Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Mảnh dĩa vỡ

Một ngày khi tôi khoảng chín tuổi, mẹ có chuyện phải vào thị trấn và giao tôi cho anh chị trông nom. Khi mẹ vừa đi, tôi chạy vào phòng ngủ của mẹ và mở tủ trang điểm. Trong ngăn trên cùng, dưới lớp vải mềm thơm, tôi thấy hộp nữ trang. Tôi thích thú như vừa khám phá một kho tàng, cái nhẫn hồng ngọc của cô tặng cho mẹ, đôi hoa tai ngọc trai một thời thuộc về bà, dải lụa của chiếc áo mẹ mặc vào ngày cưới... Tôi thích thú nghịch ngợm bằng cách mang thử tất cả thứ ấy vào, tưởng tượng vô số hình ảnh thú vị đầy màu sắc về những gì mà một phụ nữ xinh đẹp phải có...

Bỗng nhiên tôi phát hiện một cái hộp nhỏ màu đỏ. Mở ra, tôi hết sức kinh ngạc khi nhận thấy bên trong chỉ có mỗi một mảnh sứ trắng hẳn đã vỡ ra từ một cái đĩa. Tại sao mẹ tôi lại cất giữ một vật như thế này nhỉ? Lấp lánh dưới ánh sáng, mảnh đĩa vỡ chẳng nói lên được câu trả lời.

Vài tháng sau, khi tôi đang chuẩn bị bàn ăn, cô láng giềng Marge đến chơi. Liếc qua chiếc bàn, cô Marge nói: "Ồ, hẳn gia đình đang chuẩn bị tiếp khách. Thôi để tôi vào lúc khác vậy". "Không, cứ tự nhiên. Chúng tôi chẳng đón ai cả" - mẹ trả lời. Marge hỏi: "Nhưng trên bàn toàn đĩa đẹp... Tôi chẳng bao giờ dám cho bọn trẻ đụng đến những thứ như thế". Mẹ cười: "Tối nay, gia đình tôi được thưởng thức món thích nhất. Nếu dọn bàn thật đặc biệt để đãi khách thì sao không dọn thật đặc biệt cho chính gia đình mình?". "Nhưng những cái đĩa đẹp thế kia...". "Ồ, vài cái đĩa vỡ là cái giá không đáng kể phải trả để đổi lại niềm vui cho gia đình. Mỗi mảnh vở đều chứa một câu chuyện kỷ niệm...".

Đi đến tủ chén, mẹ tôi lấy ra một cái đĩa cũ kể: "Cái này vỡ vào ngày chúng tôi mang Mark từ nhà bảo sanh về. Hôm đó là một buổi chiều thật lạnh lẽo. Khi ấy, Judy chỉ mới sáu tuổi nhưng cứ nằng nặc đòi giúp tôi việc bếp núc. Nó làm vỡ cái đĩa này khi khệ nệ mang đến bồn rửa"... Mẹ kể tiếp: "Thoạt đầu tôi bực mình ghê lắm nhưng rồi tự nhủ mình không thể vì chuyện cái đĩa vỡ lại làm mất đi không khí hạnh phúc khi vừa đón thằng bé mới sinh về. Hơn nữa, sau đó tất cả chúng tôi cùng ngồi hàn keo cho chiếc đĩa vỡ đó. Hóa ra, không khí càng vui hơn".

Mẹ lại đến tủ chén, lấy ra một cái đĩa nữa "Chị có thấy cạnh đĩa bị mẻ không? - Mẹ hỏi cô Marge - Chuyện xảy ra khi tôi 17". Giọng mẹ trở nên nhẹ hẳn: "Một ngày mùa thu, các anh tôi cần người giúp dọn đống cỏ khô. Vì thế, một thanh niên được thuê. Anh ta trông mảnh dẻ nhưng đôi tay rất khỏe và khá đẹp trai với mái tóc vàng. Mấy ông anh tôi bỗng thích anh ta và mời đến dự buổi ăn tối. Khi ông anh kế xếp anh ấy ngồi sát tôi, mặt tôi đỏ ửng vì mắc cỡ... Trong bữa ăn, anh ấy đưa tôi cái đĩa nhờ lấy hộ thức ăn nhưng lúc đó tim tôi đập mạnh và tôi run đến nỗi làm cái đĩa va vào một cái khác khiến cạnh bị mẻ... Khi ra về, anh ấy nắm tay tôi, đặt mảnh đĩa vỡ vào, không nói gì hết nhưng nở nụ cười. Chỉ cười... Một năm sau, tôi lập gia đình với anh ấy. Mãi cho đến nay, cứ khi nào nhìn cái đĩa này tôi lại thích thú nhớ đến chuyện xưa...".

Tôi không thể nào quên được mảnh đĩa vỡ trong tủ trang điểm của mẹ. Đợi dịp thích hợp, tôi chạy ngay vào phòng mẹ, lấy mảnh vỡ đó xem cẩn thận, rồi lao xuống nhà bếp bắc ghế lấy cái đĩa mẻ ra. Đúng như tôi nghĩ, mảnh vỡ hoàn toàn khớp với chỗ mẻ trên đĩa. Đó chính là mảnh đĩa vỡ mà bố tôi đã đưa cho mẹ vào ngày đầu tiên hai người gặp nhau. Và bây giờ, câu chuyện tình bắt đầu từ mảnh vỡ đó đã trôi qua đến năm thứ 54 trong hạnh phúc... Mới đây, một cô chị của tôi đã ngỏ lời xin mẹ chiếc nhẫn hồng ngọc; một cô chị khác lại đòi đôi hoa tai của bà. Còn tôi, tôi chỉ thích kỉ vật quí nhất đời mẹ mà bà đã trân trọng giữ mãi suốt mấy chục năm qua: mảnh đĩa vỡ nhỏ xíu.

Bạn đọc bình luận:
Những gì thực sự quý giá đối với bạn chỉ khi nào nó mang đến một niềm vui cho bản thân của bạn. Đôi khi bạn không cảm thấy quý giá 1 ly nước nhưng khi ở sa mạc bạn sẽ thấy nó thực sự cần thiết và nó sẽ mang lại cho bạn niềm vui cho bạn thật nhiều. Vấn đề chỉ ở chỗ đó mà thôi.
( 21/10/2002   nguocdoi )
Thật là những kỉ niệm đẹp trong đời mà ai cũng có thể gặp trong cuộc đời mình ,nhưng có lẽ không ai lại thực sự lưu tâm đến điều đó.
Nếu chúng ta sống giàu tình cảm ,biết trân trọng những gì chúng ta có thì chúng ta sẽ luôn được hạnh phúc. Chỉ là một câu chuyện ,môt hồi tưởng thôi nhưng đã nói với chúng ta rất nhiều điều ,những điều mà đôi khi vì bận bịu lo nghĩ cho cuộc sống ,chúng ta đã vô tình quên mất.
( 02/06/2004   tieulinhvu )
người hạnh phúc là người biết bằng lòng và trân trọng nhưng gì mình đang có. hạnh phúc đơn giản và tuyệt vời hơn những gì mà nhiều người vẫn tưởng. tôi thích câu chuyện này.
( 15/06/2004   vân anh )
Hạnh phúc chỉ đến khi chúng ta dẹp bỏ những điều bực bội nhỏ nhặt, khi đó ta sẽ nhẹ nhõm hơn và cũng vui vẻ hơn. Có những người chỉ quan tâm đến những khía cạnh xấu của sự việc mà không trân trọng những điều tốt đẹp mà mình có. Họ sẽ chẳng bao giờ tìm được hạnh phúc cho mình cũng như mang lại hạnh phúc cho người khác.
( 31/08/2004   thanh xuân )
Hạnh phúc chỉ đến khi chúng ta dẹp bỏ những điều bực bội nhỏ nhặt, khi đó ta sẽ nhẹ nhõm hơn và cũng vui vẻ hơn. Có những người chỉ quan tâm đến những khía cạnh xấu của sự việc mà không trân trọng những điều tốt đẹp mà mình có. Họ sẽ chẳng bao giờ tìm được hạnh phúc cho mình cũng như mang lại hạnh phúc cho người khác.
( 31/08/2004   thanh xuân )
thật sư mỗi sự vật có một tên riêng . nó không có nghĩa vơi người này nhưng lai co ý nghĩa vơi người khác. ai trân trọng nó dưng nghi ngươi do vơ vẳn vì chỉ giữ một cái gi đo cho riêng mình dù đó chỉ là một mảnh đĩa vỡ, hay họ đang trân trọng giư một vật gi khác.tôi đã từng măc sai lâm ve việc này, vậy mong tât cả mọi người hăy biêt trân trọng những gi ma ngươi khác giữ làm kỷ niệm.
( 21/11/2004   vo_tam )
Có những điều chỉ mình bạn mới hiểu.Có những thứ mà chỉ mình bạn yêu.Có những thứ bạn khó lòng chia sẻ.Nhưng chỉ vì bạn thôi nó cũng đủ đầy ý nghĩa...
( 05/03/2006   Bích Việt )
Có thể chỉ là những vật dụng nhỏ nhoi nhưng nó cũng có thể xây dựng nên một hạnh phúc lớn lao!
( 20/06/2006   chuột )
Thật vậy, những thứ quý giá không ở đâu xa xôi cả. Nó chỉ là những thứ bé nhỏ nhất nhưng đó là kỷ niệm của đời người. Chúng ta đừng nên quá chuộng hình thức mà quên rằng giá trị to lớn của những vật nhỏ đó. Tôi hy vọng sau khi đọc bài này các bạn sẽ cảm thấy yêu cuộc sống và kỷ niệm của mình hơn, các bạn nhé!
( 20/09/2006   kieu ly )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Suy nghĩ, tự tin, mơ ước và dám làm
Con gái tôi - Người thầy của tôi
Cửa sổ vàng
Hai chiếc hộp
Không chịu buông tay
Tàn nhang
Mỏ muối
Cảm ơn con!
Búp bê khoai tây
Cảm ơn mẹ
Cha tôi
Những vòng tròn
Tình thương không lời
Đen hay trắng
Nó là bạn cháu

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web