Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Một chuyến xe

Tôi là một tài xế taxi. Không nhiều tài xế nhận làm việc ca đêm. Riêng tôi, vì cuộc hôn nhân mới tan vỡ với Rachael nên tôi đồng ý. Và vị khách của đêm cuối năm ấy để lại trong tôi một ấn tượng đặc biệt.

Tôi nhận được lời nhắn vào lúc 2:30 sáng. Tôi dừng xe, xung quanh vẫn tối đen, chỉ trừ ánh đèn hắt ra từ một cửa sổ nhỏ ở tầng trệt. Bình thường, cũng như mọi tài xế taxi khác, tôi chỉ bấm còi một hai lần, đợi một chút, nếu vẫn chưa thấy khách ra thì lái xe đi. Nhưng không hiểu tại sao lần này, tôi lại ra khỏi xe, bước lên bậc tam cấp. Không khéo người ta cần mình giúp, tôi nghĩ vậy và gõ cửa.

- " Xin chờ một phút" – một giọng nói run rẩy cất lên. Sau một lát yên lặng, cửa mở. Một bà cụ nhỏ bé đứng trước mặt tôi, mặc một chiếc váy hoa, đội mũ nhỏ có mạng che mặt. Chiếc valy nhỏ đặt dưới chân.

Căn phòng phía sau lưng cụ trông như không có ai ở đã nhiều năm. Tất cả đồ đạc đều được phủ ga trắng.

- "Cậu mang đồ ra xe giúp tôi được không?" - bà cụ hỏi. Một tay tôi nhấc chiếc valy lên, nó còn nhẹ bẫng, còn tay kia thì khuỳnh ra cho bà cụ vịn. Chúng tôi đi rất chậm ra xe.

- "Cậu tốt quá!", bà cụ nói nhẹ nhàng mắt không nhìn vào tôi, tựa như đang nói với một ai khác.

Khi chúng tôi vào xe, bà đưa cho tôi địa chỉ cần tới và nói:

- "Cậu có thể đi xuyên qua khu chợ cũ được không?"

- "Nhưng đó không phải là đường ngắn nhất, cụ ạ!"

- "Tôi không vội mà!". Ngừng lại một lát, bà nói tiếp:" Tôi đang đến viện dưỡng lão!"

Mắt bà long lanh: "Thế cũng tốt! Đằng nào thì bác sĩ cũng nói rằng tôi không còn sống được bao lâu nữa."

Tôi tắt đồng hồ đo cây số và hỏi: "Đầu tiên cụ muốn cháu đưa đi đâu?"

Hai tiếng đồng hồ, chúng tôi đi lòng vòng quanh thành phố. Bà cụ chỉ cho tôi tòa nhà bà từng làm việc, khu chung cư vợ chồng bà đã thuê khi họ mới cưới. Bà bảo tôi dừng lại trước một cửa hàng nội thất nơi trước đây là sàn nhảy, bà vẫn đến khiêu vũ khi còn thiếu nữ. Thỉnh thoảng bà bảo tôi đi chậm qua một tòa nhà hay một góc phố đặc-biệt-nào-đó dừng lại trong bóng tối và im lặng.

Khi những ánh mặt trời đầu tiên xuất hiện phía chân trời, bà cụ đột nhiên nói "Tôi mệt rồi, chúng ta đi thôi."

Chúng tôi tới địa chỉ mà bà cụ đưa cho tôi mà không nói thêm câu nào. Đó là một viện điều dưỡng dành cho những người già không nơi nương tựa. Hai người hộ lý và một chiếc xe lăn đã chờ sẵn ngoài cổng. Bà cụ dừng bước, vừa rút ví ra, vừa hỏi tôi, dịu dàng:

- "Tôi phải trả cậu bao nhiêu?"

- "Không gì cả, cụ ạ!" - Tôi nói

- "Cậu cũng phải kiếm sống mà" - Bà cụ hỏi, giọng vẫn dịu dàng, tuyệt nhiên không có chút ngạc nhiên nào.

- "Sẽ còn những hành khách khác mà cụ" - Tôi trả lời.

Bất giác, tôi cúi xuống ôm lấy bà cụ. Bà cũng ôm chặt tôi.

- "Cậu đã cho tôi rất nhiều" - Bà cụ nói - " Cám ơn cậu".

Tôi siết nhẹ tay bà cụ rồi quay ra. Trời vẫn còn mờ tối. Sau lưng tôi, cánh cửa viện điều dưỡng đã đóng lại. Đó cũng là âm thanh khép lại một cuộc đời.

Cả ngày hôm đó tôi không đón thêm một hành khách nào nữa, tôi lái xe đi lang thang, đắm chìm trong suy nghĩ, rồi băn khoăn tự hỏi: Điều gì sẽ xảy ra nếu bà cụ gặp một tài xế dữ dằn, hoặc đang nóng vội trên chuyến xe cuối cùng? Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi bóp còi rồi bỏ đi hoặc từ chối tuyến đường đặc biệt của bà cụ? Và bất giác tôi cảm thấy mình hạnh phúc xiết bao... ít ra tôi hiểu rằng sự cô đơn trong trái tim của một người từng bất hạnh như tôi vẫn còn rất nhiều yêu thương, và vì thế mọi cánh cửa vẫn chưa hề khép lại.

Bạn đọc bình luận:
Câu chuyện thật cảm động, một trái tim nhân hậu lúc nào được sưởi ấm và yêu thương bởi những tình cảm của những người xung quanh. Cứ yêu thương hết những người xung quanh bạn dù cho họ có yêu thương bạn hay không cũng được,sẽ có lúc bạn nhận được những tình thương như thế.....
( 04/12/2002   N. Nga )
Môt câu chuyện cảm động và có lẽ rất hiếm xảy ra trong đời sống thường ngày. Hy vọng qua câu chuyện cảm động này, chúng ta sẽ có một chút thời gian để bình tâm lại, giúp đỡ những người xung quanh chúng ta. Cuộc đời của một con người khép lai đầy bịn rịn và cảm động.
( 16/12/2002   NGUYEN VINH TRUNG )
Tuổi già thật đáng sợ. Mình thất bại trong tình yêu và dự định không yêu nữa. Tuổi già của mình có như thế không? Ai sẽ là người đem đến hy vọng cho mình lúc tuổi già? Hichic
( 10/03/2003   Hải Âu )
Đôi khi những việc làm bất chợt, không tính toán lại có ý nghĩa như vậy!?! Mình luôn muốn tìm cho mình niềm vui như anh tài xế đó nhưng có lẽ mình đủ kiên nhẫn để đón nhận nó. Qua câu chuyện này, mình nghĩ là mình sẽ dành thêm thời gian cho những cuộc đời xung quanh mình.
( 08/04/2006   DYH )
Thời gian không bao giờ trở lại,cũng như những thời khắc đẹp đẽ,huy hoàng nhất của mỗi đời người liệu có hiện ra lần thứ 2.Con người ta về già luôn có nhiều khoảng trống để ngẫm lại về quãng đường đời mà mình đã trải qua với biết bao nụ cười và nước mắt.Để rồi ta lại cảm thấy cảm giác nuối tiếc ứ đọng trong lòng,rồi bất giác sợ hãi bởi bóng tối của sự cô đơn đang vây kín,muốn tìm một người an ủi,sẻ chia.Phải nói là không có niềm vui nào lớn lao hơn khi ta đem lại cho người già những bóng hình kí ức xưa tuyệt đẹp của họ,được họ dành cho ta 1 nụ cười với những nếp nhăn,1 nụ cười còn quý hơn tiền bac,nụ cười cùa sự cảm kích,lòng biết ơn chân thành,1 nụ cười hạnh phúc trong những ngày cuối đời.
( 01/05/2006   pooh^_^ )
Nè bạn Pooh gì ơi có phải bạn là Minh Anh học ở trường Ngô Sĩ Liên ko? Vì tôi có một ng bạn cũng rất thík Pooh. Nếu ko phải htì cho mình xin lỗi nhé và viết thư trả lời mình sau bìa này cũng đc nè. Tớ sẽ đợi khoảng 1 tuần!OK?
( 13/06/2006   chuột )
nếu người tài xế quay lưng lại với bà cụ tội nghiệp thì hẵng chúng ta đã không có một câu chuyện hay đến thế .Cánh cữa không mỡ cho những kẻ không sống bằng trái tim. Và hy vọng rằng sẽ có nhiều cánh cửa như thế trong cuộc sống
( 17/06/2006   mi )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Cái nút áo
Xin thầy hãy dạy cho con tôi
Đôi tai của tâm hồn
Nói bởi trái tim
Mẹ tôi
"Đừng tưởng mình ghê gớm"
Ba người thầy vĩ đại
Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ
“Hành động” và “ý định”
Món quà ngọt ngào
Bánh nào ngon - Thương Huyền
Ba câu hỏi - Leo Tolstoy
Cô gái có bông hồng
Quẳng gánh lo đi mà vui sống
Bí quyết 90/10

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web