Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Nói bởi trái tim

Tôi đang đi tới quán cà phê, suy nghĩ lung tung về những công việc ở cơ quan mình vừa làm xong và lớp học chuyên môn buổi chiều mà tôi giảng dạy, thì bỗng thấy có ai đó đập nhẹ vào tay. Tôi dừng: không có ai cả. Tôi đi tiếp. Lại thấy có ai đập nhẹ vào tay. Lần này tôi quay hẳn người lại, và nhìn xuống. Thằng bé đứng ở đó. Mắt nó màu nhạt, cũng có thể đó là do tôi có cảm giác từ hai gò má nhem nhuốc và mái tóc đen rối của nó. Nó chưa thể quá 6 tuổi. Mặt mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù.

Nó chẳng khác gì mấy so với hàng trăm nghìn hoặc hơn thế trẻ em mồ côi lang thang trên đường phố khắp thủ đô Ri-ô-đờ-Ja-nê-rô.

- Bánh mì, ông ơi??

Nếu sống ở Braxin, chúng ta có nhiều cơ hội để mua một thanh kẹo hay một cái bánh mì cho những đứa bé vô gia cư và mồ côi này. Tôi bảo nó đi theo tôi và chúng tôi cùng vào một tiệm giải khát:

- Cà phê cho tôi và cái gì đó ăn được cho cậu bạn nhỏ này? - Tôi gọi.

Thằng bé chạy đến quầy hàng và lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ này sẽ cầm đồ ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố, nơi chúng đang phải lang thang, mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé này lại làm tôi ngạc nhiên. Quầy giải khát khá dài, người ta đặt cốc cà phê ở một đầu và một cái bánh mì ở đầu kia. Thường người ta cũng biết là bọn trẻ đường phố xin được khách hàng mua cho cái bánh rồi sẽ bỏ đi ngay, mà người ta cũng không muốn cho chúng ở lại vì trông chúng rách rưới và bẩn thỉu.

Tôi bắt đầu uống cà phê của mình và khi tôi uống xong, trả tiền, tôi nhìn ra cửa mới phát hiện ra nó đứng ở ngoài (vì nó không được ở lâu trong cửa hàng), kiễng chân lên, tay cầm bánh mì, mắt gí vào cửa kính, quan sát.

"Nó làm cái quái gì thế ?!" - Tôi nghĩ.

Tôi đi ra, nó nhìn thấy tôi và chạy vụt theo. Thằng bé đứng trước mắt tôi, chỉ cao đến thắt lưng. Đứa bé mồ côi người Braxin ngước nhìn khách lạ người Mỹ cao lớn, là tôi, mỉm cười (một nụ cười có thể làm trái tim bạn phải ngừng vài giây), và nói: "Cảm ơn chú?!" Rồi, có vẻ lo lắng, nó gãi bàn chân và kiễng chân lên, nói to hơn: "Cảm ơn chú nhiều lắm ạ !"

Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được câu gì, nó đã quay người bỏ chạy đi mất Khi tôi viết bài này tôi vẫn đang ngồi bên ngoài quán giải khát, nơi tôi mua chiếc bánh mì cho thằng bé. Tôi đã muộn giờ lên lớp. Nhưng tôi vẫn còn cảm thấy xúc động và nghĩ về thằng bé. Và tôi tự hỏi: nếu tôi bị xúc động đến thế chỉ bởi một cậu bé đường phố nói lời cảm ơn tôi vì một mẩu bánh mì, thế thì mọi người sẽ xúc động đến đâu khi chúng ta nói những lời cảm ơn - thực sự cảm ơn - vì những gì họ làm cho chúng ta. Hãy dành thời gian để nói những lời cảm ơn, và đừng bao giờ tiết kiệm lời cảm ơn cả!

Bạn đọc bình luận:
Nó làm tôi chợt nhớ đến 1 lần, tôi cũng cho 1 đứa trẻ ăn mày một cái bánh vừa mua xong (số là do tôi vừa mới mua bánh ở siêu thị xong). Cậu bé cầm lấy và ngước nhìn tôi bằng anh mắt vô cùng thân thiện, mà ko có lời cảm ơn nào cả. Về nhà tôi mới biết hóa ra cậu bé ấy bị câm do 1 tai nạn làm cậu trở nên trầm cảm. Từ đó tôi cứ mong sẽ gặp lại và ko phải chỉ là 1 cái bánh mà là 1 cái ôm. Khi ấy tôi mới hiểu: mắt đúng là có thể nói lên tất cả những điều mà mình ko muốn nói bằng lời!
( 13/05/2006   chuot )
Tôi thật sự xúc động khi đọc bài "Nói bởi trái tim". Đúng vậy, chính bản thân tôi cũng đã có lúc quên nói lời cảm ơn sau khi nhận được sự giúp đỡ của ai đó, và thật sự khi nghĩ lại tôi luôn hối tiếc vì điều đó. Dù rằng từ tận tấm lòng tôi rất biết ơn những gì mà mình đã được giúp đỡ và thật sự muốn nói lời cảm ơn với người ấy nhưng bây giờ thì đã muộn .Và tôi cũng biết một điều rằng người ấy giúp đỡ tôi mà không cần lời cảm ơn nhưng sau khi đọc bài viết này thì tôi mới nhận ra được rằng biết đâu chỉ với một lời cảm ơn của tôi sẽ làm người ấy hạnh phúc và xúc động nhiều lắm. Bây giờ nghĩ lại tôi cảm thấy rất hối tiếc. Bạn đừng như tôi , hãy đừng bỏ qua những lời cảm ơn-những lời cảm ơn từ tận trái tim của mình ,vì biết đâu lời cảm ơn ấy sẽ đem lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác.
( 19/05/2006   Ngọc Hà )
Tôi đã bật khóc khi đọc xong câu chuyện, thật cảm động! Tôi hình như chưa bao giờ quên nói lời cảm ơn đối với người đã từng giúp đỡ tôi, nhưng tôi lại ở vào tình cảnh của một người làm ơn nhưng người nhận sự giúp đỡ lại coi sự giúp đỡ của tôi như là một điều tất nhiên, vì thế tôi rất buồn. Tôi biết tôi làm điều đó cho họ không phải vì chờ ở nơi họ một lời cảm ơn, mà tôi làm điều đó vì tôi thấy tôi cần phải làm như thế. Nhưng khi họ nhận lấy rồi mà coi đó là một sự đương nhiên thì chứng tỏ họ không nhận thấy ở tôi có một tấm lòng, và điều đó có nghĩa là họ không quan tâm đến những hành động đẹp, đến nhưng nghĩa cử đẹp cũgn như đến những tấm lòng cao cả. Thật đáng buồn phải không các bạn?
( 02/06/2006   Mân Dung )
" cám ơn"một từ đơn giản nhưng ý nghĩa thì thật o đơn giản chút nào. Đã bao giờ bạn nói với người khác lời cảm ơn thật lòng chưa nếu chưa thì hãy nói ngay bây giới hãy nói đi vì không bao giờ muộn để nói lời cám ơn
( 17/06/2006   mi )
Không những chúng ta phải biết dành nhiều câu nói cảm ơn cho người khác, cho cuộc đời mà câu chuyện còn có 1 ý nghĩa sâu xa, "hãy thắp lên những tấm lòng nhân hậu", rồi bạn sẽ thấy cuộc đời thật ý nghĩa đến nhường nào.
Chúc các bạn cho đi cũng như nhận được thật nhiều lời cảm ơn trong cuộc sống. Và đừng quên ngọn lửa của chữ "tâm" luôn rực cháy trong mỗi chúng ta nhé.
thân thân "mt"(^_^)!!!
( 27/06/2006   mt )
Thật là cảm động, câu chuyện cho tôi một bài học: Đừng nghĩ rằng ta là người khốn khổ nhất thế gian, bên ngòai kia còn bao người kém may mắn hơn ta gấp bội lần. Vậy nên ta cần biết chia sẻ cùng họ.
( 18/11/2007   Bluesky_7142 )
Hay quá. Cám ơn tác giả, có lần, tôi mãi phân vân ko biết có nên cám ơn bạn của tôi vì một tin nhắn ko . tôi đã ko, và tôi biết mình đã làm sai. Rút kinh nghiệm vậy.
( 27/07/2008   lethu714 )
Đôi khi chúng ta vì quá xúc động mà quên mất câu cám ơn. Nhưng trong sâu đáy lòng chắc chắn là một sự biết ơn vô hạn. Vì vậy có lẽ cần phải cảm ơn người ta vào một dịp gần nào đó. Nhiều khi chỉ với một cử chỉ thân thiện là bạn đã thay cho lời cảm ơn rồi.
( 04/10/2008   nguyenhop )
"cám ơn" - một ngôn từ thật đơn sơ nhưng tác động mà nó mang đến có thể làm thay đổi một đời người đấy các bạn. Chúng ta hãy biết cám ơn thât nhìêu và còn thât lòng nữa nhé các bạn. Chúc mọi người thât hạnh phúc khi trao cho nhau những lời "cám ơn" đầy ý nghĩa.
( 22/10/2008   thuyngan )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Mẹ tôi
"Đừng tưởng mình ghê gớm"
Ba người thầy vĩ đại
Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ
“Hành động” và “ý định”
Món quà ngọt ngào
Bánh nào ngon - Thương Huyền
Ba câu hỏi - Leo Tolstoy
Cô gái có bông hồng
Quẳng gánh lo đi mà vui sống
Bí quyết 90/10
Trái tim nhân hậu - W.W.Meade
Những câu chuyện ở đầu giường - Elaine Pondant
Con lừa
Nhà gương

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web