Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Gán nhãn
Nguyễn Vĩnh Nguyên

1. Cô cũng làm thuê. Con thấy cô cực khổ không? Con lấy cắp sách thì tiền đâu cô bù lại cho người ta? Nào, nghe mẹ, vòng tay lại xin lỗi cô, hứa lần sau không nghịch ngợm nữa đi con!

Thằng bé mếu máo làm theo lời mẹ. Nó xin lỗi cô nhân viên bán sách mà nước mắt vắn nước mắt dài. Bà mẹ thấy con biết ăn năn hối cải cũng tỏ ra nhẹ nhõm, bằng lòng. Chị vừa dạy con mình một bài học mà nó đã biết ngoan ngoãn nghe theo.

Thằng Tý chiều nay nghe bạn nó (tạm gọi là Tèo!) vào hiệu sách thó sách lận vào trong lưng quần đem ra ngoài bán kiếm tiền đi chơi games. Tụi nó làm được ba phi vụ, đến chuyến thứ tư, chưa kịp lận vào thì cái con mắt camera trên trần nhà đã rõ ràng đưa nó lên màn hình theo dõi. Thế là hết. Hết chối. Cô nhân viên trẻ mặc áo dài màu đỏ tỏ ra giận dữ, đe dọa: nếu không kêu mẹ lên thì sẽ gọi điện cho công an tới làm việc, bắt về đồn, ở tù. Thằng Tý sợ quá, khóc lóc năn nỉ. Trong lúc đó, đồng bọn của nó, thằng Tèo mặt xanh như tàu lá chuối, chạy đi đâu mất tiêu…

Rốt cuộc thì mẹ thằng Tý cũng bỏ cái gánh hàng để tới gặp nhân viên nhà sách, xin lỗi, bắt con nhận lỗi, hứa sẽ chuộc sách trả. Chị không buồn vì mất tiền chuộc hàng (dù số tiền ba cuốn sách cũng gấp 3 - 4 lần khoản lời chị kiếm được trong ngày bằng cái gánh hàng rong bên cầu Thị Nghè) mà chị buồn vì con mình nghe bạn xấu, lần đầu tiên đi làm điều dối trá…

Thằng Tý hứa từ nay không phạm lỗi nữa. Vì hắn biết rằng, nếu phạm lỗi, không ai khác, mà mẹ nó, người yêu thương và lo lắng cho nó nhất trên đời sẽ là người khổ sở đầu tiên và nhiều nhất. Nó khóc thút thít bám tay mẹ đi ra khỏi hiệu sách trước sự cảm động của mọi người.

Người mẹ và nhân viên nhà sách đã không hắt hủi, coi thằng Tý là kẻ cắp, còn mở đường cho nó có cơ hội ăn năn.

2. Chuyện cách đây chưa lâu. Tại một nhà sách, người ta chứng kiến cô nhân viên bắt một cháu nhỏ mang chình ình trước ngực cái bảng: Ðây là kẻ cắp! Nhìn thằng bé tủi nhục khi bị người lớn gán cái nhãn to tướng vào cổ mà xót. Nó có sai. Nó có lấy sách một, hai, hay nhiều lần… ở đấy, nhưng không lẽ vì những lỗi phạm đầu đời (không quá trầm trọng!) ấy mà cả cuộc đời nó bị nỗi ám ảnh, mặc cảm bất lương theo đuổi mãi? Nó khóc. Người ta nhìn vào mắt nó không thấy nước mắt. Chỉ thấy sự u ám tủi hờn. Tôi sợ ánh mắt bị thương tổn ấy. Tôi sợ những tiếng nấc nghẹn vượt ngực ấy. Tôi sợ cái ngày hôm ấy sẽ hằn sâu vào ký ức nó những vết cùi hủi, khủng hoảng trong niềm tin vào điều tốt đẹp, lòng bao dung ở đời.

Ðừng gán nhãn cho trẻ con. Các em hiếu kỳ và đáng thương. Các em vụng về, hồn nhiên và dễ tổn thương lắm. Người lớn ơi, một nhãn tốt có khi làm cho cả đời em sáng lên. Nhưng một sự trừng phạt quá quắt có khi làm cả đời em đen tối như cái nhãn mà em phải mang lấy đầy tủi hổ.

3. Chưa lâu. Cách đây 17 năm, có một thằng bé nghịch ngợm lấy ná cao su bắn con gà trống của hàng xóm. Con gà kêu oác oác, xoay mấy cái rồi... nốc ao. Sợ người lớn đánh đòn, nó đã bỏ nhà vào rừng, đi bụi một ngày trời. Khi trở về, nó thất thểu vì đói khát và lo sợ. Nhưng mẹ nó đã quăng chiếc roi tre lên trời mà ôm lấy nó. Hai mẹ con ôm nhau khóc. Nó líu ríu xin lỗi mẹ, xin lỗi nhà hàng xóm mà nó đã làm thiệt hại... một con gà.

Chiều ấy, mẹ nó bắt con trống tơ nấu một nồi cháo gà thiệt ngon để đãi đứa con hoang đàng trở về trong sự hối lỗi. Mẹ nó không quên thủ thỉ dặn dò: lần sau có lỡ sai sót gì thì nói cho mẹ biết, mẹ nghe, mẹ tha lỗi cho nghe con. Con có biết cả nhà đi tìm con, còn mẹ thì khóc hết nước mắt vì con không? Con đi vào rừng cả ngày như thế, nếu có chuyện gì thì mẹ đau buồn lắm! Ðáng lẽ mẹ đánh đòn con nhưng hôm nay mẹ không đánh, vì con lớn rồi, bảy tuổi rồi, con biết nghĩ, con sẽ thương ba mẹ mà không làm mất lòng ai, không làm việc xấu thiệt hại đến người khác nữa!

Thằng bé không bị đánh đòn mà khóc như mưa...

Trích Báo Sài Gòn Tiếp Thị

Bạn đọc bình luận:
Có thể đây chỉ là một trong số tội lỗi mà dưới đôi mắt của những người mà ai cũng cho là người lớn ấy là không thể chấp nhận được. Ai cũng trách tại sao lại có lắm tội phạm vị thành niên đến thế, vậy có ai từng hỏi tại sao mọi người làm vậy với một chú bé không. Chắc chắn là không, bởi người lớn nào cũng cho rằng điều đó tốt hơn cho con mình, điều đó sẽ làm cho nó chừa (chừa cái thói ăn cắp). Vâng, ai cũng cho rằng như vậy là hoàn thành trách nhiệm của mình rồi, nhưng không một ai biết với những hành động đó, chúng ta vô tình đã đẩy bọn trẻ đến với tội ác. Xây dựng trong chúng một mối nghi ngờ vào lòng bao dung vô bờ, vào lòng nhân đạo của đồng loại.
( 22/02/2004   lan phuong )
Trẻ em, ai cũng biết đó là đôit tượng dễ bị tác động và trẻ con thì đưa nào cũng muốn được đối xử nhẹ nhàng. Chính vì vậy mà tôi thực sự rất đồng tình với cách xử sự của hai người mẹ. Họ đã làm cho những đứa con biết nhận ra lỗi của mình, nhận ra được tình yêu mà mẹ nó muốn dành cho nó. Nó hiểu được tình yêu của mẹ nó, nó sẽ biết thương lại mẹ và sẽ không lặp lại hành động xấu ấy nữa. Bạn thấy đấy, tình yêu thương sẽ làm cho người ta trở nên tốt hơn.....
( 28/03/2004   Đỗ Phương Thuỳ )
Đọc đến câu chuyện thứ 3 tôi càng cảm thấy thương mẹ tôi nhiều hơn nữa . Vì lúc nhỏ tôi cũng phạm lỗi rồi đi hoang cả ngày trời và khi trở về mẹ cũng đối xử với tôi như người mẹ câu chuyện trên vậy.
Đối với những đứa trẻ quá cứng đầu, các đấng phụ huynh dùng đến roi vọt để dạy dỗ là rất đúng , nhưng điều đáng nói là họ phải hiểu rằng đánh con là để giáo dục , chứ không phải đánh nó để cho hả hê cơn giận của mình.
Vì tôi đã từng chứng kiến nhiều người lớn đôi lúc quá nuông chiều con , rồi khi la rầy nó không nghe lời, giận quá , lại lôi ra đánh thừa sống thiếu chết , như vậy chẵng những trẻ không nghe lời mà chúng càng trở nên " lì đòn" hơn mà thôi.
( 01/06/2004   nguyễn hùng trung )
trong cuộc đời , có ai mà không phạm phải những lỗi lầm , có ai trong chúng ta đã từng ngồi nhớ về những lỗi lầm mà ta đã phạm phải , và lòng bao dung của chúng ta liệu có đủ tha thứ cho những lỗi lầm của chính bản thân ta và của người khác . Chúng ta hãy mở rộng lòng mình và hãy sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm của người khác . Nếu bạn muốn sống một cuộc sống thật sự hạnh phúc thì hãy luôn luôn nhớ rằng : SỨC MẠNH VĨ ĐẠI NHẤT VÀ CÓ SỨC CẢM HÓA CON NGƯỜI TỐT NHẤT CHÍNH LÀ SỨC MẠNH CỦA SỰ BAO DUNG , ĐỘ LƯỢNG .
( 07/06/2004   kim hang )
Qua bài viết này tôi gặp lai hình bóng của mình trong quá khứ thơ dại , tôi cũng đã phạm lỗi và được Mẹ tha thứ . Mẹ yêu quý của tôi cũng dạy tôi rằng hãy can đảm nhận lỗi và không sợ sự thật .Các bạn đã bao giờ gặp những rắc rối bồng bột nào chưa và lúc đó mẹ xuất hiện như một nàng tiên dịu hiền xoá đi mọi vết đau trong tâm hồn trẻ dại .Tôi đã sai lầm khi BẢO LƯU KẾT QUẢ HỌC ĐẠI HỌC THƯƠNG MẠI VỀ ĐỂ KINH DOANH với những suy nghĩ bồng bột tôi đã nhận được những bài học thích đáng , nhưng nỗi mất mát về vật chất thì lại đè năng lên vai mẹ tôi .Qua đó chúng ta biết được rằng người thương yêu chúng ta nhất là MẸ ! Tôi thấy hiện nay có nhiều ngưòi con thường không trung thực nỗi lầm trước Cha mẹ THeo tôi đó là một sai lầm nghiêm trọng Hãy can đảm và vươn lên MẸ LUÔN BÊN TA
( 10/06/2004   khanh )
tôi rất cảm động khi đọc những mẩu chuyện này, tôi cũng có suy nghĩa như vậy nếu khi trẻ nhỏ phạm nỗi chúng ta phải đối xử như thế nào để cho chúng không bị tủi nhục và thấy những lỗi sai của mình
( 22/07/2004   quachthieugiak3 )
đây có lẽ là những sai lầm một lúc nào đó thôi, những đứa trẽ thường ko bết phân biệt đúng sai mà, nó rất dễ bị bạn bè rủ rê nhưng cốt lỗi là sau đó nó boết nhận ra lỗi lầm, tui lúc nhỏ cũng có rất nhiều lỗi lầm nhưng nhờ mọi người khuyện bảo dạy dỗ nên giờ tui đã hiễu dc
( 12/12/2004   Fred Trương )
Ngày xưa, tôi cũng phạm lỗi, những lỗi lầm trẻ con. Nhưng tôi bi bố phạt nặng đến mức tôi mất tự tin, sợ hãi tất cả mọi thứ vì tôi sợ mình làm sai...và hơn tất cả là tôi trở nên vô cảm...tôi ko tôn trọng cảm xúc của chính mình và tôi cũng ko biết yêu......
( 07/07/2006   rabbit )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Tại sao phụ nữ khóc
Ô cửa kính vỡ
Câu cá
Thư gởi con trai
Hóa đơn

Mẹ
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Nhật ký về mẹ
Trang cuối cùng của mẹ tôi
Mẹ tôi
9 ân đức của Cha Mẹ
Con yêu mẹ
Hoa hồng tặng mẹ

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web