Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Chuyện con vịt

Mùa hè, mẹ gửi Andrew về quê chơi với bà ngoại. Được cậu Billy cho một cái giàn thun, Andrew khoái lắm. Nhưng nhớ lời cậu dặn, nó chỉ dám tập bắn ở trong rừng cây phía sau nhà. Andrew lang thang suốt buổi sáng ở trong rừng, nhưng nó chẳng bắn được chút gì cả. Buồn rầu, Andrew thất thểu về nhà ăn trưa. Vào tới sân, thấy bầy vịt của bà ngoại đang rượt nhau kêu quàn quạc trong sân. Andrew cúi xuống nhặt một hòn sỏi và bắn đại một phát. Chẳng may, viên sỏi trúng ngay giữa đầu một con vịt, nó lăn đùng ra giữa sân, giãy đành đạch mấy cái rồi nằm ngay đơ. Andrew hoảng hốt nhìn quanh: không có ai cả. Nó vội nhặt con vịt và nhét vào trong đống củi. Yên trí với bí mật của mình, Andrew ngồi vào bàn ăn trưa, mà không biết rằng đã có ít nhất một cặp mắt nhìn thấy chuyện xảy ra với con vịt.

Sau bữa ăn trưa, bà ngoại vừa cất đồ ăn dư vào chạn vừa dặn Sally, chị họ của Andrew, con gái chú Billy:

- Bữa nay tới lượt con rửa chén đó.

- Nhưng Andrew nó hứa làm thay con rồi. - Sally vội đáp và nhìn Andrew bằng ánh mắt khiến nó đang đỏ mặt toan cự cãi bỗng đâm ra chột dạ.

- Thật không Andrew? - Bà ngoại hỏi, không quay đầu lại.

- Con à?

Andrew vừa mở mồm thì Sally hích một cái đau điếng vào sườn nó và khẽ thì thầm qua kẽ răng:

- Con vịt. Nhớ không?

- Con nhận lời chị ấy rồi. - Andrew đáp bằng giọng hậm hực.

Ngủ trưa dậy, ông ngoại rủ Andrew và Sally đi câu, nhưng bà ngoại bảo:

- Sally, cháu ở nhà giúp bà nấu nồi xúp cho bữa tối.

- Nhưng Andrew thích ở nhà nấu xúp hơn là đi câu đấy chứ! Bà hỏi nó xem có đúng như vậy không?

Sally trả lời bằng giọng mát mẻ. Andrew toan cãi thì Sally tằng hắng mất tiếng. Nó đành nghẹn ngào trả lời:

- Cháu sẽ ở nhà giúp bà.

Cứ thế, suốt ngày hôm đó, Andrew luôn bị Sally dằn vặt bởi chuyện con vịt.

Tối đến, mệt mỏi, Andrew nằm lăn trên chiếc đi-văng trong phòng khách và ngủ thiếp đi. Lúc nó thức dậy, ai đó đã tắt đèn và phủ trên người nó một tấm chăn. Andrew nằm im, đầu nó nhớ lại chuyện trong ngày. Nhiều lúc nó muốn nói thật với bà ngoại về chuyện con vịt, nhưng nó lại sợ bà ngoại sẽ mách mẹ nó, rồi thì sang năm mẹ nó sẽ không cho nó về chơi với ông bà nữa thì sao? Còn Sally thì quá quắt quá, không biết bao giờ nó mới thoát khỏi bàn tay quái ác của Sally? Biết làm sao đây? Nó chỉ muốn chết quách cho rồi. Andrew thổn thức.

Chợt một bàn tay to mềm của bà ngoại đặt lên vai nó, giọng êm ái của bà ngoại thì thầm:

- Nói đi con. Có điều gì con cứ nói ra cho nhẹ nhõm trong lòng.

- Con vịt... Cháu... Con vịt... - Andrew lắp bắp.

Bà ngoại im lặng. Hít một hơi dài, Andrew nói một mạch:

- Cháu lỡ tay bắn chết một con vịt rồi bà ạ!

- À, ra chuyện con vịt. Lúc đầu thấy thái độ của cháu với Sally bà hơi ngạc nhiên, nhưng bà đã hiểu cả khi lùa bầy vịt vào chuồng và thấy thiếu một con. Nhưng bà muốn chờ cháu tự nói ra. Câu chuyện ngày hôm nay là một bài học cho cháu đó: Che giấu tội lỗi của mình, cháu sẽ không bao giờ có được sự thanh thản và cháu sẽ trở thành sự nô lệ của cái xấu.

Bạn đọc bình luận:
Đọc xong bài này mình buồn quá, mình đang mắt phải mọt tội rất lớn đó, cũng như Andrew, mình chẳng dám nói ra cho ai biết cả. Không phải vì minh sợ bị trách mắng mà mình sợ những người thân của mình sẽ buồn lòng, họ đã rất yêu thương mình, đặt rất nhiều niềm tin vào mình , vậy mà mình đã đánh mất tất cả, mình đã bị đuổi học đấy. Ước gì mọi người ko yêu thương mình nhiều như vậy.
( 26/12/2005   co be u sau )
Tớ thấy cậu nói sai rồi, cô bé u sầu ạ. Lẽ ra cậu phải cảm thấy vui mừng, sung suớng khi cậu có ba, có mẹ, có những nguời luôn thuơng yêu, an ủi cậu mỗi khi cậu buồn. Dù cậu phạm phải 1 lỗi lầm to lớn thế nào thì cha mẹ cũng sẽ tha thứ cho cậu thôi. Nếu có đánh mắng thì đó cũng chỉ là vì ba mẹ muốn cậu nên nguời. Có rất nhiều nguời thiếu thốn tình thuơng của cha mẹ từ nhỏ, phải lang thang kiếm sống, buớc vào đời từ khi còn nhỏ xíu. Cậu may mắn có cha có mẹ thuơng yêu mà sao lại có thể nói như thế? Điều quan trọng nhất là cậu phải tự sửa chữa lỗi lầm của mình. Làm gì có ai là hoàn hảo,không mắc sai lầm bao giờ đâu. Cái cần nhất chính là biết tự nhận và biết sửa chữa những lỗi lầm ấy
( 17/01/2006   Phương Anh xinh đẹp )
"Cô bé u sầu" à, bạn nên tìm cách giải quyết vấn đề chứ không thể chỉ biết than vãn mà thôi. Chỉ là 1 lỗi lầm trong vô số lỗi lầm mà bạn vấp phải trong cuộc đời, bạn đầu hàng dễ như vậy sao? Nếu bạn hông can đảm để giải quyết sai lầm của mình, không phải là những người thương yêu bạn càng thất vọng hơn sao? nghỉ học không phải là chuyện nhỏ đâu bạn à.
( 11/06/2007   Phương Nam )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Một cách xử sự
Bức tranh bị bôi bẩn
Chú mèo không có miệng
Một vài dòng...
Lỗ nhỏ đắm thuyền
9 ân đức của Cha Mẹ
Đích đến
Cho và nhận
Câu chuyện bát mì
Đại bàng và Gà
Thư của Thượng Đế gửi cho phụ nữ
Vai kịch cuối cùng
Trái tim, bộ óc và cái lưỡi
Thử nghĩ xem - Jack Canfield & Mark V. Hansen
Chuyện cây táo

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web