|
Cảm ơn mẹ
Khi bạn lên một, mẹ chăm sóc bú mớm cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách quấy khóc suốt đêm.
Khi bạn lên hai, mẹ dạy bạn chập chững tập đi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy thật xa khi mẹ gọi.
Bạn lên ba, mẹ sửa soạn cho bạn những bữa ăn ngon với tất cả lòng yêu thương. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hất tung thức ăn xuống sàn.
Bạn được bốn tuổi, mẹ cho bạn những mẩu bút chì. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô vẽ lung tung lên bàn ăn.
Bạn được năm tuổi, mẹ mặc cho bạn thật đẹp để đi nghỉ. Bạn cảm ơn bằng cách rơi tỏm vào vũng nước bẩn.
Khi bạn được sáu tuổi, mẹ dẫn bạn đến trường. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách gào toáng lên: "Không đi! Không đi!"
Khi bạn được bảy tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bóng. Bạn cảm ơn bằng cách ném nó vào cửa kính nhà bên.
Khi bạn tám tuổi, mẹ cho bạn một que kem. Bạn cảm ơn bằng cách để kem dây bẩn đầy váy áo.
Khi bạn chín tuổi, mẹ cho bạn học đàn piano. Bạn cảm ơn bằng cách chẳng khi nào màng đến việc luyện tập.
Khi bạn tròn mười tuổi, mẹ luôn mang bạn theo cùng, từ sân chơi thể thao đến những bữa tiệc sinh nhật. Bạn cảm ơn bằng cách nhảy ra khỏi xe chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại bao giờ.
Khi bạn mười một tuổi, mẹ dẫn bạn và cả bạn bè đi xem phim. Bạn cảm ơn bằng cách đòi ngồi ở dãy ghế khác.
Khi bạn mười hai, mẹ khuyến cáo bạn không được xem một vài chương trình truyền hình. Bạn cảm ơn bằng cách chờ cho mẹ đi khỏi là xem cho thỏa thích.
Khi bạn mười ba, mẹ muốn tự cắt tóc cho bạn. Bạn cảm ơn bằng cách nói rằng mẹ không khéo tay gì cả.
Khi bạn mười bốn, mẹ cho bạn được đi cắm trại hè cả tháng dài. Bạn cảm ơn bằng cách quên không viết cho mẹ một dòng nào.
Khi bạn mười lăm, mẹ chỉ mong được ôm con khi từ sở làm trở về. Bạn cảm ơn bằng cách luôn khóa cửa phòng riêng im ỉm.
Khi bạn mười sáu, mẹ dạy bạn lái xe. Bạn cảm ơn bằng cách giành lấy xe mỗi khi có dịp.
Khi bạn mười bảy, mẹ đang chờ một cuộc gọi quan trọng. Bạn cảm ơn bằng cách gọi phone cho bạn bè suốt tối.
Khi bạn mười tám, mẹ sung sướng reo to ở lễ tốt nghiệp trung học của bạn. Bạn cảm ơn bằng cách mải vui chơi với bè bạn đến tận sáng hôm sau mới trở về.
Khi bạn mười chín, mẹ trả tiền học phí cho bạn, chở bạn đến tận trường đại học, mang vác giỏ xách cho bạn đến tận ký túc xá. Bạn cảm ơn bằng cách chào mẹ tít bên ngoài cổng để khỏi phải xấu hổ trước bạn bè.
Khi bạn đã hai mươi, mẹ dò hỏi bạn có để ý đến ai chưa. Bạn cảm ơn bằng cách trả lời: "Đó không phải là việc của mẹ".
Khi bạn hai mươi mốt, mẹ gợi ý một vài nghề nghiệp chuẩn bị cho tương lai. Bạn cảm ơn bằng cách đáp lại rằng: "Con không muốn làm nghề giống mẹ".
Khi bạn hai mươi hai tuổi, mẹ ôm chặt bạn trong lễ tốt nghiệp đại học. Bạn cảm ơn bằng cách hỏi xem mẹ có thể thưởng bạn một chuyến du lịch châu Âu.
Khi bạn hai mươi ba, mẹ sắm sanh vật dụng cho căn hộ riêng của bạn. Bạn cảm ơn bằng cách nói với bạn bè chúng thật xấu xí.
Khi bạn hai mươi bốn, mẹ gặp mặt người bạn đời tương lai của bạn và hỏi han bạn về kế hoạch mai sau. Bạn cảm ơn bằng cách nổi cáu rền rĩ: "Thôi mà, mẹ, xin mẹ...".
Khi bạn hai mươi lăm, mẹ giúp bạn trang trải chi phí tiệc cưới, và mẹ vừa khóc vừa nói rằng mẹ yêu bạn biết chừng nào. Bạn cảm ơn bằng cách đi hưởng tuần trăng mật một vòng đất nước.
Khi bạn đã ba mươi, mẹ gọi điện cho bạn để khuyên bảo về chuyện con cái. Bạn cảm ơn bằng cách trả lời: "Thời nay mọi việc đã khác xưa!"
Khi bạn bốn mươi, mẹ gọi điện cho bạn để nhắc nhở sinh nhật của một người họ hàng. Bạn cảm ơn bằng cách nói rằng bạn đang bận rộn ghê lắm.
Khi bạn năm mươi, mẹ cảm thấy tuổi già cần được sự chăm nom của con cái. Bạn cảm ơn bằng cách đọc cho mẹ nghe về gánh nặng cha mẹ già đối với con cái như thế nào.
Và rồi, một ngày, mẹ đi xa. Và mọi điều bạn chưa kịp làm như một cái gì thật khủng khiếp dội vào tim bạn.
Nếu mẹ vẫn còn, đừng bao giờ quên yêu mẹ hơn bao giờ hết...
Nếu mẹ không còn nữa, hãy luôn nhớ đến tình yêu vô điều kiện của mẹ và hãy mãi khắc ghi... Hãy luôn kính yêu mẹ, bởi vì chúng ta chỉ có duy nhất mẹ trong đời. |
| Bạn đọc bình luận: |
Ai người đã canh chừng miếng ăn giấc ngủ của ta ? Ai mà luôn luôn cảm thấy ta quá nhỏ bé trước thế giới rộng lớn, ai mà luôn thấy vui khi ta ăn được một muỗng cơm, đi được một bước chập chững - đó chính là người mà ta gọi một cách thân thương là MẸ. Phải chỉ có mẹ là người luôn luôn theo bước chân của bạn, bên bạn từng ngày từng giờ, chỉ một cái giật mình của ta là mẹ đã không yên giấc, một cú vấp ngã của ta mẹ cũng thấy xót xa. "Mẹ, mẹ là lọn mía ngọt ngào, là tiếng dế đêm thâu, là ánh đuốc cho con khi lạc lối .." vâng trong kho tàng văn hóa của Việt Nam không thiếu hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm nuôi con ăn học. Vậy bạn đã thấy gì và làm được gì cho mẹ. Rồi một mai ta lớn, trên đường đời còn nhiều thử thách, chợt bạn vấp ngã mà không có cánh tay của mẹ dìu dắt thì ... Thôi nếu bạn chưa làm được gì cho mẹ thì hãy nhanh chóng lên, đến bên mẹ và hãy nói: "Con yêu mẹ lắm". Chắc hẳn mẹ bạn rất hạnh phúc và bạn cũng không phải ân hận điều gì nếu một ngày bạn phải xa mẹ vĩnh viễn.(  26/10/2002  NGUYEN HUU NHAN ) |
Chuyện có ý nghĩa khá sâu sắc, song cách kể chuyện còn gượng gạo.(  29/10/2002  Giang ) |
Đọc xong câu truyện này không ai trong chúng ta không cảm động phải không các bạn?Thế các bạn đã bao giờ nghĩ đến chúng ta đã làm gì đễ trả ơn này chưa?(  03/11/2002  Hải ) |
Khi đọc những dòng này tôi chợt giật mình, hình như tôi cũng đã làm như vậy. Cảm ơn câu chuyện đã giúp tôi nhận định rõ hơn về tình cảm yêu thương sâu sắc của người mẹ đối với con và giúp tôi hiểu rõ hơn rằng phải biết đền đáp như thế nào.(  09/11/2002  khung long ) |
Bài này không có ý nghĩa gì hơn là khuyên chúng ta nên quý trọng và hiếu thảo hơn với mẹ của mình. Từ lúc 1t tới 15t là rất đúng với hoàn cảnh của tôi. Cảm ơn bài này đã gợi lên cho tôi một niềm thương mẹ dâng đầy lên trong lòng của tôi. (  12/11/2002  chauthienlong ) |
Câu chuyện giống với tâm trạng của Vi. Vi đã nhận được rất nhiều tình thương của mẹ nhưng chưa một lần nào Vi nói được tiếng cảm ơn mẹ. Khi đọc xong bài này, Vi muốn thét lên rằng: MẸ ƠI, CON CẢM ƠN MẸ VÀ YÊU MẸ NHIỀU LẮM !(  16/11/2002  Hang Vi ) |
Câu chuyện thật xúc động .......tôi cảm thấy yêu mẹ hơn bao giờ hết.(  23/11/2002  ngoc nhi ) |
ai cũng biết rằng mẹ là cao cả là tất cả trong cuộc đời mình, qua câu chuyện này thì tôi cảm thấy yêu mẹ nhiều hơn. Nhưng có một vài điều này tôi muốn hỏi các bạn là tôi đã sai hay tôi phải làm như thế nào nhé. Ba và mẹ tôi đã không còn sống chung khi tôi vừa nghe tin đậu vào đại học và lúc đó là lúc mà tôi nghĩ là lúc buồn nhất trong đời mình, nhưng tôi vẫn cố gắng đi học cho thật ngoan, tôi vừa học vừa làm nên cũng đủ trang trải cho việc học, trong thời gian này thì tôi cũng nghe tin là ba tôi đã có vợ mới và có một đưa con gái và thế là tôi lại có thêm một đứa em gái nữa, nhưng tôi cũng không buồn vì nếu như ba mẹ không còn hợp nhau nữa thì như vậy cũng được, lúc này là bốn mẹ con mình sẽ sống hạnh phúc nhưng tôi không thể nào ngờ mẹ tôi lại cũng quen với một người đàn ông mới, thế là anh em tôi chỉ còn nhờ vào ông ngoại và các dì và cậu, thật sự thì tôi không buồn mẹ tôi nếu như mẹ tôi công bố là thật sự quen người đàn ông đó, không!mẹ tôi không như vậy mà cứ úp mở với người đàn ông đó bắt đầu từ khi tôi học đh năm đầu. Nhưng tôi cũng vẫn không nghĩ gì cả cho đến khi tôi học năm cuối thì tình hình bắt đầu căng hơn. Là như thế này, vì người đàn ông đó mà mẹ tôi lại đánh đứa em gái duy nhất của tôi, và hai người cùng đánh em tôi trong khi tôi không có ở nhà, em trai tôi thấy vậy mới đánh người đàn ông đó và sang hôm sau người đàn ông đó cho người vào đánh em trai tôi và thế là người đàn ông đó đánh cả hai đứa, chỉ duy nhất có mình tôi là người đó chưa đánh. Thế là tôi phải bỏ học và chuyện làm để về nhà, nhưng tôi không nói gì về mẹ cả, tôi chỉ hỏi mẹ là tại sao mẹ và người đó lại đánh em tôi, thế là mẹ giải thích nhưng tôi có nói với mẹ là nếu em tôi hỗn thì mẹ có quyền đánh chết cũng được nhưng con không bằng lòng là người đàn ông này đánh em con. Chỉ vậy thôi và tôi lại xuống sg này tiếp tục nhưng không thể nào học và làm được hiện giờ tôi không biết phải làm sao cả. Nói chung thì tôi chỉ tóm tắt vậy thôi chứ thật sự thì còn nhiều điều khó nói lắm, có nghĩa là vì người đàn ông đó mà mẹ tôi bất chấp tất cả, không cần ai cả.....hiện bây giờ tôi không biết phải làm sao cả các bạn có thể cho tôi một vài lời để tôi biết rằng tôi phải làm gì nữa đây.(  04/05/2003  quang vy ) |
Bạn Quang Vy thân!
Tôi biết rằng bạn đang rất đau buồn, nhưng hãy nghĩ kỹ đi bạn ơi, bạn đã làm được gì cho mẹ bạn chưa, bạn đã chăm sóc chu đáo cho mẹ bạn chưa hay người đàn ông ấy đã làm những việc đó. Vì vậy mẹ bạn mới xem trọng ông ta. Nếu như bạn không thể ngăn lũ thì hãy thử sống chung với lũ xem sao rồi tìm cách chế ngự nó. Nếu bạn không thích một người không có nghĩa là bạn phải chống đối người đó ra mặt, giữ bạn bè gần mình nhưng hãy giữ kẻ thù gần hơn vì họ sẽ không có nhiều cơ hội để hại mình. Hãy bảo các em bạn đừng chống đối ra mặt mà hãy áp dụng đòn tâm lý với mẹ bạn , thương yêu chăm sóc mẹ bạn hơn phân tích cho mẹ bạn thấy người đó là người tốt hay xấu, tìm cách để hạn chế tiếp xúc của mẹ bạn với người đó thì ông ta sẽ có ít cơ hội nói xấu các bạn nếu ông ta là kẻ xấu. Nhưng bạn cũng phải tìm hiểu kỹ nếu như ông ta thật sự thương yêu mẹ bạn thì bạn hãy hi sinh cho mẹ bạn (việc này bạn phải xem xét bằng lí trí chứ không phải bằng nhận xét chủ quan). Chúc bạn thành công như tôi ( một người đồng cảnh ngộ)(  17/06/2003  sy_nguyen ) |
thật cảm động, tôi đã đọc nhiều câu chuyện viết về tình yêu vĩ đại của mẹ , nhưng trong các câu chuyện đó tôi không thấy hình bóng của mẹ tôi ,. còn câu chuyện này tôi thấy cả mẹ và tôi trong đó. bất chợt nhận ra mình thật vô tâm và mẹ đã buồn vì mình biết chừng nào.
vâng , ai cũgn chỉ có một và duy nhất một người mẹ trên đời,. bởi vậy , hãy làm cho mẹ vui bất cứ khi nào có thể.(  30/09/2004  GIA PHƯỢNG ) |
Cảm ơn Mẹ nhiều, Mẹ của con!(  26/07/2007  BU* ) |
| Gởi bài bình luận của bạn |
|
|
|