẳng biến đi đâu cả, chẳng bao giờ mất cả, ăn để sống là qui luật rồi mà! Gã chọn hủ tiếu là cuộc đời là chọn sự bất diệt trong những ngày sống có ích, ngày nào người ta chẳng ăn để sống, không ăn món này thì ăn món kia. Ngày nào cũng có người ăn hủ tiếu, không phải người này thì cũng là người kia. Đâu có gì khó khăn khi chọn hủ tiếu là cuộc đời đâu, gã ngày nào cũng lao động, lao động nhiệt thành nữa ấy chứ. Phải bưng bê bằng tay nè, đi bằng chân nè, suy nghĩ bằng đầu óc nè, suy nghĩ để giữ cho tô hủ tiếu không nghiêng nè. Đã làm việc hết mình như thế thì không đáng quý sao, không đáng trân trọng sao, không đáng được bù đắp gì đó sao. Gã đã có một cuộc đời sống hết mình trọn vẹn bên hủ tiếu, hơn bao giờ hết, mẹ gã hạnh phúc vì nhìn thấy như thế! Mẹ cứ yên tâm rằng gã biết chọn cuộc đời cho mình như thế mà mấy ai hiểu được.


o O o


Một lúc nào đó bạn vô tình có ăn hủ tiếu, hãy thử nhớ đến một gã trai như thế. Để thấy rằng làm một con người rất khó, chọn cho mình một cuộc đời còn khó hơn nhiều. Chọn rồi thì mình phải sống ra sao cho nó chu toàn, cho nó nồng nhiệt, cho cuộc đời mình có ích theo một cách nào đó. Chúng ta tự cho mình quá đầy đủ nhưng đôi khi ta không biết thế nào sống cho nó cảm thấy vừa vặn. Còn với gã, chọn hủ tiếu là cuộc đời dù rằng gã không trọn vẹn nhưng gã đã sống vừa vặn trong cái không trọn vẹn đó biết bao.

Được hết mình chạy tới ngày mai là sung sướng biết bao nhiêu vậy mà mấy ai trong chúng ta có thể làm được…



(c) xitrum.net - Làng Xitrum.

Bạn đọc bình luận:
Bài viết rất hay và ý nghĩa. Xin cảm ơn !!!
( 08/06/2006   mamruoc )
Ừh, hay thật. Sống vừa vặn trong cái không trọn vẹn. Người đời sao cứ tìm hoài cái tròn trịa, đẹp đẽ mà không biết vừa bao giờ cả...
( 09/06/2006   hằngamos )
Tự đứng lên trên đôi chân của mình dù đó là đôi chân đối với người bình thường là đôi chân bỏ. Cuộc đời còn nhiều điều đáng để học...
( 09/06/2006   kehanhkhat )
Khi đọc bài viết này, có lẽ nhiều người đã phải nhìn lại mình. Gã là một con người không được trọn vẹn như bao người đời khác nhưng gã lại biết chọn cho mình một cuộc sống vừa vặn và gã cũng đã chọn được cho mình một mục đích sống thật phù hợp với gã. Đó là: "Hủ tiếu là cuộc đời". Còn con người đời chúng ta cứ luôn đi kiếm một cái gì đó mà chung ta không bao giờ thực hiện được, nhưng cứ cho đó là mục sống của mình. Họ là một trong số những con người may mắn, được sinh ra trong một gia đình khá giả - chứ đâu như gã. Gã có một đôi bàn tay, bàn chân khập khiễng và một trí óc không được thông minh như người thường. Như sao gã lại có thể chọn được một mục đích sống rất phù hợp với khả năng cũa gã. Gã không có những ý tưởng bay xa nhưng có thể đem lại cho người thân và bản thân của mình những niềm vui thì đó mới chính là mục đích sống đích thực. Và gã đã làm đúng mặc dù gã không được thông minh như bao người thường.
Nhưng dù sao đi chăng nữa, cũng rất cảm ơn bạn đã đem đến cho chúng tôi bài viết này để chúng tôi có thể nhận ra những gì mình đã đánh mất trong cuộc sống này, và nhận ra được ý nghĩa đích thực của cuộc sông tươi đẹp.
( 09/06/2006   Van Anh )
Bài viết thật xúc động! Tôi thấy hạnh phúc vì đc đọc những trang viết này. Tôi thấy mình ở đó, hiểu mình cần phải cố gắng thật nhìu hơn nữa để VỪA VẶN với những gì mình đã chọn. Cám ơn thật nhìu!
( 11/06/2006   khanhha )
Thật sự bây giờ Yen cũng chưa có câu trả lời cho cuộc đời của Yen. Đọc câu chuyện trên Yen cảm thấy thẹn với lòng mình. Yen hơn nhân vật "hắn" trg chuyện về hình thức nhưng Yen lại thua nhân vậy ấy về cách sống
( 11/06/2006   yen )
Câu truyện rất cảm động, rất hay. Mình đã đc đọc rất nhìu câu chuyện về những ng tàn tật biết vươn lên và cuối cùng nhận đc những điều tốt đẹp trg cuộc sống. Mình rất thán phục họ. Và khi đc đọc câu chuyện này ngoài sự thán phục mình đã hiểu thêm rằng: "Mình phải sống có ích, phải cố gắng thực hiện chu toàn những việc mình phải làm cho dù là đơn giản nhất". Cảm ơn câu chuyện, cảm ơn làng xitrum ^)^
( 11/06/2006   thuy tien )
lúc mới đọc tên tiêu đề tui chỉ nghĩ nó chỉ là 1 bài viết về nhg~ ng` bán hủ tíu mà thôi. Không ngờ nó lại hay đến vậy! Chắc bạn fải giỏi văn lám nhỉ nên mới viết được bài văn hay như thế này! Cảm ơn bạn nhiều vì đã đem bài văn này đến cho mọi người!
( 11/06/2006   mitmit )
Sống sao cho co ý nghĩa??? Câu hỏi thật ngắn và đơn giản nhưng chỉ có thể trả lời bằng hành động và thời gian. Chúc cho tất cả mọi người sẽ gặp được những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống đầy những bất hạnh này.
( 12/06/2006   Vũ Văn Đức )
1 câu chuyện rất cảm động. Ng mẹ chắc là rất hạnh phúc khi thấy con mình vẫn còn khả năng làm việc và kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình dù nó đã ko đc lành lặn như những ng khác! Câu chuyện làm cho chúng ta thức tỉnh rằng mình đang đc sống trg ty thương và đùm bọc của gia đình và bạn bè nên chúng ta phải biết quý trọng và hãy làm cho nó ngày càng tốt đẹp hơn!
( 13/07/2006   bullet_black )
Đúng là một bài viết thật cảm động và đầy ý nghĩa , khi đọc xong tôi tự nghĩ đến bản thân mình đã trải qua bao nhiêu cay đắng của cuộc đời nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm ra cho mình một con đường đi đúng nghĩa, tôi vẫn chưa tìm được đâu là mục đích ý nghĩa của cuộc sống. Trong tôi luôn mang cảm giác chán trường tôi hận tất cả những gì đã đến với tôi
( 15/07/2006   chang ngoc )
đúng gã đã tìm được cho mình một công việc lấy lao động làm mục đích sống của mình . Còn tôi đã có công việc ổn định nhưng chưa bao giờ tôi tìm thấy mục đích của cuộc sống và ý nghĩa của nó tôi không thể nào hiểu nổi tôi đang sống vì cái gì ?vì ai ?
( 15/07/2006   chang ngoc )
Sống hết mình đó là điều cần thiết mà ko phải ai cũng làm được. Cần chọn cho mình một con đường và bước đi với tất cả tấm lòng tình yêu, thế mới đáng sống .
( 27/08/2006   vô tình )
Cám on ban, có nhiều người còn nguyên vẹn nhưng lại khiếm khuyết về tâm hồn. Các bạn đã nghe câu nói này chưa? Còn nhỏ thì cha mẹ nuôi, lớn thì vợ nuôi, già thì con nuôi.
Tôi đã gặp một người như thế, các bạn nghĩ tôi có hạnh phúc hay không?
( 29/10/2006   bang Lang )
Cảm ơn Xỉtrum rất nhiều.
Khi đọc xong bài viết nay, tôi nghĩ rất nhiều về cuộc đời mình, về những gì mình đang có, về con đường mình đang đi, tôi thật xấu hổ... Quan trọng là tôi đã biết được điều đó.
"Hắn" đã sống trên đôi chân tưởng như không đứng vững, "hắn" đã tìm ra mục đích sống cho riêng mình trong trí thông minh tưởng như không nghĩ được gì...
( 02/11/2006   Thuy tinh )
tui nhận ra rằng minh nên bắt đầu từ cái mình có chứ đừng nên tìm cái để bắt đầu
( 08/01/2007   chánchường )
Tôi nghĩ mình là người bất hạnh nhưng sau khi đọc bài của bạn tôi cảm thấy ko chỉ mình mà còn khối người còn bất hạnh hơn mà họ vẫn tìm được cho mình 1 lối đi riêng và rất hạnh phúc nữa, cho nên tôi cảm thấy mình ko phải là người bất hạnh mà là người rất may mắn và hạnh phúc. Cám ơn bạn rất nhiều và tôi nghĩ bài của bạn chính là 1 lời khuyên hữu ích nhất đối với tôi.
( 27/02/2007   saoquay )
Cả ơn bạn, cảm ơn bạn đã mang đến cho mọi người một bài học quý giá. Cuộc đời nhiều lúc không như ta mong đợi nhưng không phải ai cũng có đủ nghị lực để vượt qua những nổi bất hạnh. Mình rất khâm phục nhân vật " hắn". Xin cảm ơn, cảm ơn "hắn" đã trao cho cuộc đời một bài học quý về cách sống và nghị lực sống.
( 26/09/2007   kim yen )
Không ai chọn cho mình nơi sinh ra, không ai chọn cho mình một sự không hoàn hảo, nhưng cuộc đời sẽ như thế nào nếu tất cả mọi người đều hoàn hảo????
Cũng như gã trai ấy, biết dùng đầu óc để suy nghĩ, biết dùng đôi tay để làm việc, biết dùng đôi chân để thăng bằng, vậy là hoàn hảo rồi. Nếu là tôi, tôi cũng chỉ ước mong có được sự hoàn hảo ấy để có thể hiểu được tình mẹ bao la, hiểu được tình cha rộng lượng, hiểu được lòng người bao dung, và hiểu được tôi đang sống và tôi phải sống như thế nào....
( 26/10/2007   Mê Linh )
Câu truyện thật xúc động!
Nếu bạn ở Việt Nam... hãy cho minh biết cho nha. Mình muốn an một bát hủ tiếu từ tay của một người đấy nghi lực trong một dáng vẻ không có gi là nghi lực...!
( 27/10/2007   Pham Nhan )
Thanks Hạnh Nguyễn đã chia sẽ câu truyện hay và có ý nghĩa đến với chúng tôi nhé!Dường như ai trong cuộc sống và dĩ nhiên tôi cũng không ngoại lệ luôn cứ đi tìm cái hoàn hảo,cái trọn vẹn mà quên đi việc "Sống vừa vặn trong cái không trọn vẹn" thì mới thấy được cái trọn vẹn và hoàn hảo thật sự!
( 04/12/2007   Phung )
Tôi thấy mình qua câu chuyện này, tôi hơn nhân vật nhiều thứ, từ gia đình đến hình thức. Nhưng tôi kém về cách sống, tôi thực sự đã tỉnh ra vì trước đây tôi luôn tìm cho mình một cách sống hoàn hảo, đó là một sai lầm.
( 05/12/2007   ttthoa )
Nều còn nước mắt, có lẽ mình đã khóc. Hay lắm bạn ah!
( 27/02/2008   trâm )
Khi học đại học tôi cũng có một người bạn ở chung phòng cũng giống như Hắn. Cuộc đời đã không cho bạn tôi trọn vẹn nhưng chính nghị lực của bạn tôi đã làm cho nó vẹn tròn. Cám ơn người viết câu chuyện rất hay này!
( 09/04/2008   trăng )
Cuộc đời còn quá nhiều mãnh đời bất hạnh. Nhưng có những người đã tự đứng vững bằng chính đôi tay, đôi chân của mình. Họ thật sự kiên cường và là những tấm gương trong suốt cho thế hệ trẻ noi theo. Trẻ em bây giờ may mắn đưọc sinh ra trong gia đình giàu có, sung túc thì thật hạnh phúc về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng bên cạnh đó có không ít trẻ từ khi lọt lòng đã bị chính cha mẹ của mình vứt bỏ. Đối với trẻ khuyết tật, nếu như may mắn được sinh ra trong gia đình no đủ thì có thể phần lớn được chăm sóc và phát huy năng khiếu trở thành gương mặt tiêu biểu. Trẻ khuyết tật trong trại mồ côi hoặc phải lăn lộn kiếm sống vất vưởng ngoài vỉa hè thì thật xót thương biết dường nào. hỡi những tấm lòng cao cả, xin hãy dành những tình cảm thân ái nhất cho những số phận không may mắn như ta. Cảm ơn "Hủ tiếu là cuộc đời". Thật xúc động....
( 02/05/2008   linh trúc )
Hay quá! em thích nhất cái đoạn mẹ người ta với mẹ mình đó!
( 13/05/2008   xm )
Rất hay và ý nghĩa, tôi đã mỉm cười khi đọc bài này. Thật là đẹp, cảm ơn.
( 01/07/2008   nbcuong )
Qua bài viết này tôi thật sự vừa cảm thông vừa thán phục một người đầy nghị lực. Họ đứng vững với đôi chân của mình cho dù không được trọn vẹn như bao nhiêu người khác. Có người thật rắn chắc nhưng họ sống chẳng khác nào cây chùm gửi. Không biết đứng vững bằng đôi chân của mình.
( 06/08/2008   langtu )
Mẹ mình cũng là một người bán hủ tiếu nè. Mình cũng đã từng bưng hủ tiếu giúp mẹ từ nhỏ tới lớn. Giờ thì hủ tiếu đã nuôi cô "bồi bàn" học đại học năm thứ ba rồi. Cảm ơn bài viết giản dị mà thấm thía, mình như cảm thấy chính bản thân mình trong đó, nhưng đầy may mắn hơn nhân vật chính. Đối với mình, hủ tiếu là tuối thơ và là hình ảnh thiêng liêng mình luôn quý mến và trân trọng cuộc sống này, vì đó là mẹ và một phần mình trong đó.
( 26/08/2008   kenny )
Cuộc sống là một cầu vồng nhiều màu mà, và mỗi người trong xã hội là một màu trong 7 màu của cầu vồng đó, không bất kể người nào, cuộc đời bất hạnh nhưng họ vẫn là một sắc màu của cầu vồng, và không gì là không thể...bài viết thật rất hay,
( 22/11/2008   RAIN BOW )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Lâu đài cát
Tôi yêu - Hải Đăng
Sao phải đợi?
Bạn thân
Thuốc chữa đau buồn
Đóa hồng - Nguyễn Ngọc Hà
Ngày mai tươi đẹp
Điều tôi muốn biết
Di chúc
Gia đình siêu nhân - snoopyfan
Nhật ký về mẹ - Hoàng Ngọc
Trở về
Giá trị của những câu hỏi
Những lá thư không được trả lời
Một chuyến xe

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web