Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Bốn người vợ của nhà vua

Ngày xửa ngày xưa, có một vị vua giàu có trị vì một vương quốc hùng mạnh. Ông có đến bốn người vợ, bà hoàng nào cũng xinh đẹp. Nhà vua yêu người vợ thứ tư nhất và luôn chiều theo mọi sở thích của bà, không bao giờ từ chối. Kế đến là người vợ thứ ba, nhà vua lúc nào cũng sợ mất bà, đi đâu cũng luôn muốn đưa bà đi theo. Bà vợ thứ hai là chỗ dựa tinh thần của nhà vua, bà rất tử tế, dịu dàng và kiên nhẫn. Mỗi khi nhà vua gặp chuyện khó khăn, ông thường tâm sự với bà và thường nhận được những lời khuyên quý giá.

Người vợ thứ nhất của vua là người trung thành nhất, giúp vua trị vì và làm cho đất nước ngày càng giàu có nhưng nhà vua lại không dành nhiều tình cảm cho bà. Nhà vua luôn nghĩ rằng bà có thể tự chăm sóc lấy mình nên ít khi để ý đến bà.

Không may, một ngày nọ vua lâm bệnh và biết rằng mình không còn sống được bao lâu nữa. Ông nghĩ: "Ta có đến bốn người vợ, nhưng khi ra đi, e rằng lại hoàn toàn cô đơn!".

Nghĩ vậy, nhà vua gọi người vợ thứ tư đến bên cạnh và nói: "Ta yêu thương nàng nhất, luôn dành mọi thứ tốt đẹp cho nàng. Giờ đây ta sắp chết, nàng có theo ta để ta không cô đơn không?". Nhà vua nhận được câu trả lời: "Bệ hạ rất tốt với thiếp, nhưng yêu cầu đó quá khó, thiếp không thể làm được!". Nhà vua lặng đi một lúc rồi cho gọi người vợ thứ ba, bà trả lời: "Không, thưa đức vua, cuộc sống còn đẹp lắm, sẽ có một vị vua khác đến để tiếp tục che chở và chiều chuộng thiếp!". Trái tim vị vua cảm thấy lạnh buốt vì buồn bã và thất vọng. Ngài lại gọi người vợ thứ hai: "Ta luôn được nàng giúp đỡ và khuyên giải, nàng sẽ theo ta chứ?" - Nhà vua hỏi. "Lần này thiếp không thể giúp được gì hơn, thưa đức vua" - người vợ thứ hai đáp - "Nhưng thiếp hứa sẽ chăm sóc bệ hạ đến những giây cuối cùng, rồi sẽ đưa bệ hạ đến nơi yên nghỉ và sẽ luôn nhớ đến bệ hạ!". Nhà vua hoàn toàn tuyệt vọng.

Nhà vua không hề nhớ ra người vợ thứ nhất, cho đến khi ngài nghe thấy một giọng nói cất lên bên cạnh: "Thiếp sẽ theo ngài đến bất cứ nơi đâu ngài đi tới, dù đó là cõi chết". Đó chính là người vợ thứ nhất của ông. Trông bà mệt mỏi và gầy yếu. Buồn bã và nuối tiếc vô hạn vì cách đối xử của mình, nhà vua thốt lên: "Lẽ ra ta đã phải chăm sóc và thương yêu nàng nhiều hơn mới phải!".

Bạn vừa được đọc một câu chuyện cổ tích, trong đó có vua và các bà hoàng. Chúng ta không sống trong thế giới cổ tích, nhưng bạn biết không, nếu coi mỗi chúng ta cũng giống như nhà vua đó, thì bạn hãy để ý xem, mỗi chúng ta cũng có đến bốn “người vợ” đấy.

“Người vợ” thứ tư của chúng ta là cơ thể. Hầu như ai cũng lo lắng, chăm sóc đến bản thân, đến cơ thể mình nhiều nhất, làm sao để trông thật đẹp đẽ. Nhưng khi chúng ta ra đi, cơ thể ấy cũng tan biến, không để lại gì trên đời.

“Người vợ” thứ ba có tên là “địa vị và của cải” – đây chính là những thứ dễ mất nhất, vì dù sao chúng cũng chỉ là vật chất. Khi chúng ta không còn sống, “địc vị” không còn và “của cải” sẽ thuộc về người khác.

“Người vợ” thứ hai là gia đình và bè bạn. Họ luôn quan tâm và giúp đỡ, luôn an ủi và khuyên giải, nhưng họ chỉ có thể chăm sóc ta đến những phút cuối cùng và nhớ thương ta.

“Người vợ” thứ nhất chính là TÂM HỒN. Không phải ai cũng nhớ đến nó khi sống trong một thế giới mọi người đều phải chạy đua với của cải, địa vị để thỏa mãn cho cái “tôi” của mình. Thế nhưng TÂM HỒN là điều duy nhất luôn đi cùng với chúng ta đến bất cứ nơi nào chúng ta đến, và chính là thứ để mọi người nhớ mãi đến ta dù ta có ở nơi nào.

Theo Hoa Học Trò

Bạn đọc bình luận:
Đọc xong câu chuyện, tôi có cảm giác hụt hẫng. Có một cái gì đó làm tôi bừng tỉnh. Vâng, cuộc đời này thật ngắn ngủi và chứa đựng biết bao bất trắc mà chúng ta không thể biết được. Vì vậy, hãy làm đẹp cho tâm hồn mình khi còn có thể. Một lời nói lịch sự hơn, một cử chỉ giúp đỡ người đang gặp khó khăn... sẽ làm cho tâm hồn ta thêm đẹp.
( 07/02/2003   NGUYEN VINH TRUNG )
Đúng như anh trung nói ,cuộc sống này khiến chúng ta dễ dàng quên đi nhiều điều tuởng chừng nhỏ nhặt,ấy vậy mà chính những điều đó lại là thuớc đo giá trị của mỗi nguời,cám ơn người đã viết nên bài này ,khi đọc nó tôi mới ngỡ ngàng nhận ra từ truớc đến giờ tôi đã sống quá nhiều cho những bà vợ kia mà quên đi bà vợ "tâm hồn"
( 15/02/2003   pham thi kim ngan )
Tôi thì không như thế. Tâm hồn của chúng ta khi chúng ta ra đi cũng sẽ tan biến. Chỉ có hình ảnh của chúng ta là còn mãi trong tâm hồn mọi người. Vì thế hãy sống vì người khác. Để khi ta ko còn nữa thì hình ảnh của ta còn sống mãi với mọi người.
( 21/02/2003   hoàng hải )
Tôi thực sự cảm thấy giật mình khi đọc câu chuyện này
Quả thật cuộc sống này có quá nhiều sự bon chen đến nỗi nhiều khi con người ta quên luôn cả phải sống như thế nào cho tâm hồn luôn luôn thoải mái, chỉ lo của cải, vật chất, hay bản thân mình mà quên mất điều quan trọng là tâm hồn. Trong tình yêu cũng vậy nhiều khi người thương yêu ta thì ta lại hờ hững, người mà ta thương yêu thì lại đưa cho ta những trái đắng, nhưng liệu đến khi nào ta mới nhận ra được điều đó nhỉ? Có quá muộn như vị vua kia không ?
Cuộc đời là như thế!!!
( 22/03/2003   tongtuanan )
Còn bà vợ cả nữa thì sao!
Theo tôi, "ước mơ" có thể hình thành nên cả 4 bà hoàng cho mình. Nó chấp cánh cho tâm hồn bay bổng để từ đó chúng ta có bạn bè, người thân (vợ 2); mơ ước thành hiện thực thì ta có tiền bạc, của cải (vợ 3); còn cơ thể chỉ là "một phần tất yếu của cuộc sống"
( 25/04/2003   hhh )
Tôi luôn thấy diều quan trọng nhất trong cuộc sống là bản thân và gia đình. Nhưng giờ tôi đã hiểu : một tâm hồn trong lành sẽ cho tôi cả ba người vợ còn lại ...
( 07/05/2003   thanhtinhvan )
Bài viết này nhận được ít ý kiến nhất,theo tôi nghĩ chắc độc giả không chú ý đọc hết,tôi lúc đầu cũng vậy nhưng đến khi đọc đến cuối truyện mới nhận ra ý nghĩa của câu chuyện phía trên.Tôi thấy phần kết luận bên dưới rất hay nhưng sự so sánh ở trên là chưa thỏa đáng.Do cuộc sống vô cùng quý giá con người ta sinh ra để làm gì,có phải là để sống hết mình vì mọi người và vì mình , của cải tiền bạc đều không theo ta khi ta mất đó là chuyện đương nhiên,còn bạn bè họ không thể theo ta được do họ còn phải tiếp tục sống phục vụ cho xã hội,lo cho gia đình,còn tâm hồn theo tôi biết tình cảm tâm tư của con người đều do bộ não chi phối nên tâm hồn cũng thuộc cơ thể khi chết cũng tan biến theo
( 25/06/2003   Lê Hoàng )
Mình không biết nói gi hơn là cảm ơn xitrum đã cho mình biết điều mà mình chưa bao giờ nghĩ tới. Vậy tâm hồn sẽ theo ta đến suốt đời sao ta không dành thời gian để chăm sóc nó bồi dưỡng cho nó, để sau này ra đi tâm hồn ta thanh thản hả các bạn.
( 19/02/2004   Tâm Bảo )
Mỗi người đều có một cõi để đến và rồi cũng có "một cõi đi về". Hãy mở lòng ra để sống, hãy nhớ rằng vật chất là phương tiện chứ không là mục tiêu của cuộc sống. Khi ra đi ta mang theo được gì.
( 15/12/2004   Cao Tấn Lĩnh )
thật ý nghĩa khi đọc bài viết này ...
( 01/10/2006   heocoi )
Câu chuyện thật có ý nghĩa. Đối với mỗi chúng ta cơ thể, của cải tiền bạc địa vị đều rất quan trọng nhưng trước nhất ta cần phải chăm sóc tâm hồn mình vì tâm hồn mới là của cải quý giá nhất của mỗi con người.
( 29/07/2007   Hải Anh )
Câu chuyện hay lắm!
( 25/07/2008   kevin )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Bơi
Những cánh thiệp ngả màu
Một lời khen - Tiến sĩ Joel Bawilley - Đại học bang Michigan, Hoa Kỳ
Bài học cho cuộc sống
Con bướm
Hy vọng
An hưởng cuộc đời
Tay trong tay
Điều giản dị - Thẩm Hồng Thụy
Ông ấy cần tôi
Thanh âm diệu kỳ
Làm gương
Sáng sớm ngày hôm sau
Câu chuyện cho những ai đã là vợ chồng
Những dấu chấm câu

Truyện được ưa thích
Thư viết cho... một con nhóc
Con rối muốn làm người
Hủ tiếu và cuộc đời
Tôi yêu
Cây, Lá và Gió
Phải lòng em
Lòng ái quốc
Cái nút áo
Chuyện đời thường
Câu chuyện bát mì

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web