Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Bài kiểm tra nhớ đời

Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có câu nào quá khó, vì tôi vốn là cô học trò thông minh! Duy chỉ có câu hỏi cuối cùng làm tôi bật ngửa người: Chị hãy cho biết tên của bà lao công trong trường ta?

Trời đất ạ! Bà lao công thì có liên quan gì tới chuyện đỡ đẻ và chăm sóc sản phụ kia chứ? Ngày nào tôi chẳng gặp bà. Bà ấy già lắm rồi, chẳng biết là 60 hay đã 70 tuổi. Mặt nhăn nheo, dáng vẻ khắc khổ, bà hầu như không bao giờ nói tiếng nào, suốt ngày chỉ cắm cúi cầm giẻ, cầm chổi lau nhà. Nhiều khi cả bọn chúng tôi vừa bô bô tán chuyện vừa đi trên hành lang, không thèm tránh lối cho bà lão đang còng lưng lau sàn nhà. Trông bà lão vội vàng né sang một bên, có lúc lòng tôi cũng cảm thấy hơi nao nao. Một lần nọ, mải chạy, một cô bạn tôi vấp té đánh đổ bịch sữa đang uống dở ra sàn. Bà lão tội nghiệp vội lắp bắp: "Các cô để đấy cho già. Các cô vội, cứ làm việc của mình đi. Đây là việc của già mà!".

Chỉ có thế thôi thì làm sao tôi biết họ và tên của bà? Mà có biết cũng chẳng để làm gì. Bà ấy chẳng qua chỉ như cái bóng âm thầm bên lề cuộc sống sôi động đang cuốn hút lũ sinh viên ồn ào chúng tôi. Tôi quyết định để trống câu trả lời. Cũng không có gì là quan trọng. Miễn tôi trả lời xuất sắc những câu hỏi liên quan tới chuyên môn là được.

Vài ngày sau, vị giáo sư trả lại bài kiểm tra. Ông chậm rãi nói: "Đa số các em đều viết được. Nhưng tôi lo ngại rằng nếu cứ cái đà này khi tốt nghiệp lớp ta sẽ cho ra trường toàn là những... người máy. Đó sẽ là một thảm họa!". Phía dưới, lũ học trò chúng tôi lao xao, không hiểu thầy muốn nói gì. "Nghề của các em là chăm sóc, giúp đỡ những người phụ nữ trong những giờ phút đau đớn nhất và cũng là hạnh phúc nhất trong đời. Các em là thiên thần hộ mệnh cho những sinh linh mới. Nỗi đau của họ cũng phải là nỗi đau của chính các em. Nghề nghiệp của các em cần những con người nhạy cảm, biết quan tâm, nâng đỡ số phận của mọi người, dù họ là mệnh phụ phu nhân, một ngôi sao hay chỉ là một bà quét rác. Một bà lão cần mẫn phục vụ các em năm này qua năm khác mà các em cũng không thèm biết tên, không biết hoàn cảnh của bà ấy là một điều đáng để các em cần suy nghĩ. Vì thế, thầy cho rằng toàn bộ số bài kiểm tra của lớp ta đều không đạt yêu cầu".

Một bài học nhớ đời đối với tôi! Sau này, tôi dò hỏi và biết được tên của bà lão là Dorothy. Bà đã làm việc ở đây gần nửa thế kỷ, từ lúc còn con gái. Hai người con trai của bà đã hy sinh trong chiến tranh. Bà ấy có quyền nghỉ hưu nhưng vẫn xin ở lại làm việc không lương.

Bạn đọc bình luận:
Tôi nghĩ, đôi lúc chúng ta sống trong thời đại công nghiệp hoá này, nhiều khi biến con người chúng ta thành người máy vô tâm, vô tình, coi thường những con người làm những công việc quá bình thường, quá thầm lặng, mà hằng ngày vẫn sừng sững ở bên chúng ta, đến một lúc nào đó, khi chúng ta kịp nghĩ ra thì ... mới hối hận.
( 04/09/2003   QUYTUNG99 )
Đây là một câu chuyện hay về nhân cách sống của một con người. Khi ta sống không phải chỉ sống cho riêng ta mà ta cần sống vì mọi người nữa .Như tôi quan niệm : Sống ,yêu ,làm việc phải hết mình để một mai nếu có điều gì hối hận thì người hối hận không phải là mình mà là một người khác .
( 14/09/2003   Trần phúc trung thành )
Đọc truyện xong tôi cảm thấy lạnh cả người, có lẽ tôi cũng chính là hình bóng của các bạn trong đó, truyện đã giúp tôi nhận ra rằng cần phải quan tâm những người xung quanh, tương lai tôi cũng là một nhân viên y tế, tôi nghĩ mình cần phải thay đổi bản thân, bởi nhửng người xung quanh chúng ta mặc dù khômg thân thiết nhưng ở một góc độ nào đó họ cũng chính là người thân của ta. Cám ơn bạn đã đăng bài này
( 18/09/2003   TÔ THỊ THANH THƯ )
Trong cuộc sống nhiều người ta cứ mải đi tìm những điều mơ hồ, cao xa đâu đó mà không biết rằng ngay bên cạnh mình có những con người bình dị mà cao cả, lặng lẽ nhưng kiên định, họ không hào nhoáng, không khoa trương, thậm trí có người dường như còn vụng về, thô kệch nhưng trong họ lại đầy tình người. Chỉ cần một chút tinh tế của tâm hồn, một chút thôi, bạn sẽ cảm nhận được điều đó.
( 25/09/2003   Lĩnh Nam )
Tôi là nhân viên văn phòng trong một công ty liên doanh với Nhật. Vì thông hiểu tiếng Nhật, nên công nhân hay các nhân viên khác thường nhờ tôi làm phiên dịch khi phiên dịch chính thức vắng mặt. Các cậu con trai thường nhờ tôi nói với sếp Nhật để được đổi đồng phục cũ, bẩn. Thường là rất khó đạt được nguyện vọng vì bạn biết đấy, người Nhật rất chắc tính nên tôi thường phải mất nhiều thời gian để thuyết phục. Khi ra về thì trời đã tối và rất mệt mỏi, nhưng cũng vui. Hình như sếp có vẻ không thích tôi (vì tôi làm phiền chăng?). Nhưng tôi lại được công nhân tín nhiệm trong việc này. Một hôm, một em trai đến nhờ tôi, lúc ấy tôi thật mệt, phiên dịch thì có ở đấy. Tôi nói để em ra nhờ chị ấy. Chị ấy từ chối. Sao thế nhỉ, rõ ràng việc này chẳng có liên quan gì đến tôi và tôi cũng chẳng được lợi lộc gì. Mình thật dại quá! Tôi tìm cách an ủi và thuyết phục em xin quần áo đồng phục của các anh khác khi biết em bị mất quần áo và chỉ còn một bộ duy nhất. Em ấy nghe lời tôi, ra về. Nhưng bạn biết không, cậu bé ấy phải chịu mặc một bộ quần áo suốt cả tuần, cuối tuần phải giặt và phơi thật nhanh (bình thường không quá 3 ngày) suốt cả tháng trời. Khi biết được, tôi cảm thấy thật giận mình và cũng thật chua xót. Câu chuyện trên chẳng có gì đặc biệt và có lẽ chẳng ăn khớp với câu chuyên cần bình luận, nhưng tôi muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện day dứt, chua chát của mình. Bây giờ khi nhận được quyết định thăng cấp lên phiên dịch chính thức cũng là lúc tôi quyết định không chịu được vì bất cứ lý do gì. Tôi sẽ đến một công ty mới với niềm hy vọng.
( 25/09/2003   van )
Đó có thể là những điều thật nhỏ trong cuộc sống mà bạn chẳng bao giờ để ý. Từ đây có thể bạn sẽ làm được những điều vô cùng to lớn nếu bạn chịu quân tâm và chú ý đến những gì xung quanh mình
( 04/05/2004   vitconlazy )
Đọc xong bài viết của bạn thấy chạnh lòng bạn à. Có lẽ trong đời tôi cũng chính là người vô tâm, vô tâm vì chợt nhận ra giờ đây mẹ tôi đã già vẫn tảo tần nuôi tôi ăn học. Những cuộc vui chơi đã khiến tôi quên cả mẹ, mái tóc bạn, và cả những cánh hoa hồng dành cho ngày 8 tháng 3… Cám ơn bạn, cám ơn bài kiểm tra đã giúp tôi nhìn lại đời mình.
( 05/10/2006   nguyen thoi )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Phép lạ
Câu chuyện cuộc sống
Những người bạn nên có
Quy luật hạt giống
Cho riêng mình
Những câu nói hay của bạn
Đương đầu cuộc sống - Nguyễn Quân
Sự bình yên
Dễ và Khó
Hãy làm ngay! - Dennis E. Mannering
Nhân tố quyết định
Tôi sẽ ngừng than vãn!
Hai thiên thần
Bản chất
Bơ gạo

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web