Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Bàn tay nguyện cầu

Vào thế kỷ thứ 15, tại một ngôi làng nhỏ gần Nuremberg có một gia đình rất đông con. 18 đứa! Để kiếm đủ thức ăn đem về hằng ngày cho lũ trẻ, ông bố - một người thợ kim hoàn – đã phải làm việc vất vả gần 18 tiếng mỗi ngày và chẳng từ một bất kỳ công việc gì mà người trong làng thuê ông.

Mặc dù sống trong cảnh cùng quẫn, hai người con lớn Albrecht và Albert vẫn ấp ủ một ước mơ đẹp đẽ: cả hai đều muốn theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật, nhưng thật đáng buồn vì người cha sẽ chẳng bao giờ kiếm đủ tiền để gửi họ đến học viện ở Nuremberg. Sau nhiều đêm dài cùng bàn bạc trên chiếc giường chật chội, hai anh em nghĩ ra được một cách: họ sẽ gieo đồng xu, người thua sẽ xuống làm việc trong hầm mỏ gần nhà kiếm tiền nuôi người kia suốt thời gian ở học viện, và sau 4 năm người được học trước sẽ phải lo tiền học cho người còn lại, cho dù đó là tiền lời bán tranh, hay nếu cần là tiền lương của công nhân hầm mỏ.

Họ cùng nhau gieo đồng xu. Albrecht thắng và lên đường đến Nuremberg. Albert bắt đầu chuỗi ngày làm việc vất vả nhọc nhằn trong hầm mỏ và suốt bốn năm đều đặn gửi cho anh khoản tiền lương ít ỏi. Tại học viện, tranh của Albrecht được đánh giá như một bước đột phá. Những bức khắc, gỗ chạm, sơn dầu của anh vượt xa các giáo sư lâu năm. Đến lúc tốt nghiệp, Albrecht đã có thể kiếm được những món tiền lớn nhờ bán tranh.

Khi Albrecht trở về làng, gia đình Durer tổ chức một bữa tiệc lớn ăn mừng sự thành công của chàng họa sĩ trẻ. Sau bữa ăn dài thịnh soạn đầy tiếng cười và tiếng nhạc, Albrecht đứng lên nâng cốc về phía người em trai ở cuối bàn bày tỏ lòng biết ơn những năm tháng hy sinh thầm lặng để anh vun đắp cho hoài bão nghệ thuật: “Và bây giờ, Albert, em trai yêu quý của anh – Albrecht trìu mến nói – đã đến lúc em biến ước mơ của mình thành hiện thực. Hãy đến Nuremberg, anh sẽ lo tiền học cho em”.

Tất cả mọi người đều quay về phía cuối bàn nơi góc phòng. Albert ngồi đó, nước mắt ràn rụa trên gương mặt gầy gò xanh xao, chỉ có thể nghẹn ngào: “Không… không… không…”.

Cuối cùng Albert lau nước mắt đứng dậy, nhìn khắp lượt những người anh yêu thương rồi đưa tay ôm mặt khẽ nói:

- Ôi không anh ơi, đã muộn mất rồi. Em không thể đến Nuremberg được nữa. Hãy nhìn xem, những tháng năm dưới hầm mỏ đã tàn phá đôi tay em. Mỗi ngón tay đều đã dập nát không dưới một lần, và gần đây tay phải em lại bị chứng thấp khớp hành hạ, đến nỗi không thể cầm ly chúc mừng anh thì làm sao có thể cầm cọ vẽ những đường nét tinh tế trên khung vải trắng. Anh ơi, đã quá muộn rồi…

Lịch sử đã lùi vào quá khứ hơn 450 năm. Giờ đây, hàng trăm tác phẩm của Albrecht Durer được trưng bày trong nhiều viện bảo tàng lớn trên thế giới, nhưng điều lạ lùng là phần lớn người ta biết đến tranh ông, thậm chí treo trong nhà bản sao của chỉ một tác phẩm duy nhất.

Người ta kể lại rằng vào một ngày nọ, để tỏ lòng biết ơn đức hy sinh cao cả của người em trai, Albrecht đã kiên trì tái hiện từng đường nét của đôi bàn tay không còn lành lặn áp vào nhau, với những ngón tay xương gầy hướng lên trời. Ông gọi bức tranh của mình đơn giản chỉ là “Hands”, nhưng cả thế giới ngay lập tức đón nhận kiệt tác nghệ thuật này và đặt tên cho món quà tình yêu ấy là “The praying hands”. Nếu có dịp bạn được thấy bản sao của tác phẩm xúc động này, hãy dành ít phút lắng hồn mình để tự nhủ rằng: tác phẩm nghệ thuật ấy được kết tinh từ bàn tay không phải chỉ của một người họa sĩ.

Bạn đọc bình luận:
Đó là một sự hy sinh quả là cao cả của người em trai, phải chăng đó là những tình cảm mà chỉ trong gia đình hay những người thân mới có. Đó là những gì tôi muốn nói khi đọc câu chuyện này.
( 21/01/2003   tiquay )
Tôi cho rằng sự hy sinh đó thật là xứng đáng, hạnh phúc thật sự là việc mang lại hạnh phúc cho người thân của mình.
( 29/01/2003   Chung Dieu Tung )
Tôi thấy mình sao quá hẹp hòi, quá ích kỷ, quá nhỏ bé... trước tấm lòng vĩ đại của anh em nhà họ. Tôi thấy mình sao xa lạ với những điều mà tôi vừa được đọc, vừa được cảm nhận,... tôi đang cố gắng tìm kiếm và hướng tới trong tôi dù chỉ một chút thôi đức tính tuyệt vời ấy, một chút thôi...
( 10/02/2003   Phng )
Câu chuyện rất xúc động và gây ấn tượng thật sâu sắc. Bạn nào muốn chiêm ngưỡng tác phẩm đó, hãy theo đường dẫn này http://www27.brinkster.com/nmhuy/tmct/tmct.html
( 15/02/2003   Ngoc Giang )
Câu chuyện thật cảm động và có tính giáo dục rất hay. Thiết nghĩ các bậc cha mẹ nên cho con cái mình đọc để các con ý thức được tình cảm đó chỉ có được trong gia đình. Và để từ đó các em biết mở rộng đôi tay và lòng bác ái của mình với mọi người bất hạnh xung quanh
( 25/04/2003   Hồng Phúc )
Dây qủ là một câu chuyện rất là hay và xúc động, Tôi không biết gì hơn là cám ơn bạn nào đó đã viết bái này. Tôi ước gì cuộc sống này thật là tốt đẹp khi tất cả chúng ta đối sử với nhau như vậy nhỉ. Các bạn biết không tôi đang cố gắng để hoàn thiện chính mình. Tôi nghỉ không chỉ là tình máu mủ mới có những hy sinh đó mà hảy dành tình yêu đó đối với tất cả mọi người.
( 23/11/2003   Hải Sơn )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Bốn người vợ của nhà vua
Bơi
Những cánh thiệp ngả màu
Một lời khen - Tiến sĩ Joel Bawilley - Đại học bang Michigan, Hoa Kỳ
Bài học cho cuộc sống
Con bướm
Hy vọng
An hưởng cuộc đời
Tay trong tay
Điều giản dị - Thẩm Hồng Thụy
Ông ấy cần tôi
Thanh âm diệu kỳ
Làm gương
Sáng sớm ngày hôm sau
Câu chuyện cho những ai đã là vợ chồng

Bạn
Cổ tích cánh diều
A Friend... định nghĩa qua 24 chữ cái...
Nói về BẠN...
Cổ tích về sự chia xa
Chú bé và con sò nhỏ
Vườn hoa
Bạn thân
Penfriend
Bạn có bao nhiêu người bạn?
Sắc màu của tình bạn
Người bạn qua điện thoại
5 cách giữ gìn tình bạn đẹp
Tình bạn

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web