Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Bobsy
Jack Canfield & Mark V. Hansen

Người mẹ trẻ 26 tuổi nhìn xuống đứa con đang bị bệnh bạch cầu đến giai đoạn chót. Mặc dù trái tim người mẹ tràn ngập đau khổ, cô vẫn có sự quả quyết mạnh mẽ. Như mọi cha mẹ khác, cô rất muốn con mình lớn lên và đạt được mọi ước mơ của mình. Bây giờ thì chuyện đó không thể có được nữa. Bệnh bạch cầu không cho phép con cô thực hiện ước mơ của mình. Nhưng cô vẫn muốn tạo ra cho con một điều kỳ diệu. Cô nắm lấy tay con và hỏi "Bobsy, con có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ trở thành gì khi lớn lên không? Con có mơ ước về điều mà con sẽ làm trong cuộc đời mình?"

"Mẹ à, con vẫn ước mơ sẽ trở thành lính cứu hỏa khi con lớn lên."

Người mẹ mỉm cười "Hãy chờ xem chúng ta có thể làm cho ước mơ đó trở thành sự thật hay không." Trong ngày hôm đó, cô đi đến đội cứu hoả khu vực cua Phoenix, Arizona. Ở đó cô gặp Lính cứu hoả Bob, người có trái tim lớn hơn cả thành phố Phoenix. Cô giải thích ước mơ của con mình và xin cho con cô được đi một vòng trên xe cứu hỏa.

Người lính cứu hỏa Bob nói "Xem này, chúng tôi có thể làm hơn thế nữa. Nếu cô có thể chuẩn bị cho con vào 7 giờ sáng thứ Tư, chúng tôi sẽ cho cậu bé trở thành lính cứu hỏa danh dự của cả ngày. Cậu bé có thể tới trạm cứu hỏa, ăn cùng chúng tôi, chạy cùng chúng tôi tới tất cả các vụ cứu hoả trong ngày. Và nếu cô cho chúng tôi kích cỡ của con cô, chúng tôi sẽ làm cho cậu bé một bộ đồng phục lính cứu hỏa dành riêng cho cậu, với một cái mũ cứu hỏa - không phải là đồ chơi - với phù hiệu lính cứu hoả Phoenix trên đó, một bộ áo nhựa màu vàng như của chúng tôi và ủng cao su. Tất cả đều được làm tại Phoenix nên chúng ta sẽ có rất nhanh thôi." Ba ngày sau người lính cứu hỏa Bob đến đón Bobsy, mặc cho cậu bộ đồng phục của lính cứu hỏa và đưa cậu từ giường bệnh đến chiếc xe cứu hỏa đang chờ. Bobsy ngồi ở ghế sau và giúp lái chiếc xe về đến trạm. Cậu bé cảm thấy như đang ở trên thiên đường. Hôm đó có ba cú điện thoại gọi cứu hỏa và Bobsy tham dự cả ba cuộc xuất quân. Cậu đi trên một chiếc xe cứu hoả khác, một chiếc xe y tế, và cả trên chiếc xe của Chỉ huy lính cứu hỏa. Cậu còn được đài truyền hình địa phương quay phim.

Với giấc mơ trở thành sự thật, với tất cả tình yêu và sự quan tâm săn sóc mà mọi người dành cho, Bobsy vô cùng xúc động và hạnh phúc đến mức mà cậu đã sống thêm được ba tháng – một thời gian dài hơn mức tất cả các bác sĩ tiên đoán.

Một đêm nọ, tất cả các dấu hiệu sự sống của cậu bé tụt xuống một cách đột ngột. Người y tá trưởng nhớ đến ngày mà Bobsy sống như một lính cứu hỏa, cô gọi cho chỉ huy lính cứu hỏa và hỏi có thể gửi một người lính cứu hỏa trong đồng phục đến với cậu trong lúc này hay không. Người chỉ huy trả lời, "Chúng tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng 5 phút nữa. Cô có thể giúp chúng tôi một việc được không? Khi cô nghe tiếng và ánh chớp phát ra từ xe cứu hỏa chạy đến thì xin cô hãy thông báo qua radio cho toàn bệnh viện nghe rằng đó không phải là có báo động cháy. Đó chỉ là đội cứu hỏa đến để chia tay với một trong trong những thành viên tuyệt vời nhất của mình. Và xin cô hãy mở cửa sổ của phòng cậu bé. Xin cám ơn."

Khoảng 5 phút sau, chiếc xe cứu hỏa với cả móc và thang chạy đến bệnh viện. dựng cái thang lên cho đến cửa sổ phòng Bobsy ở lầu 3, 14 lính cứu hỏa nam và 2 lính cứu hỏa nữ trèo qua thang vào phòng của Bobsy. Được mẹ cậu bé cho phép, họ ôm cậu và nói với cậu bé rằng họ rất yêu cậu.

Với hơi thở cuối cùng trong cuộc đời mình, Bobsy nhìn lên người chỉ huy và nói "Thưa chỉ huy, vậy cháu là lính cứu hỏa thật sự phải không?"

"Phải, cháu là lính cứu hỏa thật sự." người chỉ huy nói.

Với những lời nói đó, Bobsy mỉm cười và nhắm mắt lại mãi mãi.

Bạn đọc bình luận:
Tôi rất cảm động khi đọc chuyện này.Tôi hy vọng xung quanh ta cũng có những người lính cứu hỏa tốt bụng, đầy tình thương như vậy.
( 31/12/2002   van truong )
Đất nước nào mà có những con người và đơn vị như ở Phoenix chắc chắn là một đất nước hùng mạnh. Việt Nam chắc chắn có. Mong các bạn hãy post những câu chuyện tương tự và có thật ở VN.
( 02/01/2003   Tran Quoc Tuan )
Tôi thực sự cảm động khi đọc câu chuyện này, tôi càng tin rằng trên đời này còn nhiều tình nhân ái giữa những con người. Cám ơn tác giả!
( 02/01/2003   Sy Hiep )
Không còn biết nói gì hơn ngoài hai tiếng "quá hay"!Người ta chỉ sống trong một cuộc đời nhưng nếu cuộc đời ấy dâng tặng những gì đẹp nhất cho người khác thì đấy mới chính là cuộc đời đích thực bên cạnh những mất mát thương đau. Tôi tin khi người ta được sống với chính giấc mơ của mình thì cuộc đời thật đẹp! Cảm ơn các bạn!
( 04/01/2003   luong duc tri )
Tôi thấy ý kiến của các bạn đều rất hay. Và tôi cũng có 1 ý kiến đó là chúng ta phải học tập gương của các người lính cứu hoả trong câu truyện mà đại diện là người chỉ huy. Học tập tấm gương giúp đỡ mọi người xung quanh mình và tạo tình đoàn kết giữa con người và con người. Không phân biệt giàu nghèo. Được như vậy xã hội sẽ ngày càng văn minh hơn và mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Các bạn có đồng ý với ý kiến của tôi không ?
( 05/01/2003   Nguyen Tien Son )
Qua những ý kiến trên tôi thấy các bạn đã đề cập đến vấn đề tấm lòng của những người lính cứu hoả rồi . Nên ở đây tôi chỉ đề cập đến vấn đề khác đó là nỗi đau của người mẹ, chắc hẳn họ phải rất thương tâm, tôi rất muốn chia sẻ với họ đồng thời tôi cũng có lời muốn nói với tất các bạn là những đứa trẻ chúng rất dễ thương nên cần có tình thương và sự che chở, mong các bạn hãy dành một chút tình thương, một chút hơi ấm của mình để sưởi ấm cho những trẻ cô nhi, lang thang đang cần đến nó làm vơi đi nỗi buồn tủi khi không có người thân bên cạnh, mới mấy tuổi đời đáng lẽ phải được sống trong hạnh phúc, nhưng không chúng phải sống trong lo lắng về cuộc sống. Chắc các bạn hẳn nghĩ nó lớn lao quá, một mình mình sao có thể làm nổi đúng không ? không đâu, chỉ cần dành một chút xíu thôi là đủ rồi.
( 13/01/2003   )
Đúng vậy, tình thương của con người thật kỳ diệu nhưng trong cuộc sống này không có nhiều những con người cao cả như thế...mong rằng mỗi người trong chúng ta chỉ cần có một phần nhỏ tình thương ấy thì cuộc sống này thật hạnh phúc biết bao!
( 13/01/2003   Nhu Nga )
Tôi chỉ có thể nói một câu danh ngôn:"Sung sướng thay cho những ai có đàn trong tim, có nhạc trong trí, và biết gãy lên khúc ca êm đềm để xua đi sự lạnh lẽo cho đồng loại." Tôi tin điều đó!
( 26/01/2003   Nam Tuoc )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Sắc màu của tình bạn
Cậu bé chờ thư - Louise Baker
Shmily
Di chúc
Niềm tin
Cách nhìn cuộc sống
Nụ hôn
Gai hoa hồng
Cạm bẫy
7 kỳ quan thế giới
Giúp đỡ
Người làm công kỳ lạ
Bức ảnh gia đình
Có thể người đó là bạn
Hãy là chính mình - Denis Waitley

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web