Trang chủ Diễn đàn Hướng dẫn Tìm kiếm Bản đồ
Sống đẹp
- Nghệ thuật sống
- Tình yêu
- Mầm ươm
- Tre non
- Cổ tích bây giờ
- Truyện ngụ ngôn
- Rau đắng


Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          


Ô cửa kính vỡ

Vào năm 1954, tôi mới lên 12 tuổi. Lúc đó, tôi thường dậy sớm đi bỏ báo xong rồi về học. Trong số khách hàng của tôi có một bà lão tóc bạc phơ sống một mình trong ngôi nhà nhỏ trên phố Chuồng Chim. Ít khi tôi nhìn thấy bà lão. Thường thì tôi bỏ báo vào thùng thư, nhấn chuông báo hiệu rồi vội đi ngay cho kịp bởi tuyến đường đưa báo của tôi còn dài.

Chuyện xảy ra vào một ngày đông. Chiều hôm đó, trên đường từ trường về nhà, tôi và lũ bạn chợt chú ý tới bức tượng con gà trống cắm trên nóc nhà bà lão. Gió đổi chiều thì con gà trống quay theo hướng gió. Mỗi lần như vậy, cổ con gà trống gật gù trông ngồ ngộ. Lũ chúng tôi tấp xe đạp vào lề đường, túa ra kiếm sỏi. Ở vùng tôi sống, sỏi không thiếu nhưng vì đang mùa đông nên chúng tôi phải bươi lớp tuyết mới kiếm được chúng. Có sỏi, chúng tôi thách nhau chọi trúng con gà. Cuộc chơi thật náo nhiệt nhưng vì gặp khúc phố vắng nên chẳng ai la chúng tôi.

Ðến lượt mình, tôi ném trượt hòn sỏi thứ nhất. Hòn thứ hai, thứ ba cũng vậy. Ðến hòn thứ tư, tôi vung tay và chỉ kịp nghe choảng một cái. Trời ơi, hòn sỏi không bay lên nóc nhà mà trượt qua các kẽ ngón tay tôi lao thẳng vào cửa sổ nhà bà lão. Có lẽ vì trời lạnh các ngón tay tôi tê cứng mà hòn sỏi lại quá trơn. Bỏ mặc cánh cửa kình vỡ toang, chúng tôi hoảng hốt nhảy phóc lên xe đạp hộc tốc chạy trốn.

Sáng hôm sau, tôi đi giao báo mà như đi ăn trộm. Rón rén thả tờ báo vào khe thùng thư, tôi không dám bấm chuông, cứ thế lặng lẽ đạp xe đi tiếp bỏ lại sau lưng khung cửa kính vỡ toang hoác như đang nhìn xoáy vào gáy tôi. Ði học, tôi phải đi đường vòng qua mấy phố khác để tránh nhà bà lão. Ðược mấy ngày như vậy, tôi chợt thắc mắc: Trời lạnh như cắt da cắt thịt, tại sao bà lão không kêu làm lại kiếng? Ở tuổi bà ấy, phải cảm lạnh thì nguy ! Hay bà ấy không có tiền? Những câu hỏi đó giày vò tôi suốt một đêm và tôi quyết chuộc lại lỗi lầm.

Suốt 3 tuần sau đó, tôi không dám chi tiêu dù chỉ một xu từ khoảng tiền công bỏ báo và cất lại được 7 đôla, mà tôi nghĩ là đủ để bà lão lắp một tấm kiếng mới. Tôi bỏ số tiền vào phong bì kèm một mẩu giấy nhỏ giải thích ngọn ngành và nhét nó vào thùng thư với mấy tờ báo. Ðồng thời tôi cũng phát hiện ra thùng thư còn khá nhiều báo. Qua ngày hôm sau, vẫn chưa có ai lấy báo. Tôi lo lắng. Do dự một hồi, tôi liều nhấn chuông. Chờ mãi không thấy người mở cửa, tôi đánh bạo gõ cửa một nhà hàng xóm: “Bà Elizabeth hả? Ði rồi, đi gần tháng nay. Có xe chở đi. Tôi không rõ, chắc bệnh nặng”. Tôi rùng mình. Rõ ràng, bà lão bị cảm lạnh từ hôm tôi làm bể kiếng.

Rồi lại hai tuần nữa qua đi. Ngày nào tôi cũng ghé qua nhà bà lão ngóng xem trong đó đã có người hay chưa. Cho tới một ngày kia, khung cửa kính vỡ đã được thay, trên bậu cửa sổ xuất hiện một chậu hoa nhỏ, thùng thư trống hoác. Vui mừng khôn xiết, tôi bấm chuông cửa nhà bà lão. Tôi sững sờ: người mở cửa cho tôi là một phụ nữ trẻ. “Bà Elizabeth? Bà ấy bán căn nhà này cho tôi rồi. Ði đâu à? tôi không biết. Cậu là cậu bé đưa báo à? Cậu đợt chút. Bà lão có thư cho cậu”.

Tôi đứng trên hè phố mở thư: “Chào cậu bé. Vì sức khỏe ta phải xuống miền Nam ở với các con. Lỗi không phải do cậu. Ta đã rời nhà trước khi cửa kính vỡ. Tuy nhiên, ta rất thích cách xử sự của cậu. Ráng giữ như vậy trong đời. Ta có món quà nhỏ tặng cậu. Hy vọng chúng ta có dịp gặp lại”. Tôi mở gói giấy nhỏ và nhận ra 7 đôla mà tôi đã gởi cho bà lão.

Truyện do Thành viên Nguyetthu gởi đến Xitrum.net

Bạn đọc bình luận:
sống phải biết quan tâm đến người khác !!!
( 18/07/2003   con nhỏ quái tính )
Đọc câu chuyện tôi chợt rùng mình và muốn rơi cả nước mắt mà không hiểu tại sao .Có lẽ vì tôi cũng như cậu bé chợt nghĩ có phải vì cửa kính vỡ mà bà lão bệnh ? và tin bà lão dọn đi làm tôi cũng lo lắng vì nếu hành động nông nỗi của mình mà .... Thật là may mắn biết bao khi bà lão vẫn còn sống .Tôi cũng chợt thở phài nhẹ nhõm .Co lẽ trong đời ai cũng co những lỗi lầm , nhưng thử hỏi có mấy ai đủ can đảm và lương tâm sửa chữa như thế.
( 23/07/2003   bé Xíu )
Tôi cảm thấy đôi khi mình không có đủ can đảm để nhận lỗi, nhưng có một điều tôi biết chắc và tự hứa với lòng rằng: mọi lỗi lầm sẽ được thứ tha nếu như ta biết nhận lỗi. Và quan trọng hơn là biết sửa lỗi.
Cuộc sống sẽ trở nên hạnh phúc hơn nếu người ta biết tha thứ cho nhau, phải không bạn?
( 23/07/2003   Chau )
Câu chuyết kết thúc..."có hậu" làm tôi nhẹ nhõm , nếu ai cũng như cậu bé đó thì cuộc sống tốt đẹp biết bao ! bé Xíu nói hay quá, ai cũng can đảm nhìn nhận lỗi làm & sưa chữa, cho dù muộn cũng thật đáng quí, đó cũng là cách để lòng thư thái hơn khi ngĩi về những chuện đã qua.
( 24/07/2003   uiza )
truyện này cảm động thật may mà bà lão không bị bệnh mà là dọn đi ..phù
( 08/08/2003   quang(xitrumthanlong) )
Bài viết mang tính chất giáo dục nhân cách khá hay, có lổi mà biết nhận lổi đó la hành động dũng cảm, có mấy ai trong chúng ta dũng cảm như cậu bé giao báo trong chuyện? thật khó trả lời, chính mỗi chúng ta tự trả lời cho câu hỏi này nhé! Xem truyện, tôi chợt nhớ đến đến những trò nghịch ngợm của mình lúc trẻ thơ, và thật xấu hổ khi không có được lòng dũng cảm như cậu bé giao báo trong chuyện, Cảm ơn bạn Nguyetthu đã gửi chuyện hay như thế!
( 11/09/2003   gakho14 )
đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh ngươi quay lại đâu các bạn ạ
những đứa trẻ cón biết tự mình chuộc lại lỗi lầm mà chính bản thân nó chỉ vô tình gây ra thôi. nhưng đó là một điều mà những người lớn như chúng ta cần phải học hỏi đấy. những lỗi lầm mà chúng ta gây ra đôi khi không dám nhìn nhấn mà đùn đẩy cho ngươi khác, tìm cách chối bỏ chúng, đó là một điều tệ hại nhất trong đạo đức con người phải tự khắc phục những lổi lầm để hoàn thiện bản thân mình thôi các bạn ạ!. không phải ai cũng toàn vẹn cả, ai dám tự hào là tôi không bao giờ làm lỗi không? KHÔNG! ngay cả tôi cũng vậy nhưng mình biết nhìn nhận và dốc tâm sửa đổi thì quá tuyệt vời.
( 08/12/2003   meno )
Bài viết rất hay, nó đã chỉ ra cho chúng ta rằng: "Dám đối mặt với sự thật, dám đứng lên sửa chữa lỗi lầm với tất cả tấm lòng, như thế mới thật sự là 1 con người dũng cảm và bản lĩnh!". Tôi rất thích câu chuyện này, thế còn bạn thì sao?!!
( 16/11/2005   Santathy )
Trong cuộc sống biết bao điều sai lầm và hối tiếc và khi bạn phạm một sai lầm nào đó không nên ngần ngại mà hãy dũng cảm đối diện và tìm ra cách giải thích hợp lý nhất.
( 20/11/2005   phan ngoc quy doan )
Trẻ con thì ngây thơ như dòng suối vậy đó, rất vô tư và tinh nghịch. Sự hối lỗi cũng như dòng suối vô tình cuốn trôi đi một mầm sống bởi sự tinh nghịch, rồi nhẹ nhàng êm chảy ra sông khi đã nhận ra lầm lỗi. Người già thì bao la và cao cả như biển khơi, luôn dang rộng tay để chào đón những dòng sông hối lỗi êm ả trôi ra.
Những người lớn thật đáng kính!!!
( 23/11/2005   Khang )
Một câu chuyện rất hay vì nó có tính cách giáo dục về sự thật thà và điều quan trọng là mình phải biết chịu trách nhiện cho những việc làm sai của mình. Nếu được tác giả cho biết câu chuyện này nhờ đâu mà tác giả biết được xin cho tôi biết với, để tìm mua loại sách có những câu chuyện như vậy để đọc cho các cháu của tôi. Cám ơn nhiều lắm.
( 26/11/2005   Nguyen, Do T )
Câu chuyện rất hay và cũng là một bài học rất quí
( 10/01/2006   châu ngọc dung )
Gởi bài bình luận của bạn

Xem tiếp:
Câu cá
Thư gởi con trai
Hóa đơn

Truyện được ưa thích
Thư viết cho... một con nhóc
Con rối muốn làm người
Hủ tiếu và cuộc đời
Tôi yêu
Cây, Lá và Gió
Phải lòng em
Lòng ái quốc
Cái nút áo
Chuyện đời thường
Câu chuyện bát mì

Yêu
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?
Tình yêu...
Mách nhỏ bạn gái yêu lần đầu
Ngụy biện và tình yêu
Tình yêu và đôi cánh

Bản quyền của Xitrum, 2002 - 2006 Thiet ke web